Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Cánh Đồng Hoang

Chương 67

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Xe chạy về khu chung cư, tiến bãi đỗ xe, hai thang máy lên lầu.

Minh Hi sớm mệt lử, về đến nhà liền phòng quần áo, tắm rửa vật xuống giường.

Cơn buồn ngủ kéo dài đến tận chạng vạng tối. Khi tỉnh dậy, bên ngoài cửa sổ một mảnh đen kịt, ánh trăng xuyên qua cửa kính vương vãi vài tia sáng lạnh lẽo. Trần Độ đang sofa ở phòng khách ôm máy tính bận rộn làm việc, thấy tiếng bước chân, từ từ ngẩng đầu: “Em dậy .”

.” Minh Hi xỏ dép lê đến cạnh . Ngủ cả ngày khiến đầu óc choáng váng, cô ngước cằm Trần Độ, giọng dịu dàng: “ đói ?”

Trần Độ đặt công việc xuống, véo nhẹ má cô: “Em đói ?”

Minh Hi gật đầu. Từ sáng đến giờ cô mới chỉ húp một bát cháo, lúc tỉnh dậy bụng kêu rồn rột.

nấu cơm.”

Minh Hi: “.”

Vèm Chanh

Trần Độ đặt máy tính xuống, dậy bếp.

đây khi ở một , mì tôm đồ gọi về đều thể giải quyết xong một bữa, tủ lạnh trong nhà trống rỗng. Chỉ khi Minh Hi dọn ở, Trần Độ mới siêu thị gần đó mua một ít nguyên liệu dễ chế biến. mở tủ lạnh qua một lượt, từ những thứ ít ỏi còn , lấy hai quả cà chua và vài quả trứng gà.

Khi mùi hương thơm lừng bay , Minh Hi từ sofa dậy đến bàn ăn.

Trong bát nước dùng đỏ rực một bát mì đầy ắp, bên phủ một quả trứng ốp vàng ươm, nóng bốc lên nghi ngút.

Trần Độ kéo ghế đối diện cô: “Nếm thử xem hợp khẩu vị em .”

đây bây giờ, Minh Hi đều thấy khó thể liên hệ Trần Độ với việc kỹ năng nấu nướng tinh xảo.

thiếu niên năm xưa ăn cơm cùng cô bên bàn ăn bà ngoại, giờ đây thể thuần thục đảo nồi múa chảo.

Minh Hi cầm đũa nếm một miếng, sợi mì quyện cùng nước dùng đưa miệng, cô chậm rãi nhai nuốt xuống, ngước : “ học nấu ăn từ bao giờ thế?”

“Năm ở New York đó.” Trần Độ đối diện cô ăn, chính cũng cầm đũa lên.

Cơm nước ở nước ngoài rốt cuộc hợp khẩu vị, đắt dở, phần lớn thời gian tự nấu. Vốn nấu ăn, thêm nhiều hạn chế, ban đầu chỉ nấu mì đơn giản, tuy ngon lành gì với nguyên tắc lãng phí, đành nuốt trôi. nấu nhiều thì dần dần cũng làm.

Minh Hi kể chuyện cũ một cách nhẹ tênh, rèm mi khẽ rủ xuống.

Ăn cơm xong, Minh Hi hai cái bát bàn chủ động xin rửa bát Trần Độ ấn xuống.

Ánh sáng trong bếp sáng trưng, đàn ông xắn tay áo để lộ cánh tay rắn rỏi, động tác dứt khoát rửa sạch bát đũa.

Khi bước , Minh Hi đang cửa sổ sát đất ngắm phong cảnh lầu. Nhà Trần Độ ở tầng cao, tầm rộng mở, lúc ngày đầu tiên Tết Dương lịch, ánh đèn neon những tòa nhà phía xa lấp loáng, màn hình lớn ở trung tâm sáng rực những lời chúc mừng lễ hội.

Trần Độ tới từ phía , thấy cô đến xuất thần, cũng cạnh một lát. Ban ngày ngủ bù nên đoán chừng buổi tối cũng chẳng cảm giác buồn ngủ, Trần Độ đề nghị xem một bộ phim.

Trong nhà thiết máy chiếu bao giờ dùng tới. Trần Độ cầm điện thoại hỏi Minh Hi: “Em xem thể loại nào? Tình cảm, trinh thám, kinh dị khoa học viễn tưởng?”

Minh Hi suy nghĩ một chút, trong đầu lập tức loại bỏ phim kinh dị, khi cân nhắc cô : “Tình cảm ạ.”

.” câu trả lời, Trần Độ tùy ý chọn một bộ phim tình cảm nước ngoài.

Để tạo khí xem phim hơn, tất cả đèn trong nhà đều tắt, ánh huỳnh quang yếu ớt chiếu lên ngũ quan hai .

Phim bắt đầu bao lâu, điện thoại Trần Độ vang lên, công ty gọi tới. qua một lượt phòng làm việc máy.

Minh Hi liếc , bận nên cũng gì, tiếp tục xem phim. Chỉ ngờ, cuộc điện thoại Trần Độ kéo dài tới tận hai mươi phút.

Khi bước , tình tiết phim còn liền mạch nữa. Minh Hi đầu , ân cần hỏi: “ cần tua xem từ đầu ?”

Trần Độ lắc đầu, vốn cũng tâm trí xem lắm, chỉ sợ Minh Hi buồn chán: “ cần , em cứ xem .”

xem ạ?” Minh Hi ngước mặt lên, khẽ chớp hàng mi.

“Em xem .” Trần Độ cầm điện thoại: “ trả lời tin nhắn một chút.”

Thấy , Minh Hi quản nữa, đầu tiếp tục xem.

Trong nhà tối đen như mực, Minh Hi tựa lưng sofa thảm, tay ôm một cái gối, chằm chằm màn hình đầy chăm chú.

Trần Độ đặt điện thoại xuống, ngả , hai chân dang tự nhiên, ánh mắt tự chủ mà rơi Minh Hi.

Trong nhà bật lò sưởi, Minh Hi mặc một bộ đồ ngủ mỏng manh, tóc dài búi củ tỏi, chiếc cổ trắng ngần thon dài dính vài sợi tóc mai lộn xộn. Cô chống cằm, lặng lẽ thảm. Trần Độ nghiêng đầu cô, thật khó để diễn tả cảm giác . Xa cách bảy năm, cuối cùng cũng đợi cô trở về, đợi cô chính thức đồng ý ở bên , và giờ đây, cô mặc đồ ngủ trong phòng khách nhà chẳng chút kiêng dè, trong một đêm thảnh thơi, cả hai cùng xem một bộ phim.

Đó khoảnh khắc mà trong mơ cũng dám vọng tưởng, trái tim từng tan nát vụn vỡ giờ đây đang hàn gắn từng chút một.

Chiếu một nửa, khung cảnh phim bỗng trở nên ám . Trong căn nhà gỗ chật hẹp, nam nữ chính ôm lấy hôn nồng nhiệt. Phim nước ngoài về những cảnh tình cảm hề kín đáo như trong nước, âm thanh, hình ảnh, ngôn ngữ đều trình bày một cách chút bảo lưu.

Minh Hi một lúc, não bộ bỗng khựng . Ánh sáng phòng khách mờ ảo, chỉ mỏng manh tỏa từ máy chiếu. Cả hai đều gì, trong khí chỉ tiếng thở dốc nặng nề truyền đến từ bộ phim, bao quanh tai hai 360 độ.

Minh Hi cũng ngờ bộ phim về độ táo bạo lớn như , đặc biệt bên cạnh còn một Trần Độ. Cô nuốt nước miếng, cảm giác ngượng ngùng khó tả, tua nhanh qua hành động chẳng khác nào “lạy ông ở bụi ”. Nhất thời, cô bộ phim nên xem tiếp .

Những âm thanh ám ngừng xoay vần trong tai hai , Minh Hi cúi đầu, mím môi , vành tai đỏ bừng. Trần Độ lặng lẽ cô, thu hết phản ứng mắt. Thấy cô vẻ mặt đỏ hồng ngượng ngùng, trong lòng bất giác bật : “Minh Hi.”

.” Trần Độ đột nhiên lên tiếng, tim Minh Hi lập tức hẫng một nhịp, cô ngơ ngác ngẩng đầu lên, chiếc cổ thon dài kéo thẳng, để lộ đường nét xinh và một mảng da trắng như tuyết: “ thế ?”

“Bộ phim …” khựng , thản nhiên cô: “Em còn xem nữa ?”

Câu thốt , Minh Hi giống như thấy một cái thang vô hình, cô chỉ thuận theo đó mà leo xuống: “ xem nữa, xem nữa ạ.”

xong câu giống như giải thoát .

Trần Độ: “ em dậy .”

Phim chiếu gần một tiếng, trong thời gian đó hai chân cô luôn khoanh . Lúc dậy cô lấy tay chống cạnh sofa, mượn lực để nâng lên. vì giữ nguyên một tư thế quá lâu, lúc dậy hai chân tê rần, mắt thấy sắp ngã nhào, trong chớp mắt, Trần Độ vươn tay nắm lấy cổ tay cô, kéo mạnh một cái.

Trời đất cuồng, khi Minh Hi kịp phản ứng thì cô đùi Trần Độ.

Bàn tay dày rộng đàn ông đặt thắt lưng cô, ngăn cách bởi một lớp vải mỏng manh. Hàng mi Minh Hi run rẩy, cô mở to mắt , nhỏ giọng giải thích: “Xin , chân em tê.”

Nhận tư thế quá đỗi ám , cô định dậy thì lực ở eo chợt siết chặt, ấn sát .

“Chắc chắn xem nữa chứ?” Trần Độ cúi mắt, giọng khàn khàn trầm thấp, yết hầu vô thức trượt lên xuống.

Âm thanh trong phim càng thêm tùy ý, kèm theo giọng điệu uyển chuyển phụ nữ, trong căn phòng tối tăm càng trở nên tình tứ. Minh Hi chỉ thiếu nước vùi đầu sofa: “Tắt .”

“Cũng cần thiết.” Trần Độ khẽ , đưa tay đỡ lấy gáy cô, đôi mắt đen kịt rơi đôi môi cô. Trong bóng đêm, thở nguy hiểm nảy sinh thêm vài phần.

Minh Hi nhỏ giọng “á” một tiếng, hiểu Trần Độ làm gì.

giây tiếp theo, Trần Độ bóp cằm cô, bất ngờ hôn xuống.

Môi chạm môi, l.i.ế.m láp mút mát dọc theo đường nét, đôi môi ép hé mở, đầu lưỡi chậm rãi thăm dò trong. Sống mũi chạm , thở giao hòa quấn quýt, tiếng tim đập dồn dập nhấn chìm tiếng phim.

Minh Hi ôm trong lòng, đầu ngón tay dùng lực túm chặt lấy áo , thở thuộc về bao trùm xâm chiếm khắp nơi.

Hiệu ứng âm thanh ám phía giống như trở thành nhạc nền.

Trần Độ, một lúc liền cảm nhận sự đổi cơ thể . Đều trưởng thành, Minh Hi dĩ nhiên điều đó nghĩa gì.

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/canh-dong-hoang/chuong-67.html.]

Trần Độ rời khỏi môi cô, ánh mắt sâu thẳm cô, giọng trầm khàn: “ phòng .”

Một câu giống như câu hỏi giống như một lời khẳng định thể kháng cự.

Minh Hi còn kịp phản ứng bế bổng lên. Đợi đến khi nhận sự nguy hiểm, cô ném lên chiếc giường lớn trong phòng ngủ chính.

Trần Độ áp xuống, một nữa chặn môi cô .

Minh Hi , lòng bàn tay dùng lực đẩy vai : “ ... …”

Lời hết c.ắ.n lấy môi, nuốt chửng giữa kẽ răng. Nụ hôn nóng bỏng dọc theo cổ cô, rơi bờ vai tròn trịa và xương quai xanh sâu thẳm.

Đôi mắt đen kịt Trần Độ khóa chặt lấy cô, giống như đang một con thỏ sắp tháo xương lột da. Giọng khàn đặc nhuốm màu d.ụ.c vọng, ánh mắt chẳng chút tỉnh táo: “Trong phòng bao.”

Minh Hi hôn đến mức đầu óc cuồng, nhịn thở gấp, thấy câu liền ngẩn : “ mua từ bao giờ thế?”

Đuôi mày Trần Độ khẽ nhướng lên, giống như tất cả. Minh Hi bỗng nhớ lúc hai từ biệt thự trở về, xuống xe giữa chừng chính mua cái .

Minh Hi c.ắ.n môi, chớp chớp mắt, chút do dự lên tiếng: “Chúng mới ở bên ngày đầu tiên, thế ... lắm ?”

Trần Độ thấy câu , tia lửa trong mắt như sắp b.ắ.n ngoài, nhạt một tiếng: “Giờ em mới với câu , nghẹn c.h.ế.t ?”

Minh Hi ngẩn : “Em…”

cho cô cơ hội thêm, đôi môi ngậm lấy mút mát. Trần Độ nắm tay cô, đan những ngón tay thon thả kẽ tay , mười ngón tay đan chặt. Nụ hôn rời khỏi môi, rơi lên bên tai, cổ, lan dần xuống .

Vải đồ ngủ dồn lên tận bụng, để lộ vòng eo phẳng lì, bàn tay ấm nóng du ngoạn dọc theo đường thắt lưng. Bàn tay đàn ông dày rộng, mang theo chút thô ráp khiến cơ thể Minh Hi run lên.

Lò sưởi cân bằng nhiệt độ trong phòng, vốn dĩ nhiệt độ thích hợp Minh Hi cảm thấy nóng chịu nổi, sắc hồng lan từ má xuống tận cổ, cho đến khi cả cơ thể đều ửng đỏ nhạt.

Cô cảm nhận đầu ngón tay đang khám phá, đôi môi chặn phát hai tiếng nức nở nhỏ.

khí khô khốc chạm cháy, Trần Độ đột ngột buông cô , đôi mắt đen kịt như đầm sâu, đuôi mắt ửng đỏ. Cô gái nhỏ nước mắt lã chã, quần áo xộc xệch, nửa kín nửa hở để lộ bờ vai và vùng bụng xinh , mái tóc xõa tung gối.

Chỉ một cái thôi cũng đủ khiến m.á.u huyết dâng trào.

Trần Độ cúi đầu, một nữa ngậm lấy môi cô, cho phân bua mà cạy mở hàm răng, tiến thẳng trong. Đầu lưỡi mút đến tê dại, trong phòng ngủ nhanh chóng truyền tiếng nức nở. sự kích thích kép, cô nhanh chóng thành tiếng.

Minh Hi ngờ tới, những âm thanh khiến đỏ mặt phát trong phim lúc nãy, giờ đây thốt từ miệng cô.

Đầu ngón tay ướt đẫm, Trần Độ chống dậy, kéo ngăn kéo tủ đầu giường , lấy một chiếc hộp màu xanh. Bên tai tiếng lớp màng mỏng . Trái tim Minh Hi như nhảy lên tận cổ họng.

Bên ngoài cửa sổ bầu trời sâu thẳm, rèm cửa rủ xuống ngăn cách hai thế giới.

Trong phòng một mảnh tối tăm, chỉ chiếc đèn tường tỏa ánh sáng u tối.

Khóe mắt Minh Hi ép những giọt lệ, cả như trong dầu sôi lửa bỏng, giống như một con thuyền trôi nổi mặt biển.

Cô cúi đầu, trán tì lồng n.g.ự.c rắn chắc . Nhịp thở Trần Độ ngày càng nặng nề, kéo cô khỏi lòng ngực. Minh Hi mặt đỏ bừng, trong mắt một tầng nước, cô c.ắ.n chặt môi . Trần Độ đưa tay lên, ngón tay cái mơn trớn đôi môi cô, giọng khàn đặc, đáy mắt đen kịt: “Đau thì c.ắ.n .”

Dứt lời, đôi gò má trắng ngần Minh Hi lúc đỏ như sắp nhỏ máu. Cô hổ xoay mặt , dám Trần Độ, chỉ thể động chịu đựng lực đạo.

Thấy cô như , Trần Độ khẽ, lòng bàn tay đỡ lấy cằm cô, buộc cô đầu . cúi đầu mút lấy phần thịt mềm thùy tai cô, thở ấm nóng phả hõm cổ cô, giọng trong d.ụ.c vọng khàn đến cực điểm: “ .”

Minh Hi khó nhọc ngẩng đầu lên, đôi mắt trong trẻo hiện lên một tầng sương mù mơ màng. Cô chút báo mà rơi đôi mắt , đôi mắt đen kịt đang cô chằm chằm giống như tích tụ một ngọn lửa, thiêu cháy khí xung quanh đến mức sôi sục.

Nhiệt độ trong phòng tăng vọt, lồng n.g.ự.c nóng bỏng Trần Độ dán chặt cô, mồ hôi dọc theo cằm nhỏ xuống hõm xương quai xanh cô.

bao lâu mới cuối cùng cảm thấy dễ chịu hơn, trong phòng ngủ dần truyền những âm thanh ám .

Bóng đêm lay động, ánh trăng thăng trầm.

Minh Hi ngẩn ngơ trần nhà, ánh mắt thể tập trung một điểm.

Chiếc đồng hồ báo thức thông minh tủ đầu giường giống như hỏng, thời gian ngưng đọng tại khoảnh khắc , Minh Hi cảm nhận sự chuyển động nó, chỉ cảm thấy như vô tận.

Cho đến khi dòng nước trong phòng tắm dội xuống từ đỉnh đầu, ý thức Minh Hi dần tan rã, chỉ thể đem bộ trọng lượng cơ thể tựa Trần Độ. Cánh tay dài ôm lấy eo cô, cúi đầu hôn cô.

Cô nức nở cầu xin: “Trần Độ, thực sự nữa …”

làm ngơ như thấy, thản nhiên đóng vai một kẻ lừa đảo giữ lời.

Một đêm trôi qua, bộ ga giường mới trải lộn xộn, vỏ chăn màu xanh đậm nhăn nhúm, dòng nước trong phòng tắm chảy ào ào, nước trong bồn tắm tràn , bóng đêm cũng sụp đổ.

Bên ngoài trời sáng rực, rèm cửa ngăn cách ánh sáng thành hai thế giới, trong nhà tối đen như mực giống như nửa đêm.

Minh Hi chậm rãi mở mắt , khí trong phòng quá đỗi nồng đậm. Minh Hi cử động thẳng , động tác đơn giản khiến cô cảm thấy khó khăn vô cùng.

ngửa, chân mày khẽ cau , đôi mắt trong trẻo ngơ ngác trần nhà.

Sự khó chịu nơi hạ nhắc nhở cô đêm qua quậy phá đến tận lúc nào.

Lúc kết thúc, Trần Độ bế cô phòng tắm, cuối cùng nương theo dòng nước mà làm loạn thêm một trận nữa. Tiếng cầu xin trụ vững cô chẳng thể làm mủi lòng, đến cuối cùng cả cô mềm nhũn dựa , đến một ngón tay cũng nhấc lên nổi.

Minh Hi quần áo bước khỏi phòng ngủ. Trần Độ điện thoại xong, lúc lúc từ phòng làm việc bước . Minh Hi đẩy cửa liền va thẳng lòng .

“Em dậy ?” Trần Độ ngước mắt sang. Hôm nay làm nên mặc thoải mái, một bộ đồ mặc nhà màu đen.

Minh Hi tự nhiên “ừm” một tiếng, nhích từng bước về phía phòng khách. Trần Độ nhận điều , đưa tay nắm lấy cổ tay cô, bế bổng cô lên.

thoải mái ?”

Câu thốt , mặt Minh Hi lập tức nóng bừng. Cô nhớ lúc kết thúc đêm qua, Trần Độ bế cô trong phòng tắm cẩn thận tỉ mỉ vệ sinh cho cô, đến cuối cùng cô thực sự chịu nổi, ngay cả tóc cũng khô, chạm giường liền ngủ .

đó trong lúc mơ màng cô thấy bên tai truyền đến tiếng máy sấy tóc, những ngón tay dài luồn qua kẽ tóc cô, dịu dàng sấy khô tóc cho cô.

Những chuyện mật hơn đều làm qua, lúc đại bạch nhật hỏi câu , nhớ tới những phân đoạn đó, Minh Hi chút hổ, mặt cô nóng lên: “ thể đừng hỏi .”

ngượng thế, mới đỏ mặt .” Trần Độ cô một cái, đôi mắt đầy ý .

“Trần Độ!” Minh Hi lườm một cái.

Trần Độ cúi đặt cô lên sofa phòng khách, thỏa hiệp : “ , hỏi nữa.” Trần Độ quỳ một chân mặt cô, dịu dàng hỏi: “Em đói ?”

.”

Tiêu hao quá độ, đói mới lạ.

“Em đây , nấu cơm.”

.”

Kể từ khi Minh Hi dọn đến đây ở, Trần Độ bếp tăng lên rõ rệt.

Buổi trưa ăn đơn giản, chỉ hai bát hoành thánh nhỏ, chủ yếu vì nấu nhanh.

Minh Hi xỏ dép về phía bàn ăn, lúc bước , sự khó chịu nơi hạ nặng nề.

Trần Độ cô: “Buổi tối đưa em sang nhà Giang Ngật ăn cơm nhé.”

Minh Hi: “.”


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...