Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Cả Nhà Đại Tướng Chết Trận, Kinh Thành Chờ Ta Hủy Hôn.

Chương 335

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Trong phòng trầm mặc hồi lâu.

Lúc , Vân Lăng mới mỉm Tần Dịch Như, :

“Thế nào? bảo , giấu nổi Diểu Diểu .”

Lão thần y Tần Dịch Như trợn trừng đôi mắt:

nhà họ Vân các ngươi, tâm tư ai nấy đều thâm sâu như biển cả. Hừ, lão phu dây dưa với các ngươi nữa!”

Dứt lời liền phủi tay áo bỏ .

Sở Nhược Yên lắc đầu, sang hỏi Vân Lăng:

“Nhị ca, thật sớm ư? cớ gì còn…”

dám chắc ,” Vân Lăng đáp, “hơn nữa nếu làm , thể hạ quyết tâm chất vấn Sở Hoài Sơn ?”

Sở Nhược Yên lặng thinh.

Phụ , nghĩa phụ, đối xử với nàng quá .

Nếu tình thế cấp bách như hôm nay, quả thật nàng dũng khí bước đến chất vấn ông.

Vân Lăng thấy thế bèn nắm tay nàng, ôn hòa :

“Diểu Diểu, nhất thời khó lòng tiếp nhận hết . Việc trong nhà, sẽ dần kể rõ cho . hiện giờ, hỏi một câu… , còn định Sở Quốc Công phủ nữa ?”

thể Sở Nhược Yên khẽ run lên. Nàng trầm mặc thật lâu, mới khẽ cất lời đáp :

“Nhị ca, về. Đột nhiên rời sẽ khiến sinh nghi, hơn nữa Yến Trừng từng , sẽ đến Sở phủ đón .”

Vẻ thất vọng thoáng hiện nơi đáy mắt Vân Lăng, y vẫn gượng , vỗ vai nàng:

ngay sẽ . Cũng , sẽ phái Hắc Nha theo bảo hộ …”

Sở Nhược Yên giật :

“Hắc Nha thủ lĩnh Ám bộ, chẳng …”

,” Vân Lăng mỉm , “ sớm ý rửa tay gác kiếm, chỉ vẫn cho phép. Giờ nhân cơ hội để ở cạnh , làm vệ, làm thường. nhớ giúp tìm cho một mối lương duyên tử tế, bằng đồn đại bạc đãi cấp !”

Khóe miệng Sở Nhược Yên khẽ co rút, chợt cúi mắt trầm ngâm:

“Nhị ca, làm để thuộc hạ an cư lạc nghiệp… thật sự định phục quốc nữa ?”

Vân Lăng bật khẽ:

“Phục quốc gì, phục nước ai? Vân gia ? nào hoàng tử, dù khôi phục cơ nghiệp cũng chẳng thể lên ngai vàng. Diểu Diểu, nhị ca chỉ cầu bình an, cả nhà đoàn tụ, từ nay về vĩnh viễn còn ly biệt.”

Khóe mắt Sở Nhược Yên khẽ đỏ hoe, cõi lòng nàng cũng vì thế mà thư thái hơn nhiều.

Chỉ cần nhị ca còn chấp niệm với chí nguyện phục quốc, ắt sẽ đối đầu với Yến Trừng.

Một bên chí cốt, một bên tình lang chí áinàng sẽ lâm cảnh lưỡng nan tề!

Nào ngờ, tất thảy những lời , sót một âm tiết, đều lọt tai Hồng Tú đang ẩn bên ngoài phòng.

Ánh mắt thị tràn ngập hận thù, bàn tay siết đến mức m.á.u rỉ !

Vân Diểu… ả dám làm ?

Bao nhiêu năm nay, bọn họ vẫn hằng mong đợi Các chủ dẫn dắt, tìm phản đồ, đoạt Sương Tuyết Kiếm, lấy danh Nhiếp Chính vương hiệu triệu thiên hạ, khôi phục giang sơn, chấn hưng Đại Thịnh!

Sương Tuyết Kiếm tìm thấy, song chí khí Các chủ tiêu tan mất .

Tất cả, đều vì Vân Diểu!

Ánh mắt Hồng Tú tràn ngập sự oán độc, thị lưng rời ngay lập tức.

Sở Quốc Công phủ

Khi Sở Nhược Yên hồi phủ, Nhu Mẫn Quý Thái phi đưa nơi khác.

Vì sự việc hôm nay quá đỗi hệ trọng, khi vạch kế sách chu , thứ đều giữ nguyên trạng.

“Đại cô nương hồi phủ?”

Tiểu Giang thị trông thấy nàng vội vàng bước tới, vẻ mặt úp mở hỏi:

“Hôm nay các ngươi Hộ Quốc tự xảy chuyện gì? Lão gia về thẳng viện tỷ tỷ con, đuổi hết hạ nhân, đến giờ vẫn chịu .”

Tim Sở Nhược Yên chợt nhói đau, còn kịp tìm lời lẽ hợp lý, Sở Nhược Lan nhanh chóng bước tới:

“Ai nha, nương ơi, hôm nay ngày Tắm Phật, hẳn phụ nhớ đến vong thê nên mới tưởng niệm đôi chút, đừng quá để tâm.”

Tiểu Giang thị nửa tin nửa ngờ, đành để con gái kéo .

Sở Nhược Yên lặng yên tại chỗ. Hắc Nha ở bên khẽ hỏi:

“Tam cô nương đến đó xem thử ?”

Nàng trầm ngâm chốc lát, khẽ lắc đầu:

… hiện giờ, cũng chẳng còn tư cách để bước đó nữa.”

Đêm đó nàng khó lòng yên giấc, trong mộng khi thì thấy Vân Lăng mỉm , lúc thấy nghĩa phụ rơi lệ. Cuối cùng cảnh tượng hóa thành Yến Trừng cổng Sở phủ, đưa tay mỉm : “ đến đón nàng .”

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Cõi lòng vốn chao đảo như băng lửa giao tranh, đến khoảnh khắc đó mới yên . Nàng ngủ thẳng một giấc đến tận sáng hôm .

“Cô nương, mau tỉnh !”

Giữa tiếng thúc giục dồn dập Ngọc Lộ, Sở Nhược Yên mơ màng mở mắt, chỉ thấy Chu ma ma bên cạnh, gương mặt đầy vẻ lo âu:

hôm qua cô nương mang về đang giao đấu với thị vệ trong phủ, mau chóng xem xem!”

Sở Nhược Yên vội vàng khoác xiêm y chạy sân viện, chỉ thấy Hắc Nha và Ảnh Tử đang kịch chiến, khắp nơi đều bừa bộn hỗn loạn. Đặc biệt gốc hải đường quý giá trong viện, gần như hai đánh cho tan hoang!

“Mau dừng tay !”

Nàng nộ khí quát lớn, hai mới chịu ngừng tay.

Sở Nhược Yên giận dữ hỏi:

“Đây tình cảnh gì? Mới một đêm phá nát Bồ Đề viện ?”

Hai chằm chằm, Hắc Nha trầm giọng đáp:

“Tam cô nương, vô duyên vô cớ động thủ !”

Ảnh Tử hừ lạnh một tiếng, nhanh chóng quyển sổ nhỏ:

Võ công yếu kém, chống đỡ nổi, còn mau cút ?

“Tên câm điếc đáng chết! nể mặt Tam cô nương nên mới tha cho ngươi một mạng!”

Nếu nể mặt phu nhân, ngươi nghĩ bản còn sống sót ư?

Đầu óc Sở Nhược Yên như nổ tung, nàng lớn tiếng:

“Thôi đủ , đừng tranh cãi nữa!”

Một do Yến Trừng phái đến, một do ca ca giao phó, tại gặp mặt sinh lòng căm ghét, cứ thế giao đấu ngừng?

Nàng đang định tìm cách xoa dịu hòa giải, thì gã gác cổng đột ngột tiến bẩm báo:

“Đại cô nương, định sửa sang sân viện ?”

, chuyện gì cứ thẳng.”

nha bên cạnh tiểu thư Mộc gia tới, việc gấp thỉnh kiến .”

Hoàng cung – Dực Khôn cung

Tước phi Tước Khiêm tựa nhuyễn tháp, mỗi khi nghĩ đến Sở gia, ngọn lửa giận trong lòng thị cuộn trào dứt.

Kẻ sáng mắt nào hiểu, Trương Cát chỉ kẻ chịu tội . Song Hoàng thượng vì kiêng kỵ Thủ phụ đang ở nơi tiền tuyến, ép buộc nàng nhận lấy tội danh .

Miệng thì ngon ngọt: sẽ nàng rửa sạch oan khuất…

Tước gia giờ chỉ còn một nàng, làm thể chờ đợi đến ngày đó nữa?

lúc ma ma trở về, Tước Khiêm lập tức thẳng dậy:

“Thế nào? Bạch Thanh đón hồi phủ ?”

vụ án mạng , Sở Bạch Thanh Sở Nhược Yên đưa đến Tào phủ nương nhờ.

Sở Tĩnh, tiện tỳ , còn mặt mũi nào dám nhận nuôi, bảo rằng sẽ coi như con ruột. khi tin, nàng lập tức đón hài tử về.

Ma ma cúi rạp đầu, run rẩy bẩm báo:

“Tào đại phu nhân , thỉnh ý thiếu gia. Bạch Thanh công tử… cam tâm tình nguyện ở Tào phủ…”

Rầm!

Tước Khiêm chộp lấy tách , ném thẳng lên đầu ma ma.

Máu tươi lập tức rỉ trán, ma ma quỳ rạp xuống đất, khấu đầu thật mạnh:

“Nô tỳ thất trách, xin nương nương khai ân xá tội!”

Tước Khiêm phẫn nộ kinh hoảng:

“Bạch Thanh thể cam tâm nguyện ý? Hả? Thằng bé nam đinh duy nhất Tước gia! thể tự nguyện ở phủ kẻ thù? Sở Tĩnh, tiện nhân ! Tước gia hại thảm thiết như mà ả còn chịu buông tha! Còn ngươi đồ nô tài vô dụng, chút việc cỏn con cũng làm nổi, giữ ngươi đây còn ích gì nữa?”

Thị vung tay lên:

“Lôi xuống, xử trảm!”

Ma ma sợ hãi đến hồn vía lên mây, còn kịp cầu xin bịt miệng lôi khuất.

Trong Dực Khôn cung, ai nấy đều kinh sợ, đám cung nhân cúi rạp đầu xuống đất, chỉ sợ vị chủ tử nổi cơn thịnh nộ giáng họa lên đầu .

lúc đó, một tiểu thái giám vội vàng hấp tấp tiến :

“Khải bẩm Hoàng Quý phi nương nương, đưa một phong thư mật…”

Tước Khiêm ngỡ đó tin tức liên quan đến Bạch Thanh, liền vội vàng mở .

Nào ngờ xem xong, sắc mặt thị đại biến, cuối cùng hóa thành sự mừng rỡ như phát điên, bật sảng khoái:

“Ha ha ha! , quả ! Bản tọa , thiên ý mắt, tuyệt sẽ để Tước gia chịu oan khiên ! Sở Tĩnh, Sở gia, Tào gia – phen , chẳng kẻ nào thoát tai ương! Ha ha ha ha!”

Tiếng chói tai vang vọng khắp cung điện, khiến khỏi cảm thấy kinh hồn bạt vía.

---


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...