Cảnh Sát Lục Truy Thê Suốt Đời
Chương 9
“Với tư cách một , việc duy trì tình cảm dựa cái gọi chân ái, mà việc thể hỗ trợ lẫn , mang lợi ích cho .”
Ông tham lam tiền bạc, cũng ép chúng chia tay.
Vẫn dáng vẻ ôn hòa và thấu tình đạt lý đó.
Chỉ ngày hôm , phòng chơi bài đóng cửa vì một lý do vô căn cứ.
Ngày Lục Hoài Chu nghiệp, ánh nắng gay gắt.
trong bộ cảnh phục chỉnh tề, dáng cao ráo, phong độ ngời ngời.
Trong đám đông, rạng rỡ đến mức khiến thể rời mắt.
, cho dù chọn con đường nào, cũng một tương lai tươi sáng.
Ngày hôm đó, dường như nhận cảm xúc :
“Vẫn còn giận ? thời gian thái độ vấn đề, lúc em bận cứ nổi cáu, đừng giận nữa, hứa sẽ làm loạn nữa.”
, xa nắm lấy tay , đặt lên eo .
“ , sờ sờ cơ bụng cho hạ hỏa nhé?”
Ngày hôm đó, chúng quấn quýt điên cuồng.
khi kết thúc, ôm chặt lấy :
“An Hạ, qua ngày hôm nay tròn 22 tuổi , chúng kết hôn nhé.”
Ánh nắng xuyên qua cửa sổ, để những bóng râm loang lổ mặt đất.
nỡ ánh mắt mong chờ , mặt .
“Lục Hoài Chu, chúng chia tay .”
sững sờ trong giây lát:
“Đừng đùa nữa.”
“ , em cố ý dọa mà, tạo bất ngờ kiểu ' đ.ấ.m xoa' ? thích kiểu bất ngờ .”
đưa tay về phía :
“ , lấy quà đây .”
Bạn thể thích: Tôi Có Thể Nhìn Thấy Giá Trị Của Vật Phẩm, Trở Thành Đóa Hoa Phú Quý! - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
nhắm mắt , khàn giọng lên tiếng:
“ đùa với . Trường học tuyển giáo viên tiếng Trung quốc tế, báo danh .”
“Tại ?”
“Vì kiếm tiền.”
cuống lên, giữ chặt lấy vai :
“An Hạ, em cần tiền thì với chứ, tiền, tại em tiêu tiền ?”
: “Vì .”
“Nên em mới chia tay? An Hạ, bốn năm qua cái gì? Em đặt trong lòng ? xứng đáng xuất hiện trong kế hoạch cuộc đời em ?”
đỏ mắt, hét lớn với .
“Dựa cái gì mà em chia tay chia tay, tại em tự quyết định? Tại hỏi nguyện ý đợi em ?”
nghiến răng, trầm giọng :
“ nguyện ý.”
“Lục Hoài Chu, chán , ngấy , ?”
run rẩy nắm lấy tay :
“An Hạ, em thể đối xử với như thế! Chúng rõ ràng mới hôn , làm tình, còn cầu hôn em… em… em thể đối xử với như thế…”
mệt mỏi nhắm mắt :
“Lục Hoài Chu, đến đây thôi, đừng dây dưa nữa.”
hỏi :
“Đây chính món quà em tặng ?”
gật đầu:
“ .”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
xóa bỏ phương thức liên lạc.
ngày nào cũng đến phòng chơi bài túc trực.
Cả tiều tụy đến mức còn hình .
bảo đừng đợi nữa, , cứ bướng bỉnh đợi.
, căn nhà bán .
Chúng cứ thế biến mất trong biển .
Cũng từng nghĩ đến, xa cách bao nhiêu năm còn thể gặp .
Lục Hoài Chu tối nào cũng đến quán bar.
Tối nào cũng bao trọn cả sảnh.
uống rượu, mỗi chỉ gọi duy nhất một bài 《Điều nhớ》.
khán đài, lặng lẽ hát.
【Tự tôn thường kéo con , khiến tình yêu theo những đường cong, giả vờ thấu hiểu vì sợ sự thật quá trần trụi.
Điều nhớ những lúc gì , điều nhớ cùng mơ mộng.
Điều nhớ khi tranh cãi, vẫn còn sự thúc giục yêu …】
Mỗi câu ca từ giống như một cuộc lăng trì, từng nhát từng nhát rạch mở những vết thương quá khứ.
Hát đến đoạn cuối, mắt cay xè.
Xoay xuống đài:
“Ông chủ, làm nữa.”
rảo bước rời .
Lục Hoài Chu từ phía nắm lấy tay .
nắm chặt, thẳng mắt :
“An Hạ, năm đó em hề nước ngoài, em lừa , em đến Kinh Thị học cao học ?”
“An Hạ, em cho , Tiểu Niên con ?”
Giọng run rẩy, trong mắt cuộn trào ngàn vạn cảm xúc.
“Lục Hoài Chu, buông .”
siết chặt lấy :
“ cảnh sát, tra những chuyện khó, chỉ tốn chút thời gian thôi.”
“An Hạ, chính miệng em cho .”
Gió đêm cuốn theo những chiếc lá rụng mặt đất.
nhắm mắt , mở :
“, đến Kinh Thị học cao học, Tiểu Niên cũng con .”
Tay đột nhiên run lên.
Tiếng thở dồn dập hơn:
“ tại cho ?”
“Tại sinh con mà với !”
“ con .”
, giọng điệu bình thản.
Bạn thể thích: CẢ NHÀ MUỐN ĐỔI TƯƠNG LAI CỦA TÔI - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
“Lục Hoài Chu, giữ thằng bé vì cha nó ai, mà vì chỉ nó mà thôi.”
“ chơi đùa với đủ , nên bỏ cha giữ con thôi.”
Mùa hè khi chia tay, hỗn loạn, tê dại, giống như một cơn ác mộng thể tỉnh .
sống trong u mê, căn bản để ý rằng kinh nguyệt lâu tới.
Khi nhận thì m.a.n.g t.h.a.i ba tháng .
Khai giảng sắp tới, đặt lịch phẫu thuật.
Lúc làm siêu âm màu, bác sĩ đứa trẻ khỏe mạnh, đang đạp chân trong bụng.
Chưa có bình luận nào cho chương này.