Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Cha Con Tra Nam, Hôm Nay Truy Thê Thành Công Chưa?

Chương 301: Chính là như vậy, muốn làm không?

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Trong phòng, Tô Vân Miên khoanh chân sô pha, sắc mặt tái nhợt nhíu mày, đợi bác sĩ băng bó vết thương rách vai cô rời , cô mới sang đối diện.

Mạnh Hữu sô pha đối diện, cúi gằm mặt, tóc mái rủ xuống che khuất nửa đôi mắt, ánh mắt đảo quanh một bên, dáng vẻ thất hồn lạc phách.

Vì những lời Hạ Tri Nhược, cô thực sự lo lắng, tạo đủ loại tiếng động trong phòng mà ai đến, đoán chừng thể đang theo dõi, vốn dĩ định xé rách vết thương để camera giám sát buộc xuất hiện, bảo gọi Mạnh Hữu tới Dù hiện tại Cossio vẫn ý định để cô c.h.ế.t. ngờ Mạnh Hữu nhanh chóng dẫn bác sĩ tới...... hóa vẫn luôn ở đây ?

Đang theo dõi cô?

tại đó cô làm ầm ĩ xuất hiện?

Nghĩ đến một khả năng nào đó.

Cô lên tiếng: " đang trốn ?"

Ánh mắt thiếu niên càng đảo quanh hơn, chằm chằm xuống đất, nửa ngày mới ánh mắt chằm chằm Tô Vân Miên, phát âm thanh nhỏ yếu ớt, "...... ."

Ai tin chứ!

Tô Vân Miên cạn lời.

bộ dạng Mạnh Hữu, nhất thời cô chút hiểu nổi, rốt cuộc ai mới bắt cóc đây! kẻ bắt cóc mang bộ dạng như cô bắt nạt ?

Cô đau đầu, " trốn làm gì?"

"...... ." Giọng thiếu niên nhỏ.

.

hỏi chuyện nữa, dậy, đến sô pha đối diện xuống bên cạnh thiếu niên, cổ chân trắng ngần ửng đỏ nối liền với sợi xích bạc, kéo lê mặt đất phát tiếng vang khe khẽ. xuống xong, một tay cô nhẹ nhàng đặt lên vai trái thiếu niên, ghé sát gần hỏi.

"Vết thương, t.h.u.ố.c đàng hoàng ?"

Cơ thể thiếu niên cứng đờ, ngây ngốc đáp, "Ừm."

"Để xem."

Tô Vân Miên ghé sát hơn.

Gần đến mức thể ngửi thấy ngoài mùi m.á.u tanh nhàn nhạt cô, còn hương thơm ngào ngạt nóng hong khô ập tới, vành tai cũng vì thở ấm áp kề sát mà nhuộm đỏ, trong lúc choáng váng liền thấy giọng nhẹ rơi bên tai, lướt qua như lông vũ, ngứa ngáy tê dại khiến cơ thể khẽ run lên.

"Chuyện tối qua hứa với , còn nhớ ?"

Hả? Tối qua?

Mạnh Hữu đột nhiên bừng tỉnh.

Hôm qua khi Tô Vân Miên thương, cả não đều nóng hầm hập như hồ dán, giống như cái xác hồn. Đến hôm nay vẫn lấy tinh thần, càng nhớ tối qua thấy gì, chỉ nhớ giọng chị gái dịu dàng dịu dàng, cũng nhờ một giấc ngủ ngon.

chị gái hỏi như , nhất thời mờ mịt.

Chớp mắt mờ mịt cô.

bộ dạng Mạnh Hữu, Tô Vân Miên liền tối qua vô ích .

Cô cũng tính bất ngờ.

trạng thái tối qua Mạnh Hữu bình thường.

mà, vì chuyến viếng thăm hôm nay Hạ Tri Nhược, suy nghĩ tối qua cô cũng chút đổi...... Vốn dĩ Mạnh Hữu ngăn cản Hạ Tri Nhược suy nghĩ đó đổi, làm cũng chỉ giải quyết vấn đề nhất thời, trị ngọn trị gốc, phát hiện còn đ.á.n.h mất thời cơ , cô suy nghĩ khác. Dứt khoát mượn tư thế ghé sát xem vết thương, ghé tai Mạnh Hữu, nhỏ giọng một nữa.

"Chính như , làm ?"

lùi xa một chút.

thiếu niên mặt nhíu mày, dường như đang do dự, vài giây , chần chừ : " mà, cha......"

"Cho nên, làm ?"

Tô Vân Miên ngắt lời , chậm rãi chớp mắt một cái, lùi thêm một chút.

Giây tiếp theo, tay cô nắm lấy, tay thiếu niên lạnh, mái tóc lòa xòa đôi mắt xanh lục khẽ ngước lên, ướt át sang, mang theo vài phần đáng thương, "Chị mà, em bao giờ từ chối chị."

Tô Vân Miên khẽ thở dài, "Xin ."

Mạnh Hữu lắc đầu.

cúi xuống, gục đầu lên đùi Tô Vân Miên, "Chị còn trách em ?"

"......"

Tô Vân Miên gì.

Một tay cô nhẹ nhàng đặt lên mái tóc nâu đen xoăn thiếu niên, mặc dù tóc vò rối tung xúc cảm vẫn mềm mại như cũ, xù xù sờ thích, cô nhịn xoa xoa đầu thiếu niên, mang theo chút ý vị an ủi. Tóc thiếu niên theo đó vén để lộ sườn mặt tái nhợt ửng đỏ, Tô Vân Miên khỏi ngẩn .

Cô đột nhiên nhớ .

đây mỗi gặp Mạnh Hữu, cũng như , mặt trắng kiểu trắng do bôi phấn. đây cô thắc mắc, hiện tại mới hiểu, đó lớp mặt nạ thiếu niên tự vẽ cho .

Bây giờ mặt nạ còn nữa.

Sắc mặt Mạnh Hữu càng tái nhợt hơn, giống hệt cha , hơn nhiều so với kiểu trắng bệch quỷ dị cha . thể , thiếu niên tháo lớp mặt nạ xuống, sống động hơn, cũng đẽ sinh động hơn...... giống như một bức tranh sống .

cha đều những tuyệt sắc giai nhân hàng đầu.

Nếu vui vẻ hơn chút thì mấy.

Thiếu niên mà, lên chắc chắn sẽ hơn.

Nhớ tới bộ dạng mất khống chế tuyệt vọng thiếu niên tối qua, nay mặt cô một vẻ bình tĩnh giả tạo, động tác cô nhẹ nhàng vuốt ve đầu thiếu niên, khẽ giọng : "Mạnh Hữu vui vẻ hơn nhé, nhiều một chút. Đương nhiên, nếu thực sự buồn, thì cứ , thật to hết sức cũng , sẽ thấy."

Nỗi đau sẽ thấy.

Nên đừng sợ.

Đừng sợ hãi.

thiếu niên, thì hãy phóng túng thêm chút nữa .

, như một lời cảm thán, "Mạnh Hữu, giống như gió ."

Trời đất rộng lớn bao la tươi , nhất định giống như cơn gió tự do, như chú bồ câu trắng dang cánh bay lượn bầu trời xanh mây trắng, gào thét phóng túng giữa đất trời, bay thật cao thật xa, bỏ tất cả những điều tồi tệ phía . Đừng vì những đau khổ do khác gây mà tự vẽ vòng giam , từ bỏ khả năng bay lượn khi đang ở độ tuổi thanh xuân tươi nhất.

Giọng thiếu niên vang lên, " em rời xa chị."

luôn bay lượn bên cạnh chị.

Mãi mãi mãi mãi.

"Chị cũng gió đấy, chị thể bay ." Tô Vân Miên vỗ vỗ mái tóc bồng bềnh , : "Nếu Mạnh Hữu , thì hãy bay nhanh hơn cao hơn một chút, đến đuổi theo chị ."

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/cha-con-tra-nam-hom-nay-truy-the-thanh-cong-chua/chuong-301-chinh-la-nhu-vay-muon-lam-khong.html.]

Đuổi theo chị ?

Gục đùi cô, cơ thể vốn còn cứng đờ thiếu niên từ từ thả lỏng, giống như một đám mây mềm mại, ngoài cửa sổ ánh mặt trời vặn, nắng chiều tà xuyên qua cửa sổ chiếu .

Tiếng chim hót ríu rít ngớt bên tai.

......

Chạng vạng.

Ở sườn núi phủ đầy màu xanh, tọa lạc một căn biệt thự bằng gỗ núi, bên cạnh hồ bơi ngoài trời biệt thự, Mạnh Hữu đó, hiếm khi mặc một bộ vest đen trang trọng, bên trong mặc áo gile đen phối với áo sơ mi trắng, cà vạt thắt kiểu nơ bướm màu đen, đang đợi .

nhanh, một chiếc xe từ đường núi lao tới.

Cossio bước xuống xe, ánh mắt dừng Mạnh Hữu một thoáng, sải bước trong nhà.

cửa, tiện tay đưa chiếc áo khoác vest cởi cho hầu tiến lên đón lấy, cởi cúc cổ áo sơ mi đỏ, tháo găng tay đen, rửa tay xong dùng khăn nóng lau qua xuống một đầu chiếc bàn dài trong phòng ăn, cây gậy gỗ đen luôn mang theo bên dựa cạnh bàn, lúc ánh mắt mới nhạt nhẽo về phía Mạnh Hữu đang ở phía bên cạnh.

"Chuyện gì?"

Giọng điệu lạnh lùng.

"Hôm nay dùng bữa tối cùng cha." Mạnh Hữu chớp mắt lấy một cái, bình tĩnh trả lời.

"......"

Cossio cũng tin tin, đối với chuyện biểu hiện gì.

Khi hầu dọn thức ăn lên đầy đủ, ánh mắt Mạnh Hữu lướt qua phòng ăn trang hoàng lộng lẫy, bày đầy hoa hồng đen, cuối cùng dừng Cossio, "Kỷ Minh ở đây ?"

Từ khi bắt Tô Vân Miên về, ít khi đến chỗ cha. cũng , Kỷ Minh với tư cách học trò cha, ban ngày , bữa tối nhất định sẽ đến, tối nay thấy, đương nhiên chuyện ngoài ý .

chỉ Kỷ Minh.

Ngay cả Shelley thường theo bên cạnh Cossio, cũng ở đây, nãy ở bên ngoài cũng thấy.

" việc."

Cossio nhạt nhẽo đáp.

đợi một lát, thức ăn dọn lên đủ, hai lên tiếng nữa. bàn ăn chỉ tiếng dùng bữa nhẹ, và động tác dùng bữa tao nhã chậm rãi như hai cha con. Chỉ Mạnh Hữu vì vết thương ở vai trái, động tác cầm d.a.o nĩa thỉnh thoảng cứng đờ.

Mắt thấy đến lúc kết thúc.

Thấy Cossio lắc lư ly rượu vang, chất lỏng trong ly đung đưa ánh đèn, Mạnh Hữu cuối cùng cũng lên tiếng: "Cha, khi nào trở về, khi nào chúng rời khỏi đây?"

Cossio liếc , nhấp một ngụm rượu vang đỏ thẫm, "Sốt ruột ?"

"...... Con nhanh chóng đưa chị rời , sớm cùng chung sống." Sắc mặt Mạnh Hữu bình tĩnh.

Cossio khẽ nhếch môi, "Sắp ."

" cha thất bại ." Mạnh Hữu phớt lờ đôi mắt xanh lục trầm xuống Cossio, giọng điệu bình tĩnh tiếp tục : " bên phía Mạnh Thừa Mặc sẽ chỉ càng đề phòng hơn. Cha, cha chắc chắn nhất định vấn đề gì chứ?"

Các tình yêu nhớ kết bạn với Vân Vũ Miên Miên ở fb để chúng lạc nhé

Huống hồ,

Mạnh Hữu tuy thể tiếp xúc với bộ kế hoạch, ít nhất cũng , trong kế hoạch ban đầu, Tô Vân Miên đáng lẽ đưa đến đây sớm như , nếu cô điều tra những thứ nên điều tra.

Sự cố ngoài ý ngược làm xáo trộn kế hoạch.

đương nhiên thắc mắc .

" cần con lo lắng." Cossio đặt ly rượu vang xuống nặng nhẹ, giọng điệu lạnh, "Làm việc con nên làm ."

khí trở nên yên tĩnh.

Mạnh Hữu rũ hàng mi xuống, đôi mắt xanh lục u ám rơi đĩa thức ăn động đến mấy, im lặng một lúc lâu, khi Cossio dậy định rời , cuối cùng mới mở miệng hỏi , "Ông làm gì ?"

Cossio dậy, một tay chống lên ghế, liếc mắt , "Tô Vân Miên gì với con?"

"Con thấy ."

Mạnh Hữu ngước mắt lên, khe hở tóc mái đôi mắt xanh lục chạm mắt , "Tập tài liệu đó, con thấy . Ông định đưa về như ? Bằng cách làm tổn thương bà ?"

"Tổn thương?"

Cossio , gậy gõ xuống đất.

lẽ do khuôn mặt quá đỗi ưu việt, đến mức gần như quỷ dị, dẫn đến khi đôi môi rỉ m.á.u nhếch lên, khó khiến cảm thấy vui tai vui mắt, càng thêm vài phần rợn , giọng bình tĩnh đến tột cùng.

"Mềm lòng từ bi biểu tượng kẻ yếu đuối bất lực. Đừng làm thất vọng, Mạnh Hữu."

rời .

......

Chạng vạng trời đổ mưa nhỏ.

Tô Vân Miên cửa sổ, trong cơn gió thổi tới mang theo ẩm mùi đất, tiếng lá cây rừng mưa đập phát tiếng 'xào xạc', trong mắt hiện lên sự lo lắng.

mưa .

Tối nay lúc thích hợp để mưa .

May mà mưa to.

Đang nghĩ ngợi, cửa phòng vang lên tiếng gõ nhẹ, cô , thấy Mạnh Hữu dầm mưa bước , tiên sửng sốt...... Đây đầu tiên cô thấy Mạnh Hữu ăn mặc như .

Một bộ vest đen.

Tóc xoăn ướt rủ xuống che khuất quá nửa khuôn mặt, rõ biểu cảm.

Bớt vẻ thiếu niên, thêm vài phần trưởng thành.

Chỉ ......

" che ô, dầm mưa sẽ cảm đấy, vết thương cũng khỏi, dính nước......" Tô Vân Miên đóng cửa sổ , ngăn cách mưa gió bên ngoài. Cầm khăn lông tới, còn xong, thiếu niên cúi đầu, vùi cổ cô.

Cô sững sờ.

Rõ ràng thể cảm nhận sự suy sụp thiếu niên.

Còn kịp lên tiếng, thấy giọng khàn khàn Mạnh Hữu rầu rĩ vang lên, "Chị, em nghĩ kỹ ."

Giây tiếp theo, Tô Vân Miên hoảng hốt kêu khẽ một tiếng, cả liền ôm ngang eo nhấc bổng lên, nửa lập tức đè lên vai thiếu niên, còn kịp bận tâm đến vết thương vai , đưa phòng tắm.

Cửa phòng tắm đóng sầm .

Trong phòng trống rỗng.


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...