Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Chấp Niệm

Chương 7

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Các ngón tay khẽ run lên.

, vẫn luôn điều đó.

Trình Nghiên tự dằn vặt bản , cho rằng cái c.h.ế.t do gây .

Suốt ba năm qua, luôn sống trong sự ân hận, day dứt và những cơn ác mộng dứt.

Nếu như ngày đó thất hẹn, nếu như đoạn video công việc , nếu như kiên nhẫn giải thích với , nếu như... kịp thời đuổi theo .

Chỉ cần một trong những điều đó đổi, lẽ kết cục khác .

trớ trêu , cuộc đời vốn dĩ chữ "nếu".

Sự hối hận giống như một cái hố sâu đáy, từ từ nuốt chửng, gặm nhấm .

, cái c.h.ế.t trở thành một chấp niệm ám ảnh .

Ngày nào cũng dùng thuốc ngủ mới thể chợp mắt.

Thậm chí những đêm thức trắng.

Một như , giờ sống cuộc sống lay lắt như một cái xác hồn.

lùi một bước, ngã xuống giường, những đốt ngón tay trắng bệch đến đáng sợ.

"Đều ..."

"Nếu tại , Niệm Niệm, em c.h.ế.t ."

Đôi mắt đỏ ngầu, ánh lên vẻ đau khổ tột cùng.

Trái tim cũng đau thắt .

"Trình Nghiên."

bước đến, quỳ xuống bên cạnh .

" ba năm qua em sống ở Địa Phủ sung sướng đến mức nào , ngay cả Diêm Vương gia cũng nể em ba phần."

"Tất cả nhờ đốt cho em quá nhiều vàng mã đấy."

cố tỏ vui vẻ, : " về Diêm Vương còn bảo sẽ cho em đầu thai một gia đình giàu , em đang mong chờ đây !"

cụp mắt , gì, đôi mắt vô hồn.

cong môi , nhéo nhẹ vành tai .

" sống thì hướng về phía chứ."

Trình Nghiên, chuyện vẫn dạy em.

từ nhỏ sống cùng bà ngoại.

lớn hơn, bố đón lên thành phố học.

và bà ngoại tình cảm sâu đậm lắm, cứ Tết nhất về thăm bà.

Ngày bà mất, suốt mười ba tiếng tàu để về.

ngất linh cữu bà.

Tỉnh dậy chẳng thiết ăn uống gì, cứ sống lơ lửng như mất hồn.

Đó quãng thời gian tồi tệ, may mà Trình Nghiên luôn ở bên cạnh .

bảo: " sống về phía , bà ngoại chắc chắn em như ."

đỏ hoe mắt: "Em cũng cứ mãi như thế ."

Cứ như thể cả thế kỷ trôi qua.

Cuối cùng thì Trình Nghiên cũng hé môi: "Ừ."

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Ánh tà dương nhuộm cả nghĩa trang thành một màu đỏ máu.

Gió thổi những mảnh tro giấy bay lả tả, tựa như đàn bướm đen chao liệng.

Trình Nghiên mộ , mắt xuống tấm ảnh bia.

vỗ vai : " đừng đến đây nữa."

" em về, chắc đầu thai luôn đấy."

" đầu thai , chắc chắn hưởng, giàu sang phú quý."

nghiêng đầu, cong môi với : "Ừ."

Vết bớt cổ tay nhạt dần, , giờ về đến.

thể tan , trong suốt dần gió.

, nước mắt làm nhòe cả mắt.

"Em đây."

"Cảm ơn nhé, Trình Nghiên."

Câu cuối cùng, khẽ như một tiếng thở dài.

Đằng xa, vệt nắng cuối cùng lịm tắt nơi đường chân trời.

Bóng tối bao trùm.

9

về đến Địa Phủ, Hắc Bạch Vô Thường gõ chiêng khua trống rộn ràng, dẫn theo cả đám quỷ nghênh đón .

Diêm Vương híp mắt ở cuối hàng.

"Ối chà chà, công thần về !"

giúp Trình Nghiên hóa giải chấp niệm, ngăn hóa điên xuống Địa Phủ.

Cũng coi như giải quyết một mối họa cho cả âm dương.

Bởi , giờ phủ đầy công đức.

Kim quang lấp lánh, đây chính vốn liếng để đầu thai đấy!!!

nhất định chọn một cái thật mới !!!

gật gù: "Mấy cái túi Trình Nghiên đốt cho hết ? Để trong phòng cả chứ?"

, khóe miệng Diêm Vương giật giật, đánh trống lảng:

"Ôi dào, Ôn nha đầu , dù gì con cũng Địa Phủ, con..."

sầm mặt .

" thật ."

"Bẩm cô nương, lão bản trót đắc tội với mấy vị , nên đống đồ đành bồi thường hết ạ." Hắc Vô Thường mặt lạnh tanh tâu.

kiếp! Lão trọc lừa đảo!!!

nổi trận lôi đình, giật lấy cái gáo Mạnh Bà đuổi theo Diêm Vương khắp Địa Phủ.

"Aaaaaa... Mẫu mới nhất đó!!! Bản Limited Edition đó aaaaaa! Lão già c.h.ế.t bằm, !!!"

một hồi gà bay chó chạy, túm tay áo Diêm Vương.

"Đền tiền!!!"

Diêm Vương hề hề: "Tiền thì , ... cho con một tin nhé?"

nhướn mày: " thèm. Đền tiền, nhiều."

Ông thần bí : "Nếu tin liên quan đến Trình Nghiên thì ?"


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...