Cặp Đôi Mất Não
Chương 6
Giọng điệu cô chua ngoa, mà một cơn giận bỗng bốc lên, thật sự thể chịu nổi nữa, giọng cũng cao thêm tám độ.
“Lý Lợi! Cô chuyện cho lịch sự một chút!”
“Cho dù thật sự vấn đề gì, thì gấu ngựa Tây Tạng cũng động vật bảo vệ cấp quốc gia thứ hai! Các cứ thế mà dung túng chó khiêu khích, hù dọa nó, bản điều đó !”
“Vì một chút traffic mà cần cả thể diện lẫn đạo đức ?!”
Lời trực tiếp ‘nổ súng’, Lý Lợi lập tức như mèo dẫm đuôi, bật thẳng dậy trừng mắt : “Tô Tinh mày ý gì hả? Đến lượt mày dạy dỗ tao !”
“Chúng tao gì thì liên quan quái gì đến mày! Ghen tị thì cứ thẳng !”
Thấy chúng sắp cãi , Vương Kiều, vẫn đang cắm mặt chỉnh sửa ảnh, cũng ngẩng đầu lên.
Vương Kiều : “Yên lành như , cãi vã gì chứ! Cũng chỉ một cái video thôi mà!”
“ thích gì thì , mấy đứa bố họ.”
“ mạng đầy rẫy những lời kỳ lạ, chắc do tên rảnh rỗi nào đó đùa giỡn thôi, mấy đứa căng thẳng kìa.”
Trương Dương thấy, lập tức hăng hái hẳn lên.
Trương Dương : “Chị Kiều !!”
một tay ôm Lý Lợi, đầy vẻ khiêu khích.
“ thế! Chúng chúng , sợ gì chứ!”
“Ngày mai chúng còn đến chỗ cũ dạo một vòng, gặp nó! Đến lúc đó cho bảo bối và nó ‘đối đầu đỉnh cao’, traffic chắc chắn sẽ tăng gấp đôi!”
Lý Lợi : “Hoặc , ngay tối nay thể cho bảo bối ngoài ‘thám hiểm’ …”
“ vài đoạn tư liệu ban đêm, chắc chắn sẽ kích thích hơn…”
Xem thêm: Người Ấy Đã Về Còn Tôi Đã Có Chồng Anh Phát Điên Gì -Thời Noãn (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Lý Lợi hạ giọng bổ sung, trong mắt cô ánh lên tia sáng háo hức thử.
Hai họ kẻ tung hứng, chìm đắm trong giấc mơ nổi tiếng, coi thường lời cảnh báo.
nén giận, nhắc nhở họ cuối: “Tát Tây đặc biệt dặn dò, buổi tối cao nguyên nguy hiểm, tuyệt đối ngoài! Mấy chịu lời khuyên ?”
Trương Dương và Lý Lợi , chỉ .
Trương Dương : “Yên tâm ”
Trương Dương kéo dài giọng điệu, ngữ khí hời hợt khiến khác bực .
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“Chúng chừng mực mà!”
6.
Gợi ý siêu phẩm: Tôi Có Thể Nhìn Thấy Giá Trị Của Vật Phẩm, Trở Thành Đóa Hoa Phú Quý! đang nhiều độc giả săn đón.
Vì tín hiệu ở đây quá kém, xem video, truyền ảnh đều tiện, chúng đều cú đêm, bây giờ mới hơn 9 giờ thì thật sự ngủ .
Thế nên đó Trương Dương lấy mấy bộ bài poker từ túi, chúng liền cùng chơi Đấu Địa Chủ g.i.ế.c thời gian.
Hai chị em Trần Tĩnh và Trần Na một nhóm, Trương Dương và Lý Lợi một nhóm, còn với Vương Kiều một nhóm.
Ván bài kéo dài đến tận đêm khuya, tiếng ồn ào và đùa chửi bới gần như lật tung mái nhà.
lúc khí đang cao trào nhất, Trần Na đang hưng phấn bỗng nhiên “á” một tiếng, một dòng m.á.u mũi đỏ tươi tuôn , nhỏ xuống quân bài.
Chúng lập tức hoảng loạn, cuống quýt chạy khắp nhà tìm giấy ăn, giúp cô bé ngửa đầu cầm máu.
Ngay giữa một mớ hỗn độn …
Cốc cốc cốc…
Một tràng tiếng gõ cửa rõ ràng và đều đặn, đột ngột xuyên qua sự ồn ào, vang lên trong màng nhĩ mỗi .
lúc đó chúng đang bận chăm sóc Trần Na, thể rời tay , tiếng gõ cửa vang lên vài cái nữa im bặt.
Một lúc , đợi đến khi m.á.u mũi Trần Na cuối cùng cũng ngừng chảy, mới chợt nhớ chuyện .
hỏi một cách ngập ngừng: “ … gõ cửa ?”
Trương Dương : “Ai đó?”
Trương Dương, gần cửa nhất, gằn giọng, gắt gỏng gọi ngoài cửa một tiếng.
Thế bên ngoài cửa bất kỳ tiếng đáp nào.
Trương Dương nhíu mày: “ nhầm ?”, rõ ràng rời khỏi căn phòng ấm áp.
Lý Lợi đẩy một cái, mặt lộ vẻ tò mò thử: “ cứ xem ? Nhỡ chuyện gì thì ?”
Trương Dương : “Xem gì mà xem, chắc chắn gió thổi cành cây nào đó cửa, hoặc ảo giác thôi.”
mặt Trương Dương đầy vẻ sốt ruột vì làm mất hứng, cuối cùng vẫn lê dép, lề mề đến bên cửa.
Cánh cửa từ bên ngoài mở phiền phức, từ bên trong mở trơn tru như cửa bình thường.
Một cái, Trương Dương liền mở cửa.
Chưa có bình luận nào cho chương này.