Cánh Đồng Hoang
Chương 64
Ngày hôm , Minh Hi tỉnh dậy trong căn phòng mờ tối. Cô mơ màng mở mắt, rèm cửa đóng kín mít. Cô nheo nheo mắt, đầu vùi sâu gối, đôi mắt cứ thế chằm chằm lên trần nhà tối đen để thả lỏng đầu óc.
Dòng suy nghĩ chút hỗn độn, cô thậm chí rõ đêm qua ôm chăn trằn trọc giường đến mấy giờ mới chìm giấc ngủ thành công. Chất lượng giấc ngủ bình cô cứ thế dễ dàng đ.á.n.h tan tác.
Minh Hi nhắm mắt , chậm rãi thở một dài. Cô cầm điện thoại xem giờ, vẫn còn sớm, mới mười giờ sáng. Bình thường giờ Trần Độ còn ở nhà, cô tung chăn phòng vệ sinh vệ sinh cá nhân xong xuôi mới chậm rãi vặn chốt cửa bước khỏi phòng ngủ.
mới bước hai bước, cô thấy tiếng chuyện Trần Độ phát từ căn phòng phía .
ở nhà ?
Đầu óc Minh Hi m.ô.n.g lung, cô khựng tại chỗ. Tiếng cứ lặp lặp , cô , ánh mắt chăm chằm cánh cửa phòng làm việc.
Minh Hi rón rén bước tới, cửa phòng làm việc đang đóng giọng Trần Độ càng lúc càng rõ ràng hơn.
Cô định rời thì cánh cửa mặt bỗng nhiên đẩy mà một tiếng động. Trần Độ sừng sững mặt cô, ánh mắt hai tình cờ chạm .
Cuộc điện thoại ngắt, Trần Độ một tay cầm điện thoại. Minh Hi ngước mắt sang, vì đang ở nhà nên chỉ mặc một bộ đồ mặc nhà màu sẫm, tóc mái trán rũ xuống, sống mũi cao thẳng phía đôi môi mím thành một đường thẳng.
Ánh mắt Minh Hi đóng đinh đôi môi ửng hồng , trong đầu kìm mà hiện lên cảnh tượng sofa đêm qua. Gương mặt cô nóng bừng lên. Cô vốn tưởng Trần Độ sẽ nhà, như cô sẽ đối diện với ngay khi ngủ dậy, ai ngờ .
Minh Hi dời mắt chỗ khác: “ đến công ty ?”
“.” Trần Độ đáp một tiếng: “Ở nhà cũng thể xử lý công việc .” xong, cụp mắt, suy nghĩ hai giây: “ thế, em đến công ty ?”
…
Minh Hi trả lời thế nào, cô cảm thấy lúc thể thẳng Trần Độ. Cứ hễ mắt chạm mắt ký ức ùa về cuồn cuộn.
Ánh mắt Trần Độ hạ xuống, dừng bộ trang phục hôm nay cô: chiếc áo khoác nhỏ phong cách tiểu thư màu hạnh, phía quần jeans ôm dáng, mái tóc dài xõa vai. Cuối cùng, mắt sáng lên, dừng đôi môi tô son cô. Ngày thường hiếm khi thấy cô trang điểm, Trần Độ ngẩn : “Em định ngoài ?”
Bạn thể thích: Đã Ngủ Riêng Rồi, Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì? - - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Minh Hi gật đầu: “Hôm qua Hứa Nghênh Oanh hẹn em trưa nay cùng ăn cơm, em quên với .”
Vèm Chanh
Nhà hàng mà Hứa Nghênh Oanh đặt cho bữa trưa một nhà hàng Tây Ban Nha. Minh Hi thực đơn, gọi một phần mì Ý hải sản và một ly nước cam, còn Hứa Nghênh Oanh thì gọi một phần cơm đùi lợn muối.
Món ăn vẫn mang lên, Hứa Nghênh Oanh một tay đặt bàn ăn, lơ đãng gõ nhịp, tay chống cằm, giữa chân mày chất chứa nỗi ưu phiền đậm đặc. một lúc lâu, cô thở dài một tiếng.
Bàn tay đang cầm ly nước Minh Hi khựng một chút đặt xuống, cô bạn đầy khó hiểu: “ thế, sắc mặt kém quá .”
Hứa Nghênh Oanh hạ tay xuống, hai tay đan đặt bàn, ngập ngừng : “Hôm nay hẹn vì... chuyện với .”
Minh Hi cô chăm chú. Quen lâu như , cô từng thấy biểu cảm do dự giằng xé đến thế mặt Hứa Nghênh Oanh. Tim Minh Hi thắt : “ .”
Dứt lời, Hứa Nghênh Oanh cúi đầu, c.ắ.n môi . Cô cũng thế nào. Chuyện giữa cô và Lục Ngôn Châu một sự ngoài ý . Những ngày qua ở công ty, cô cũng cố tình né tránh , đơn giản vì xử lý mối quan hệ mực . Chuyện do cô chủ động, ngày hôm đó, Lục Ngôn Châu cũng tìm cô vài đều cô vài câu lảng sang chuyện khác.
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/canh-dong-hoang/chuong-64.html.]
Mấy ngày nay cô luôn giữ kín chuyện trong lòng, nơi để trút , sắp héo rũ như một quả mướp đắng . Cô ngước mắt lên, thấy Minh Hi đang trân trân.
Đừng bỏ lỡ: Bị Ép Rời Khỏi Nhà, Tôi Kết Hôn Với Lục Thiếu Cuồng Sủng Vợ, truyện cực cập nhật chương mới.
Hứa Nghênh Oanh: “....”
Cô thở dài, đắn đo mãi, cuối cùng cũng đem chuyện xảy giữa và Lục Ngôn Châu kể hết cho Minh Hi .
“ và Lục Ngôn Châu…” Đôi mắt Minh Hi trợn tròn, khựng vài giây mới thốt lên đầy vẻ thể tin nổi: “Hai ... Uống say... thuê phòng ?”
Hứa Nghênh Oanh nhăn nhó gật đầu.
“ nên, bây giờ và …” Minh Hi há miệng, hàng mi run rẩy: “Đang định thế nào?”
“…” Hứa Nghênh Oanh thở dài não nề: “ cũng làm nữa. và cãi quen , chẳng bao giờ ngờ ngày lăn lộn cùng .” Hứa Nghênh Oanh cũng diễn tả thế nào, cô nhíu mày, ngượng nghịu: “ hiểu , bây giờ ở công ty mỗi thấy mặt nhớ đến chuyện nực xảy . Thế nên chẳng thấy chút nào.”
Minh Hi im lặng một hồi, cố gắng thấu hiểu mối quan hệ .
Đại loại làm oan gia cũng thuần túy, làm bạn cũng chẳng lý lẽ, mà bảo ở bên thì thiếu chút tình cảm.
Minh Hi hỏi: “ suy nghĩ hiện tại gì? Định lật sang trang mới, …”
Hứa Nghênh Oanh cũng dám chắc, cô xị mặt xuống, bộ dạng như kẻ mất hồn: “ cũng nữa.”
Minh Hi: “ ngày nào hai cũng ngẩng đầu thấy cúi đầu thấy, chẳng lẽ cứ tránh mặt mãi ?”
Về chuyện tình cảm, Minh Hi cũng quá nhiều kinh nghiệm. Tuy nhiên cô gặp Lục Ngôn Châu một và ấn tượng về cũng khá .
Dù bây giờ, Minh Hi luôn tuân theo nguyên tắc chuyện gì thì nên rõ ràng trực tiếp. Nếu , Lục Ngôn Châu ý tìm cô chuyện rõ ràng thì chi bằng hai cứ xuống chuyện t.ử tế một .
Minh Hi mím môi, khuyên nhủ: “ định cứ trốn tránh mãi ? Huống hồ hai còn làm cùng công ty, tìm lúc nào đó rõ ràng ?”
Hứa Nghênh Oanh cũng trốn tránh cách, cô cúi đầu: “Để nghĩ thêm .”
Minh Hi cũng cái “nghĩ thêm” cô đến bao giờ mới kết quả.
cũng may, vài ngày , Minh Hi nhận tin nhắn Wechat từ Lục Ngôn Châu.
đầu gặp mặt ăn cơm, Lục Ngôn Châu chủ động kết bạn với cô, đó hai từng trò chuyện gì cho đến tận hôm nay.
Lục Ngôn Châu hỏi cô, còn ba ngày nữa đến giao thừa, định tìm một chỗ cùng tụ tập đón năm mới cho đông vui.
Lúc đó Lục Ngôn Châu đang ở công ty, lười biếng tựa ghế làm việc. tính , chỉ cần Minh Hi đồng ý thì phía Trần Độ chẳng cần hỏi cũng chắc chắn sẽ . Hơn nữa, nếu Minh Hi thì chắc Hứa Nghênh Oanh cũng sẽ từ chối.
Nghĩ nên quyết định hỏi Minh Hi .
Quả nhiên Minh Hi làm thất vọng, cô đồng ý ngay lập tức.
Chưa có bình luận nào cho chương này.