Cha Con Tra Nam, Hôm Nay Truy Thê Thành Công Chưa?
Chương 44: Chị Dâu, Chị Cũng Không Cần Em Nữa Sao?
Tô Vân Miên gọi , điện thoại nhanh kết nối.
"Chị dâu."
Bên truyền đến giọng thiếu niên khàn khàn yếu ớt.
"Ừ, cơ thể thế nào ?"
Tuy em chồng cô tính tình chút kỳ quái, quan hệ hai đây coi như tồi, Tô Vân Miên vẫn quan tâm một câu.
"Cũng tạm." Giọng thiếu niên khàn khàn, "Chị dâu, cảm ơn chị, hôm qua nếu chị, em c.h.ế.t . Chị cứu em một nữa."
Trong lòng Tô Vân Miên khẽ thở dài, "Mạnh Hữu, đừng giày vò nữa, em..."
Cô vốn định , bất kể em giày vò thế nào, nhà yêu em thì chính yêu, chỉ uổng công tự hành hạ tổn thương bản mà thôi.
Nghĩ nghĩ vẫn .
Loại chuyện , ngoài thế nào cũng , chỉ thể tự nghĩ thông suốt, cô từng trải qua nên trong lòng hiểu rõ.
Cuối cùng cô cũng chỉ vài lời quan tâm nhạt nhẽo vô lực, " em đối xử với bản một chút, ăn cơm đàng hoàng, đàng hoàng..."
vài câu, thiếu niên bên ngắt lời, "Chị dâu, đột nhiên những lời ?"
Mạnh Hữu luôn thông minh nhạy cảm, sự bất thường trong lời cô.
Đối với , Tô Vân Miên cũng gì giấu giếm, khoan đến việc Mạnh Hữu và nhà họ Mạnh vốn dĩ quan hệ , đều mấy khi về nhà chính, cho dù quan hệ cũng sẽ lung tung, dứt khoát liền thẳng.
"Mạnh Hữu, chị và trai em sắp ly hôn ."
" chị và nhà họ Mạnh sẽ quan hệ gì nữa, em tự chăm sóc cho bản , chuyện gì thì liên lạc với trai em, trai em vẫn quan tâm đến em, tối qua ..."
Lời còn dứt, thiếu niên cao giọng ngắt lời, "Chị dâu, chị cũng cần em nữa ?"
đến cuối cùng, thiếu niên mang theo chút giọng nức nở.
Các tình yêu nhớ kết bạn với Vân Vũ Miên Miên ở fb để chúng lạc nhé
nghẹn ngào
"Chị dâu, em từ nhỏ trục xuất khỏi gia tộc, ai quan tâm em yêu thương em, từ khi chị gả nhà họ Mạnh, em mới cảm nhận sự ấm áp."
"Chị sẽ quan tâm em, chăm sóc em, còn làm cho em những món ăn ngon, đó đầu tiên em nếm hương vị gia đình."
"Chị dâu, chị trong lòng em, chị gái, , vô cùng vô cùng quan trọng... Bây giờ, ngay cả chị cũng cần em nữa ?"
Trong ống truyền tiếng thút thít thiếu niên.
...
Đầu Tô Vân Miên sắp to , cô thực sự ngờ phản ứng Mạnh Hữu lớn như , nhất thời đều nên gì cho .
Hồi lâu , cô mới lên tiếng: "Mạnh Hữu, thực sự xin , chị quyết tâm ."
Cuộc hôn nhân kéo dài đến bây giờ, thực sự ý nghĩa gì, chỉ uổng phí năm tháng mà thôi.
Cô lãng phí nữa.
Tiếng thiếu niên ở đầu dây bên khựng , lúc mở miệng giọng càng khàn hơn
"Chị dâu, chị ly hôn em ủng hộ, những năm nay trai đối xử với chị , em đều thấy cả."
" chị dâu, chị thể vì trai, mà đ.á.n.h đồng một gậy đ.á.n.h c.h.ế.t cả em a."
"Chị cũng , em và nhà họ Mạnh quan hệ , thậm chí còn bằng quan hệ chị và nhà họ Mạnh, em chỉ ..."
Thiếu niên dừng hai giây, mới chậm rãi mở miệng
"Em , ly hôn cần tiến hành phân chia tài sản, nên thể chia em cho chị ? Em thể rời khỏi nhà họ Mạnh theo chị dâu mà."
Bạn thể thích: Bạn Trai Phản Bội, Cô Ôn Trở Về Độc Thân! - Ôn Dĩ Đồng & Giang Dự Hành & Hoắc Vũ Thành - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
"Chị yên tâm, dày em nhỏ, ăn cơm nhiều."
"Hơn nữa em cũng mười chín tuổi , đầu óc thông minh thể kiếm tiền nuôi sống bản , sẽ tăng thêm gánh nặng cho chị. Em chỉ trở thành con chị dâu, làm nhà chị dâu... Em hy vọng chị dâu thể luôn quan tâm em."
Tô Vân Miên: "..."
Em xem em đang phát biểu ngôn luận ngược đời gì !
Em còn mười chín tuổi a!
Chị ngay cả quyền nuôi dưỡng con ruột cũng định cần, chị thể cần một đứa em trai ruột Mạnh Lương Cảnh ?!
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/cha-con-tra-nam-hom-nay-truy-the-thanh-cong-chua/chuong-44-chi-dau-chi-cung-khong-can-em-nua-.html.]
Em chồng , vai vế a!
Tô Vân Miên đều nên bắt đầu phàn nàn từ , nửa ngày cũng nặn một chữ nào.
Cô đột nhiên nhớ đến lời Lang Niên tối qua
【Phu nhân mong tránh xa Nhị thiếu gia một chút, đầu óc bệnh, sợ ngộ thương phu nhân.】
thương thì , cái đầu óc ngược đời thật a!
hổ em trai Mạnh Lương Cảnh... em nhà họ Mạnh , quả nhiên từng đều đơn giản, thực sự phàm như cô thể sánh bằng.
...
Tô Vân Miên đang cân nhắc xem nên trả lời thế nào, đầu dây bên đột nhiên truyền tiếng ho kịch liệt, xé ruột xé gan, mà tim cô đều thót lên.
"Em ? Mạnh Hữu?"
"... ." Giọng thiếu niên yếu ớt, "Em chỉ , khát nước, lúc uống nước, vết mổ đột nhiên đau, nên..."
hai câu bắt đầu thở dốc, kèm theo tiếng ho.
Tô Vân Miên vội vàng bảo gọi bác sĩ, thiếu niên đồng ý, : "Chị dâu, chị thể đến thăm em , em một ở bệnh viện, cô đơn."
Tô Vân Miên do dự đến hai giây, bên bắt đầu ho, cô mềm lòng sợ thực sự chuyện liền đồng ý tối tan làm sẽ qua thăm .
"Cảm ơn chị dâu, chỉ chị dâu đối xử nhất với em."
Tô Vân Miên bất đắc dĩ, "Em đừng gọi chị chị dâu nữa, chị..."
"Em hiểu." Thiếu niên lập tức đổi giọng: "Chị! em sẽ ở bệnh viện đợi chị qua."
xong đợi Tô Vân Miên gì, lập tức cúp điện thoại.
Tô Vân Miên: "..."
Cái thói quen xong liền lập tức cúp máy , thực sự gia truyền nhà họ Mạnh ?
Còn nữa,
Cô luôn ảo giác như diễn ?
...
mà, rốt cuộc cũng nhận lời Mạnh Hữu.
Đừng bỏ lỡ: Đã Ngủ Riêng Rồi, Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì - Full - Ôn Nhiễm, Phó Cảnh Thành, truyện cực cập nhật chương mới.
Công việc bàn giao cũng sắp đến hồi kết, tối hôm đó, Tô Vân Miên tan làm giờ, lái xe đến bệnh viện trung tâm thành phố.
Cơm bệnh viện ngon, Tô Vân Miên gọi điện thoại cho khách sạn đóng gói bữa tối, cũng đặt cháo loãng cho Mạnh Hữu, định bụng cùng ăn bữa cơm .
Kết quả, đến bệnh viện, đẩy cửa phòng bệnh cô liền sững sờ.
Trong phòng bệnh, Mạnh Lương Cảnh bên mép giường, đang chuyện với Mạnh Hữu giường bệnh, sắc mặt Mạnh Hữu thoạt .
thấy tiếng mở cửa, hai đều sang.
Mạnh Hữu thấy cô liền nở nụ , ngũ quan sâu thẳm xinh vì ốm đau mà chút ảm đạm lập tức sáng bừng lên nhiều, "Chị, chị đến ."
Đây chẳng đến thăm em !
Tô Vân Miên hít sâu một , đến cũng đến , rốt cuộc vẫn xách hộp cơm bước , lấy từng món ăn bên trong .
Mạnh Lương Cảnh thấy cô đến, mặt biểu cảm gì, lời nhíu mày.
chằm chằm Mạnh Hữu, "Cô chị dâu mày."
Mạnh Hữu mỉm , " trai em, em gọi chị chị gì ?"
Giữa trán Mạnh Lương Cảnh nhíu chặt, định gì, liền thiếu niên tiếp tục : "Hơn nữa, chị bảo em gọi như ."
khí đột nhiên chìm tĩnh lặng.
ảo giác , Tô Vân Miên luôn cảm thấy lưng chút lạnh lẽo.
đợi cô bày biện xong đồ ăn, cánh tay đột nhiên nắm chặt, còn kịp phản ứng nửa ôm nửa kéo khỏi phòng bệnh.
Thiếu niên nửa tựa giường bệnh, khuôn mặt tràn đầy bệnh dung còn ý .
Đồng t.ử đen láy quá mức chằm chằm cánh cửa đang lay động hé mở, những ngón tay thon dài nhợt nhạt đặt chăn dùng sức nắm chặt, nếp nhăn hằn sâu.
Chưa có bình luận nào cho chương này.