Chắc Là Tình Yêu
Chương 3
Trong sự nghẹt thở khó rời, mở mắt .
vặn, bốn mắt với Hoắc Thời Lẫm.
cách vài bước, lạnh lùng quan sát chúng . Vẻ mặt vẫn bình thản như , bàn tay đang nắm ly rượu nổi đầy gân xanh.
mặt , nữa. Giữa những tiếng hò reo, xoay rời khỏi.
Hoắc Dữ hôn bao lâu.
Cho đến khi sắp thở , mới buông tay.
Trong những dịp thế , cần giao thiệp, kết nối các mối quan hệ. Đương nhiên thể cứ mãi ở bên .
Hoắc Dữ đưa đến một góc nghỉ ngơi:
" chào hỏi vài bạn, lát nữa sẽ tìm em."
gật đầu, lặng lẽ trong góc thẫn thờ.
Những bên cạnh đang về vị hôn thê Hoắc Thời Lẫm.
Họ vị hôn thê tiểu thư nhà họ Liễu ở Kinh thành. Hoắc Thời Lẫm hài lòng về cô , hai thường xuyên xuất hiện cùng trong các dịp quan trọng, theo ý trưởng bối, cuối năm nay sẽ kết hôn.
mà thấy chán nản, phòng khiêu vũ ngột ngạt, dứt khoát dậy dạo ở hành lang.
khí bên ngoài thoáng đãng hơn nhiều, tâm trạng cũng thoải mái hơn chút.
Khi đang suy nghĩ miên man, ngang qua một căn phòng.
Cánh cửa đột nhiên bên trong mở .
Đừng bỏ lỡ: Mau Xuyên: Liêu Tinh Vừa Kiều Vừa Dã, Vai Ác Sủng Nàng Đến Phát Điên, truyện cực cập nhật chương mới.
túm lấy cổ tay , kéo mạnh trong. Bên trong bật đèn, tối đen như mực, thấy gì cả.
đẩy dính cánh cửa, cúi đầu chăm chú, thở nóng hổi lướt qua trán .
Giọng lạnh nhạt, vô cùng quen thuộc.
"Ngụy Ương."
Hoắc Thời Lẫm mặt .
Ánh sáng quá yếu, thể rõ khuôn mặt , chỉ cảm thấy ánh mắt xa cách, lạnh lùng.
cúi đầu , cảm xúc vẻ phức tạp, lâu mới trầm giọng hỏi :
"Em và Hoắc Dữ quen từ khi nào?"
Thực cũng lâu lắm, qua kỷ niệm một trăm ngày.
trả lời, nhón chân lên thẳng Hoắc Thời Lẫm:
" liên quan đến ?"
im lặng một lát, đột nhiên chuyển đề tài:
"Em thích ?"
Mặc kệ trong lòng dành cho Hoắc Dữ tình cảm gì, lúc mặt Hoắc Thời Lẫm, chỉ thể gật đầu đáp .
: "Thích."
"Ít nhất sẽ công khai , giấu giếm ."
một trận im lặng, Hoắc Thời Lẫm mím môi gì.
"Nếu chuyện gì, thả ."
"Với mối quan hệ chúng , ở chung một phòng thích hợp lắm." nhắc nhở Hoắc Thời Lẫm.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Bàn tay đang giữ cổ tay dần nới lỏng, vẫn ý định buông .
: "Ngụy Ương, em hãy sớm cắt đứt với Hoắc Dữ ."
Hoắc Thời Lẫm lời , thực hề ngạc nhiên. vốn coi trọng , đương nhiên dính líu đến nhà họ Hoắc.
ngẩng đầu , mỉm : " nghĩ xứng với cháu trai , ?"
ngoài dự đoán , ngẩn lắc đầu.
", nghĩ ."
" chỉ thấy hai đứa hợp ."
"Hoắc Dữ từ nhỏ tâm tư sâu sắc, dù trong lòng nghĩ mười phần, ngoài mặt cũng chỉ thể hiện một. Hơn nữa xuất từ nhà họ Hoắc, lúc nào cũng phụ nữ đeo bám. Tính em đơn giản, chịu cảnh lừa dối..."
Lời còn xong, nhíu mày ngắt lời.
"Hoắc Thời Lẫm, ba năm , dựa mà nghĩ vẫn còn hiểu ?"
Con sẽ đổi cùng với thời gian.
Ba năm qua, sự mài mòn cuộc sống, học cách khéo léo chiều lòng, lấy lòng khác.
"Bây giờ nghĩ , lúc thật ngây thơ."
" bây giờ cảm thấy, tình yêu thứ quá quan trọng, cơm ăn áo mặc mới việc lớn nhất trong đời."
Ánh đèn đường lờ mờ xuyên qua cửa sổ đóng kín, chiếu lên mái tóc Hoắc Thời Lẫm.
ngỡ ngàng, hồi lâu, khi cất lời, giọng điệu dịu dàng hơn mấy phần.
"Ngụy Ương, em gầy nhiều , cằm cũng nhọn hoắt ."
"Những năm qua, em sống ?"
Giọng điệu lúc , giống hệt cái cách chuyện khi chúng còn bên , khiến khẽ giật .
Ngày mỗi công tác về, đều nâng mặt lên hồi lâu.
"Lúc ở đây, em ăn uống thất thường ?"
"Mặt gầy gò , lát nữa sẽ dẫn em ăn bữa lớn."
" bây giờ, Ương Ương, em thể cho 'no' ?"
Đừng bỏ lỡ: Dung Yêu, truyện cực cập nhật chương mới.
Tiếp theo sẽ nụ hôn nóng bỏng và nghẹt thở, từ sofa phòng khách đến cửa sổ sát đất trong phòng ngủ, từ ban ngày cho đến khi hoàng hôn buông xuống, thở nóng hổi rơi xuống má .
Thường đợi đến khi trời tối hẳn, chúng mới lái xe ngoài tìm đồ ăn.
Giờ phút , Hoắc Thời Lẫm nghiêng , ánh mắt vẫn như xưa, thở nóng hổi phả cổ .
còn kịp trả lời thì bỗng tiếng tay nắm cửa xoay chuyển.
Giây tiếp theo, cánh cửa từ bên ngoài đẩy .
Đèn trần bật sáng, căn phòng vốn u tối lập tức trở nên rực rỡ.
đến Hoắc Dữ.
khoảnh khắc công tắc đèn bật lên, Hoắc Thời Lẫm lùi một bước, ngay lập tức tạo cách với .
Hoắc Dữ chúng trong phòng, ngạc nhiên.
“Ương Ương, hóa em ở đây. tìm em mãi, cứ sợ em lạc.”
bước đến bên , vòng tay ôm lấy vai , kéo lòng.
Chẳng đợi giải thích, nghĩ lời bao biện.
Chưa có bình luận nào cho chương này.