Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Cả Nhà Đại Tướng Chết Trận, Kinh Thành Chờ Ta Hủy Hôn.

Chương 120

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Sở Nhược Yên đầu trừng mắt, dung nhan tuấn mỹ đáng ghét đang thò từ trong xe.

... mạo phạm!”

“Ồ?” Yến Trừng nhướng mày, những ngón tay thon dài chậm rãi lướt qua đôi môi chạm nàng, “A Yên, rõ. Nàng nhắc nữa xem?”

Gò má Sở Nhược Yên đỏ bừng, nàng giận dữ trừng mắt . Cái đầu nhỏ Yến Văn Cảnh cũng thò từ bên cạnh: “Tam thẩm thẩm làm ? Ai bắt nạt ?”

A Yên, ai bắt nạt nàng ?”

Yến Trừng như như , lặp lời Văn Cảnh, bộ dạng vô liêm sỉ đến mức khiến nàng nghiến răng nghiến lợi. Nàng hừ lạnh một tiếng: “ , chỉ cẩu vật cắn một nhát!”

xong liền xoay thẳng phủ Quốc công Sở, bỏ Yến Văn Cảnh chớp mắt mơ hồ: “Cẩu vật? Ở cẩu vật ?”

Ánh mắt Yến Trừng khẽ lóe lên, đưa tay vỗ nhẹ đầu Văn Cảnh: “Việc lớn, trẻ con nên bận tâm. Về phủ thôi.”

Mạnh Dương lĩnh mệnh, Văn Cảnh tuy lẩm bẩm: “ còn con nít nữa,” vẫn ngoan ngoãn trong xe.

Phủ Quốc công Sở.

Sở Nhược Yên trở Bồ Đề viện, liền thấy một thanh âm trầm vang lên: “Nữ nhi ?”

Nàng giật ngẩng đầu, liền thấy Sở Hoài Sơn đang giữa sân, bên cạnh Ngọc Lộ và Chu ma ma đều cúi đầu hầu.

Nàng thầm kêu : “Phụ ... cha đến đây khi nào ?”

Sở Hoài Sơn giữ thái độ nghiêm khắc: “Phụ hỏi con ? ở cùng tên Yến Tam ?”

Sở Nhược Yên rùng , thầm nghĩ nếu phụ nàng chỉ ở cùng Yến Trừng, mà còn cưỡng hôn, chỉ sợ sẽ lập tức rút đao đòi mạng .

, ! Phụ , nữ nhi chỉ lên núi Thúy Bình, tình cờ gặp Tô đại nhân!”

“Tô đại nhân? Tô Đình Quân?”

ạ! tiễn nữ nhi về tận phủ. Phụ tin thể hỏi !”

Sở Nhược Yên vội vàng kéo vị Thế tử làm tấm khiên.

Sở Hoài Sơn nàng nghi hoặc hồi lâu, mới gật đầu: “ Yến Tam ...”

Sở Nhược Yên lúc mới nhẹ nhàng thở , liền đổi chủ đề: “Phụ đến Bồ Đề viện lúc chuyện gì ?”

Sở Hoài Sơn vuốt chòm râu: “ chuyện con (Tào Phò mã)... sáng nay đụng thương, chuyện con ?”

Sở Nhược Yên gật đầu, Sở Hoài Sơn tiếp lời: “Phụ và mẫu con đến phủ Tào thăm hỏi. Tuy vẻ nặng thực nguy hiểm đến tính mạng. Phụ hỏi chuyện yến tiệc ngày mai nên hoãn , bảo cứ theo lệ mà làm. Chỉ điều hiện giờ dì con đang bận chăm sóc , rảnh lo liệu bên đó, nên để mẫu con và con sang giúp một tay. Ý con thế nào?”

Sở Nhược Yên vốn đang định qua đó tìm , lập tức gật đầu đồng ý.

Sáng hôm , trời còn sáng tỏ, nàng cùng Tiểu Giang thị lên đường.

bước lên xe ngựa, thấy Sở Nhược Lan đang sẵn bên trong.

“Con bé nuông chiều quen , chuyện nội phủ rành rẽ gì cả, nên cho nó theo sang đó học hỏi một chút. Kẻo gả khiến chê . Đại cô nương thấy ?”

Tiểu Giang thị giải thích. Sở Nhược Yên liếc Sở Nhược Lan một cái.

lập tức giơ tay thề: “ đảm bảo sẽ ngoan ngoãn, tuyệt đối gây chuyện!”

Sở Nhược Yên mỉm : “Mẫu quyết, nữ nhi đương nhiên theo.” Nàng đoạn liền nhắm mắt dưỡng thần, bên tai bỗng vang lên một thanh âm:

“Đại tỷ, tỷ ngủ ?”

Nàng mở mắt. Thanh âm dè dặt mới dám lớn gan hơn một chút: “Nếu tỷ ngủ thì sợ trách nhé! Chuyện ở sân mã cầu , còn cảm tạ tỷ nữa. Cái tên Gia Huệ đó thực sự vô sỉ! mà còn dám hãm hại , quả thực còn chút tình nghĩa tỷ nào! Cả Cố tỷ tỷ nữa, nàng hiểu rõ tình hình thì thôi, mà còn thư khuyên tha thứ cho Gia Huệ...”

“Hừ, tuy thích động não, kẻ ngốc! Kẻ tâm cơ thâm hiểm còn Hoàng hậu nương nương khiển trách, liền hồi thư cho Cố tỷ tỷ, rõ ai giúp Gia Huệ chính đối đầu với Hoàng hậu nương nương...”

Sở Nhược Lan luyên thuyên dứt, Tiểu Giang thị hai tỷ thiết nên cũng ngăn cản.

Sở Nhược Yên bỗng cất lời hỏi: “Cố Phi Yến hồi âm cho ?”

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Sở Nhược Lan ngỡ nàng ngủ, liền giật khẽ kêu: “Tỷ tỷ, còn an giấc ?”

từng ngủ. còn đáp, Cố Phi Yến gửi hồi thư ?”

Sở Nhược Lan nhớ đến lời cảm ơn ban nãy, tai lập tức đỏ bừng. thấy nàng vẻ mặt nghiêm túc hỏi , đành nén ngượng ngùng đáp: “ hồi, song thà rằng hồi còn hơn! Chỉ lặp lặp mấy lời cũ rích, khuyên nên rộng lượng bao dung, chớ nên chấp nhặt với Gia Huệ!”

Ánh mắt Sở Nhược Yên nheo , như đang trầm ngâm suy nghĩ điều gì.

Sự việc khiến Gia Huệ mất hết danh dự, nếu vãn hồi thanh danh, biện pháp duy nhất chính cầu xin Nhược Lan đỡ vài lời.

nên Cố Phi Yến mặt cầu tình cũng gì lạ. Điều kỳ lạ với tính tình kiêu căng nàng , thể ba bốn lượt hạ mềm mỏng như , tám phần kẻ thúc giục.

Xem giữa Cố gia và Tào gia cũng quan hệ...

Đang suy nghĩ thì xe ngựa dừng .

Ba bước xuống xe, Sở Tĩnh đợi sẵn cửa phủ.

“Đại tỷ, Nhược Yên, Nhược Lan, thật làm phiền .”

Hai bên khách sáo vài câu, cùng chính sảnh. Sở Tĩnh : “ quản sự đều mặt, Đại tỷ cứ tùy ý phân phó. Nhược Yên, biểu tỷ con mấy ngày gặp, đang nhớ con lắm. Con hãy theo tới thư phòng một chuyến.”

Sở Nhược Yên hiểu ngay ý tứ cô mẫu, biểu cữu gặp riêng, liền từ biệt mẫu cùng biểu , theo Sở Tĩnh đến thư phòng.

“Thưa cô mẫu, thương thế cữu phụ nghiêm trọng lắm ?”

Sở Tĩnh khựng , gì.

Sở Nhược Yên hỏi : “Cô mẫu?”

Sở Tĩnh lúc mới xoay , khuôn mặt mỏi mệt đầy vẻ nặng nề: “Nhược Yên, cữu phụ con thương thế nặng, từng thấy phu quân như ... Con , hai ngày nay ông đem bộ luật lệ Đại Hạ , từng câu từng chữ, suốt hai đêm ròng rã.”

tuy đang tìm gì, mơ hồ cảm thấy như đang vì ai đó mà tìm đường sống. Nhược Yên, con thật với cô mẫu một câu, Tào gia... sắp xảy biến cố ?”

Sở Nhược Yên mím chặt môi, thấy rõ nỗi lo lắng trong ánh mắt cô mẫu, nàng suýt nữa buột miệng sự thật.

May , lúc tiếng động phía , Tào Dương bước : “Phu nhân...”

Sở Tĩnh lập tức đỡ lấy: “Lão gia, đây?”

Tào Dương khoác hờ áo mỏng, đầu quấn đầy băng vải trắng, sắc mặt tái nhợt, hốc mắt trũng sâu, trông như già mấy tuổi.

Tào Dương vỗ nhẹ tay Sở Tĩnh: “Đại cô nương tới, bên ngoài gió lạnh, hãy trong thư phòng .”

Trong thư phòng, lửa than cháy reo lách tách.

Sở Tĩnh giúp phu quân khoác thêm áo, đoạn : “Lão gia, Nhược Yên, hai cứ tùy ý trò chuyện, sẽ qua bên Đại tỷ xem tình hình.”

rời khỏi thư phòng. Sở Nhược Yên cô mẫu cố tỏ bình tĩnh, trong lòng thấy khó chịu.

Nàng ngẩng đầu Tào Dương, thấy y đang dõi mắt theo bóng vợ khuất dần, hồi lâu mới hỏi:

nhị ?”

Bốn chữ đơn giản, lúc khó mở miệng đến .

Sở Nhược Yên gật đầu thật mạnh, thể Tào Dương chấn động mạnh.

“Cữu phụ!”

Y ngã xuống bàn, dường như còn cảm thấy đau đớn, hỏi nữa: “Ngươi... chắc chắn chứ?”

“... .”

Tào Dương nhắm mắt , vẻ mặt đau đớn: “Quả nhiên... Lúc xảy va chạm hôm qua cảm thấy, đối phương nắm rõ lực đạo và thời cơ quá đỗi chuẩn xác, rõ ràng lấy mạng ... nhị , làm dám làm chuyện tày đình như ?!!”

Sở Nhược Yên thấp giọng kể chuyện núi Thúy Bình.

Tào Dương xong, lông mày càng lúc càng nhíu chặt , cuối cùng như còn chút khí lực nào mà ngả ghế: “ kéo cả Tào gia cùng c.h.ế.t ?! An Ninh hầu... gì?”


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...