Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Chàng Cún Con Của Tôi Nay Đã Trưởng Thành

Chương 4

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Mặt đỏ bừng lên trông thấy, đến cả tai và cổ cũng đỏ rực, ánh mắt đảo loạn xạ, chỉ dám , mấp máy môi chữ nào, chỉ còn tiếng thở dốc.

bật khe khẽ, ép nữa. Nắm cổ tay dùng sức, kéo dậy: “Còn ?”

gật đầu trong mơ màng, dựa lực để vững, vẫn lảo đảo. thuận thế buông tay, chuyển sang dìu cánh tay : “ thôi, tài xế chờ lâu .”

cứng một chút, vô cùng chậm rãi, mang theo ý thăm dò, dựa một chút sức nặng lên .

đường đưa về căn hộ, dựa cửa sổ xe, dường như ngủ , thở đều đặn. ngủ, hàng mi khẽ run và vành tai vẫn còn ửng đỏ tố cáo .

Xe dừng bên ngoài khu chung cư thuê. khẽ đẩy một cái: “Đến nơi .”

lập tức “tỉnh” , ánh mắt vẫn còn mơ màng, ngoài cửa sổ, . “Quý tổng… cảm ơn chị đưa về.” định mở cửa xe.

“Đợi .” gọi , lấy từ trong túi một vỉ thuốc giải rượu và một chai nước khoáng, đưa cho , “Về nhà uống thuốc hãy ngủ, sáng mai nếu vẫn khỏe thì cứ xin nghỉ nửa ngày.”

ngơ ngác nhận lấy đồ, nắm trong tay, một lúc lâu mới khẽ : “Cảm ơn chị.”

Giọng nhẹ, như lông vũ lướt nhẹ qua đầu tim.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

cong khóe môi: “Mau về .”

xuống xe, bên lề đường, cứ theo chiếc xe chạy xa dần. Trong gương chiếu hậu, bóng hình đó ngày một nhỏ , vẫn cố chấp yên tại chỗ.

Ngày hôm làm, Cố Dữ giờ mặt ở văn phòng, ngoài sắc mặt tái nhợt thì thấy gì khác thường. Lúc mang cà phê cho , động tác vững vàng, lúc báo cáo công việc, mạch lạc rõ ràng, chỉ thỉnh thoảng ánh mắt chạm , sẽ như bỏng mà vội vàng dời , vành tai ửng lên một màu hồng đáng ngờ.

Cứ như thể tối qua xổm ở hành lang níu lấy vạt áo tủi tỏ tình chỉ ảo giác .

cũng nhắc , cứ như thường lệ xử lý công việc.

Giờ nghỉ trưa, Lâm Vi như một cơn gió cuốn văn phòng , vẻ mặt hóng chuyện mà đóng cửa .

“Quý Vãn Ngưng! Khai thật mau! Tối qua tiệc thường niên thế nào ? trợ lý cún con , đưa về nhà ? xảy chuyện gì ?” Cô nháy mắt hiệu, bò nhoài bàn làm việc .

lật xem tài liệu, đầu cũng ngẩng lên: “ thể xảy chuyện gì chứ? say , gọi tài xế đưa về thôi.”

“Thôi !” Lâm Vi tin, “Tớ cả ! thấy xổm mặt ở ngoài nhà vệ sinh, trông như một chú cún bỏ rơi! còn xoa đầu nữa! Mau , rốt cuộc thế nào?”

Cuối cùng cũng ngẩng mắt lên, dáng vẻ phấn khích , mỉm : “ ghen .”

--


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...