Cấm Gọi Tên Tôi
Chương 13: Khi Sự Thật Không Còn Là Cứu Rỗi
Chương 13: Khi Sự Thật Còn Cứu Rỗi
Sáng hôm , Lâm Uyên thức dậy với một phong bì dày đặt cạnh gối.
lời nhắn, tên gửi.
Chỉ dòng chữ nguệch ngoạc bìa:
“ thì hãy . … xin đừng rời .”
Tay cô run lên khi mở từng trang tài liệu.
Hồ sơ điều tra bí mật – liên quan: Bà Hoàng Tố Dung ( kế).
Cô từng nhiều tiếp cận Lâm Thư, cố tình bơm tiền các hoạt động nghệ thuật đằng chuỗi nợ nần và chiêu trò gài bẫy.
Xem thêm: Lục Gia Lại Ghen Rồi Sao? Thịnh Vãn Đương & Lục Kỷ Nguyên (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Trang tiếp theo bản ghi âm:
“Nó mà rút khỏi thằng Lãm, thì tao sẽ cho nó biến khỏi cái nhà .” – Giọng nữ sắc lạnh, rõ ràng kế cô.
Tay cô lạnh buốt. Trái tim như bóp nghẹt.
thứ dừng ở đó.
Trang cuối cùng tờ giấy xét nghiệm ADN.
Kết quả: Lâm Thư – con ruột Lâm Quốc (ba Uyên).
cha sinh học: Trần Khắc Lãm.
Cô c.h.ế.t lặng.
Trần Khắc Lãm – chính cha ruột Lãm Trần.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Nghĩa … chị gái cô và Lãm Trần thể em cùng cha khác .
“… thể nào…” – Cô run rẩy ôm lấy tờ giấy, đầu óc cuồng.
Tiếng cửa bật mở.
Lãm Trần đó, gương mặt che giấu điều gì nữa.
“ … em sẽ đến dòng cuối.” – bước đến, chậm rãi xuống mặt cô.
“ từng… yêu chị , khi hai thể em?” – Giọng cô vỡ như mảnh gương rơi.
“ yêu cô … chỉ mang ơn.” – Lãm Trần thở mạnh. – “Lâm Thư từng cứu khỏi một âm mưu ám sát khi còn thừa kế.”
Bạn thể thích: Đã Ngủ Riêng Rồi, Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì? - Thương Liệt Duệ + Ôn Nhiễm + Phó Cảnh Thành - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
“ nợ chị … nên bao che, nên giam vì để ?” – Cô bật .
“. giam em … vì nếu em , sẽ còn ai để yêu nữa.” – siết c.h.ặ.t t.a.y cô, ánh mắt đỏ ngầu.
“ cần một tình yêu giam cầm!” – Cô hét lên, vùng .
kéo cô lòng, cho cô thoát.
“ thì ghét , hận . đừng rời khỏi .”
ép cô ngã xuống ghế sofa, như xóa tan u uất bằng cách duy nhất – chiếm hữu.
Tay mò qua lớp áo cô, giọng nghẹn :
“ chỉ còn em. Chỉ còn em để níu một chút nhân tính trong .”
Cô đập n.g.ự.c , nước mắt thấm ướt cổ áo. tay cô… vẫn vòng qua cổ , níu lấy…
“ cũng … bản còn gì nữa…” – Cô nức nở.
“ thì để dẫn em… qua tất cả.” – cúi xuống, hôn lên bờ môi run rẩy, từng nụ hôn đẫm đầy dằn vặt, như xin tha thứ, như tìm linh hồn đánh mất.
Chưa có bình luận nào cho chương này.