Căn Bệnh Tình Yêu Của Thái Tử Gia
Chương 6
Chương 6:
Ánh mắt dâng đầy nước, kéo tay đặt lên .
“Giúp .”
“Đây ngoài trời đó!” hổ đến giận, cố gắng phản kháng cuối.
“Em sẽ thích thôi.” Giọng mềm đến nỗi gần như tan gió.
“Ở đây sẽ ai .”
……
Tiếng côn trùng bỗng lặng từ lúc nào.
Bùi Dã ôm thật chặt ngực:
“Nhà Nha, đừng lúc nào cũng nghĩ đến chuyện rời xa . sẽ phát điên mất.”
Mặt đỏ bừng, đầu óc dấu chấm hỏi và phản bác.
điên thì liên quan gì ?
Hai mươi mấy năm nay, nào trải qua chuyện bao giờ.
Nếu cứ tiếp tục, chẳng chừng sẽ mất trong trắng, mà còn mang thai mất thôi.
cưới mà bầu, ở nhà chắc chắn đánh chết.
Xem thêm: Đi Xem Mắt, Tôi Phát Hiện Có Thai Với Sếp Cũ - Mạnh Thanh Ninh + Phó Nam Tiêu (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
quyết định tìm thêm cách khác để trốn.
thể để như thế mãi , ai mà lúc nào sẽ xảy chuyện chứ.
khi suy nghĩ , nghĩ một kế cực .
Tại nhất định tìm cửa ?
Dù cái trang viên rộng đến mấy, cũng ranh giới chứ?
Chỉ cần mãi theo một hướng, nhất định sẽ tìm bờ rào.
Đến lúc đó chẳng chỉ còn việc leo tường thôi ?
Quả nhiên, hôm nhân lúc Bùi Dã công ty, cứ cắm đầu mãi theo một hướng.
Lúc chân mỏi nhừ thì cuối cùng cũng thấy bức tường bao.
chần chừ, ném đồ ngoài , lấy đà chuẩn trèo.
Thất bại.
thử thêm mấy nữa.
Vẫn thất bại.
Nghĩ tới từng đồng tiền bỏ cho phòng gym, cho lớp leo núi…
lập tức thêm động lực, nghiến răng.
Một loạt động tác liền mạch, lấy đà, bật nhảy, bám tường, trèo lên…
Cuối cùng, thành công!
Khoảnh khắc vượt qua bức tường, tràn đầy cảm kích vì bản từng chịu khó bỏ tiền học.
Đáng giá quá, thật sự đất dụng võ .
Thế khi leo tường ngoài, cả nửa ngày, phát hiện ngoài rừng cây thì vẫn chỉ rừng cây.
Khó trách Bùi Dã yên tâm đến mức cần khóa nhốt gì, cái chỗ quỷ ai mà thoát nổi chứ.
tìm cái nơi ở ?
mua nguyên một khu rừng nguyên sinh chắc? cái đồ nhà giàu đáng chết.
Giá mà nơi chút chênh lệch độ cao thì còn đỡ, thể men theo dốc mà xuống, .
ở đây mặt đất bằng phẳng, làm .
thì phát hiện chẳng tìm nổi đường cũ.
trời dần tối sầm, thở dài nặng nề:
“Thôi kệ, đành đợi Bùi Dã đến bắt về .”
bệt xuống đất, lôi trong túi đồ ăn, nhóm một đống lửa.
Sớm đăng ký thêm một lớp sinh tồn dã ngoại .
Cũng may lúc ngoài chuẩn khá đầy đủ: mang đồ ăn, mang nước, mang thuốc chống muỗi, còn tiện tay lấy luôn bật lửa Bùi Dã.
thể chuẩn diện, ai mà ngờ bên ngoài rộng mênh m.ô.n.g rừng như .
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
xếp bằng đất, gật gù ngủ gà ngủ gật mấy , thì bỗng tiếng trực thăng vang lên đầu.
lẳng lặng thêm củi lửa, để lửa cháy lớn hơn.
Như hẳn sẽ dễ thấy hơn chứ?
Quả nhiên, chẳng bao lâu thấy nhiều luồng sáng quét tới.
Bạn thể thích: Xuyên Không Làm Nương Tử Nhà Nghèo, Dựa Vào Hệ Thống Trở Thành Phú Hộ - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
một tiếng gầm quen thuộc truyền đến:
“Thời Nha!”
Bùi Dã lao đến như một cơn gió, giọng kìm nén vẫn lộ rõ sự giận dữ:
“Em làm nguy hiểm lắm ?”
Khi thấy vết trầy chân do leo tường để , giọng càng lạnh lẽo:
“Em ghét bỏ đến mức ? Thà liều mạng cũng rời xa ?”
Cũng hẳn… thật cũng chẳng đau đớn gì mấy.
“Em bên ngoài rừng cây…” nhỏ giọng lẩm bẩm.
Bùi Dã hít sâu một , gì, cúi xuống bế thốc lên.
“Em tự mà…”
coi như thấy, chỉ im lặng ôm về.
Cho đến lúc giúp bôi thuốc chân cho , môi vẫn mím chặt, chẳng buồn hé một câu.
“Xin nha…” rụt rè mở lời, cố gắng làm dịu khí.
Tay Bùi Dã khựng , vẫn tiếp tục, đáp.
“ gì chứ?”
Vẫn chẳng một lời, y như cho ăn thuốc câm. Bôi thuốc xong, dậy bỏ ngoài.
tức đến nghiến răng nghiến lợi trong lòng.
Ai mới kẻ vô lý chứ? Nếu bắt về, thì cần gì bỏ chạy? Giờ còn giận ngược nữa ?
Khi , trong tay Bùi Dã nắm chặt một vật.
đến gần, tim liền hốt hoảng thét lên trong lòng.
lắm, cái tới rốt cuộc cũng tới.
hổ nhà giàu, đến xiềng xích cũng đổi thành vòng điện tử.
Bùi Dã lắp chiếc vòng chân , giọng khẽ run:
“Em lo cho em đến thế nào ?”
“, khi bắt em đến đây. tội, đáng chết.”
“ em định lấy mạng để rời bỏ ?”
“Em… ghét đến ?”
còn kịp chen lời, lẩm bẩm đầy cố chấp:
“Nha Nha , cho dù em ghét cũng .”
“Chỉ cần em ở bên .”
…
trai ơi, cho em xen một câu với!
nắm lấy cánh tay , thành thật :
“Bùi Dã, em thật sự nhớ nhà . cho em về thăm ?”
Thấy theo bản năng định từ chối, chủ động ôm lấy :
“ thể cùng em mà. thể em nhanh chóng yêu , em thể cảm nhận tấm lòng .”
“… kiên nhẫn chờ em ?”
Cơ thể Bùi Dã chợt cứng , bàn tay thả bên khẽ run lên.
Một lúc lâu , mới nhẹ giọng :
“.”
thầm thở phào.
Dễ dỗ quá mà.
cuộc trò chuyện chân thành đến thể chân thành hơn, cuối cùng Bùi Dã cũng chịu đồng ý đưa về nhà.
Chưa có bình luận nào cho chương này.