Cậu Nhóc Tự Kỷ Siêu Ngoan
Chương 2: 2
Chương 2:
nhấc balo lên, đập thẳng mặt một cú đau điếng.
Dương Sâm trợn mắt , như tin nổi.
tức đến nghẹn, lồng n.g.ự.c phập phồng dữ dội.
“ mới gì đấy? bám lấy thì bảo hổ. Giờ bám khác, cũng bảo hổ.”
“Sáng nay với cái gì? con gái gì mà cứ mở miệng mấy chuyện thô tục, ngượng!, giờ cứ bám lấy thế”
gằn, vốn chẳng định truy chuyện .
do tự kiếm chuyện .
Hồi ngày nào tan học cũng kể mấy chuyện bậy bạ cho , sặc sụa như điên.
cứ tưởng hứng thú thật.
Bạn thể thích: Tn70: Cưới Chớp Nhoáng, Theo Chồng Nhập Ngũ, Đại Tiểu Thư Mang Cả Kho Hàng Tỉ Xuyên Về Quá Khứ - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
còn thức trắng cả đêm mấy thứ đó, chỉ để sáng mai chuyện với .
Kết quả trở thành “con chó” chuyện tục nhất trường, tự biến bản thành trò .
khó chiều thì dẹp luôn cho .
hất tay , theo bóng Tần Du sắp khuất khỏi tầm mắt, vội vã đuổi theo.
“Tần Du! đợi ?”
nghiêng đầu hỏi, dĩ nhiên chẳng thèm đáp.
sang tiệm tạp hóa ven đường, đột nhiên nảy ý.
“ im đấy, đừng nhúc nhích nha.”
Ngạc nhiên , thực sự lời mà im luôn.
nhấc chân vòng quanh một vòng, như đang quan sát con mồi.
“Đợi một lát, mua đồ cái. mà thì cho chị chuyện lén hôn trộm đó.”
Tần Du ngẩng đầu .
giật như buổi sáng nữa, trong đôi mắt đen thăm thẳm ánh lên tia gì đó… khó tả.
từ tiệm tạp hóa , tay cầm một que kem.
Ngay lập tức, đập mắt hình ảnh Tần Du ngoan ngoãn cạnh thùng rác chờ .
híp mắt, khẽ chậc một tiếng.
cứ tưởng thích kiểu con trai sáng sủa, vui vẻ như Dương Sâm.
Thế quái nào giờ thấy kiểu trầm mặc, ngoan ngoãn như Tần Du cũng dễ thương phết.
l.i.ế.m que kem, nghĩ.
cuối cùng rút một kết luận vô cùng vĩ đại:
thích riêng một kiểu nào cả.
chỉ đơn giản … háo sắc mà thôi.
dúi cây kem tay Tần Du nhận.
Cạch một tiếng, cây kem rơi thẳng xuống đất.
tiếp tục bước , thèm .
bực , cúi nhặt que kem, chạy theo nhét tay .
Cạch.
rơi tiếp.
tức đấy.
Cái đứa nhỏ hỗn láo ...
ba chân bốn cẳng đuổi tới, kéo cổ áo một cái.
Tần Du cuối cùng cũng nhịn nổi nữa, vội đưa tay giữ lấy cổ áo, lùi về hai bước, mắt tròn xoe đầy ngạc nhiên.
hì hì, đưa cây kem tới mặt.
mới chịu nhận.
Hai đứa cuối cùng sóng bước về phía .
Tần Du chỉ cầm kem trong tay mà hề ăn.
ghé tai thì thầm:
“Đừng ngại mà, hề thấy ‘tiểu bảo bối’ màu hồng nha…”
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/cau-nhoc-tu-ky-sieu-ngoan/2.html.]
Rắc!
Tần Du bẻ đôi cây kem, nhét miệng, bước chân cũng nhanh hơn.
Đấy, ai mà chẳng cơ chế phòng ngự khi ngại.
Đừng bỏ lỡ: Trùng Sinh Thập Niên 70: Cô Vợ Nhỏ Kiêu Kỳ Mang Thai Vả Mặt Bạch Liên Hoa, truyện cực cập nhật chương mới.
ngại thì cũng nước thì uống mà kem thì mút thôi.
đang lặng lẽ mút kem, bật khúc khích.
“ Tần Du, kem thể giúp làm mát ? Nhất lúc trời nóng, đút chỗ... da khô , hiệu quả cực luôn.”
Tần Du ngừng ăn kem, đặt que kem xuống, môi đỏ lên vì lạnh, lặng lẽ .
Trông như thể bất lực .
cũng lúng túng.
Ờ thì… câu ghê thật.
đang định đổi chủ đề thì Tần Du câu thứ hai trong ngày:
“Con heo.”
sững , lập tức reo lên vui sướng:
“ ! da heo khô! nhớ nhầm!”
“Tần Du!! Chúng hợp thật đấy! ngờ cũng coi mấy clip ngớ ngẩn mạng như !”
cứ tưởng thiếu niên tự kỷ như Tần Du sẽ lên mạng, ai dè cao thủ lướt web luôn.
mừng như điên.
tìm tri kỷ cuộc đời!
Xuống khỏi xe xịn, hớn hở vẫy tay tạm biệt chị hoa khôi, đầu thì suýt té ngửa.
Dương Sâm chờ ở bậc thang, ánh mắt lạnh tanh.
“ việc thiết với một thằng vấn đề thần kinh như .”
chìa que kem mua dư.
Dương Sâm dịu mặt một chút, vẫn tiếp tục giảng đạo.
“Tần Du rõ ràng bệnh tâm lý, tưởng ai cũng như chắc? Từ nhỏ đến lớn nhiều đến mức não rớt mà vẫn…”
Á!
thét lên, lùi hai bước.
Đèn cảm ứng cầu thang bật sáng.
Nước kem ngọt lịm chảy nhỏ giọt xuống mặt Dương Sâm, trợn mắt .
“ điên ?!”
rút khăn giấy lau tay, sải bước qua .
“ bệnh , thấy thật sự vấn đề đó.”
Dương Sâm đầu định cãi , thì bước lên đến bậc thứ hai cầu thang .
Hôm , nhân lúc chơi, đề nghị:
“, cho add WeChat .”
hiếm lắm Tần Du mới trả lời:
“.”
rút điện thoại chụp một cái, Tần Du cau mày, hất tay .
bèn thò tay định móc điện thoại từ túi quần .
Tần Du hoảng loạn như thể định bắt cóc , giật lùi hai bước.
Lúc , Dương Sâm gõ gõ bàn :
“Chu Nhã, chuyện tối qua bỏ qua cho . Tối nay nấu sườn chua ngọt, tan học cùng về chung nha.”
tạm tha cho Tần Du liếc qua Dương Sâm một cái.
gì trời?
Câu hôm qua hiểu ?
thèm phản ứng, đầu , thì thấy Tần Du bật dậy, bước khỏi lớp.
hít sâu một , lập tức đuổi theo.
Tần Du cửa lớp, cứng đơ như khúc gỗ.
đoán chắc định trốn , lẽ vẫn chắc CPU đang phân tích tới cháy máy .
Chưa có bình luận nào cho chương này.