Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Cả Nhà Chồng Quỳ Xin Sau Khi Tôi Ly Hôn

Chương 2

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Sáu năm kết hôn.

Ngày mới cưới, gia đình họ Lục đủ khả năng trả tiền đặt cọc căn hộ tân hôn. Chính cô vét sạch bộ tiền tiết kiệm tích góp trong bốn năm làm để bù .

Giấy chứng nhận quyền sở hữu tên cả hai .

mỗi tháng, khoản trả góp 16.000 tệ đều do một cô gánh.

Lục Chiêu Thành khi rằng lương cần giữ , đề phòng việc lớn.

Năm ngoái, Vương Thục Lan nhập viện vì bệnh cột sống.

cô xin nghỉ làm, túc trực bên giường bệnh suốt nửa tháng.

Lục Dao chỉ đến hai .

đầu đầy hai mươi phút chê phòng bệnh ngột ngạt.

thứ hai ngoài cửa chụp một tấm ảnh đăng lên WeChat với dòng chữ “Thương quá”, lưng bỏ .

Ngày xuất viện, Vương Thục Lan nắm tay cô, cảm động :

“Vãn Ninh, con còn chu đáo hơn cả con gái ruột .”

Khi Lục Dao thi lấy chứng chỉ chuyên môn tự học mãi hiểu, Tô Vãn Ninh thức nhiều đêm liền, tổng hợp tài liệu và giảng từng phần kiến thức.

Đến khi thi đậu, Lục Dao đăng bài khoe:

“Nỗ lực cuối cùng cũng đền đáp. cảm ơn chính bản .”

đó, Lục Dao làm ở một công ty chế độ .

Tô Vãn Ninh nhờ vả khắp nơi, thiếu chút nữa mắc nợ ân tình mới giúp cô nộp hồ sơ.

Ngày đầu tiên làm, Lục Dao đeo chiếc đồng hồ Tô Vãn Ninh mới mua bao lâu.

“Chị dâu, chiếc hợp với công việc mới em lắm. Cho em mượn vài hôm nhé.”

Vài hôm kéo dài mãi mãi.

Chiếc đồng hồ bao giờ về.

Từng ký ức lướt qua đầu cô như những thước phim tua nhanh.

Và cuối cùng, tất cả dừng ở con 8,63 triệu tệ tờ hóa đơn mắt.

“Cho náo nhiệt.”

một nhà.”

“Đừng so đo.”

Những lời nhẹ như lông hồng.

mỗi chữ rơi xuống đều như một viên gạch, từng viên từng viên xây thành bức tường kín mít, dồn cô chính giữa.

Tô Vãn Ninh rõ giọng đang run lên.

“Đây vấn đề một bữa ăn.”

“Đây bộ tiền thưởng dự án em.”

“Gần như còn một đồng nào.”

“Lục Dao dẫn theo bao nhiêu ? Gọi những gì? thật sự từng qua ?”

Lục Chiêu Thành nhíu mày sâu hơn.

Hiển nhiên, trong mắt , cô chỉ đang làm quá chuyện.

“Vãn Ninh, từ khi nào em trở nên keo kiệt như ?”

Giọng lộ rõ vẻ bất mãn.

“Dao Dao em gái ruột . Nó chỉ mời vài đồng nghiệp tới ăn cùng thì gì ghê gớm?”

“Em cần làm lớn chuyện đến thế ?”

“Em kiếm tiền, tiêu hết thì thể kiếm .”

nếu tình cảm gia đình rạn nứt, cũng hàn gắn .”

, Dao Dao còn trẻ, hiểu chuyện. Về nhà mắng nó vài câu .”

“Hôm nay em cứ khăng khăng làm ầm lên vì chút tiền , em bảo thể diện nhà để ở ?”

“Để đồng nghiệp Dao Dao nghĩ gia đình chúng loại gì?”

Vương Thục Lan bên cạnh khẽ thở dài.

“Vãn Ninh , con đang vui.”

một nhà thì cần phân chia rạch ròi như thế.”

“Tiền con tiền Chiêu Thành, chẳng cuối cùng cũng đều tiền gia đình ?”

“Dao Dao còn trẻ, hiếu thắng. nó tùy hứng.”

nó xin con, ?”

Bà dịu giọng khuyên nhủ.

“Con xem, họ hàng và đồng nghiệp đều đang ở đây. Làm lớn chuyện sẽ khó coi.”

“Chuyện trong nhà, đóng cửa thế nào cũng .”

Đến lúc , bố chồng Lục Kiến Quốc mới chậm rãi xoay .

Ông trầm giọng buông một câu.

“Đủ .”

“Đừng đây làm trò cho khác xem nữa.”

“Ký tên, về nhà.”

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/ca-nha-chong-quy-xin--khi-toi-ly-hon/chuong-2.html.]

Cả gia đình họ Lục phối hợp nhịp nhàng đến mức đáng kinh ngạc.

Bình thản.

Chính đáng.

Vững vàng như thể chân lý về phía họ.

Còn chất vấn Tô Vãn Ninh…

do dự.

tổn thương.

chút phản kháng.

Đều quy kết thành keo kiệt, ích kỷ, bất hiếu, nghĩ cho đại cục.

Giống như đang phá hủy gia đình họ.

cô.

Giống như 8,63 triệu tệ thành quả hai năm thức khuya dậy sớm, ăn ngủ trong phòng thí nghiệm, đ.á.n.h đổi bằng sức khỏe và tuổi trẻ.

Mà chỉ một khoản tiền vô tình rơi xuống từ trời.

Một món quà đương nhiên đem chia cho cả nhà.

Và cho cả ba mươi tám đồng nghiệp Lục Dao cùng tận hưởng.

Tô Vãn Ninh siết chặt tờ hóa đơn đến mức các đốt ngón tay trắng bệch.

Ánh mắt cô dừng ở dòng ghi chú cuối cùng.

xác nhận tiêu dùng phòng Lãm Nguyệt: Cô Lục Dao (ký danh nghĩa cô Tô Vãn Ninh).”

chằm chằm dòng chữ vài giây.

lúc đó, điện thoại trong túi rung lên.

tin nhắn từ cô bạn Tần Ý.

“Tô Vãn Ninh, em chồng bà điên ? Bà xem bài đăng mới ?”

Cô mở WeChat, truy cập vòng bạn bè Lục Dao.

Bài đăng đăng cách đây bốn mươi phút.

Kèm theo chín bức ảnh.

Trong ảnh, phòng Lãm Nguyệt xa hoa lộng lẫy.

Ly chén ngổn ngang.

Vỏ chai rượu ngoại xếp thành hàng.

Ánh nến phản chiếu những con tôm hùm đỏ au chất đầy đĩa sứ.

Dòng trạng thái :

“Chị dâu nhận thưởng lớn từ dự án, mở tiệc ăn mừng cho cả nhà. Thật ơn vì một chị dâu tuyệt vời như . gọi cả hội chị em tới chung vui, chị dâu tối nay cứ ăn uống thả ga, giới hạn nhé!”

Bên hàng loạt bình luận sôi nổi.

“Trời ơi, chị dâu chị hào phóng quá!”

“Bàn tiệc chắc tốn cả gia tài!”

“Ước gì em cũng một chị dâu như thế!”

Lục Dao trả lời từng bình luận, giấu nổi vẻ đắc ý.

“Chị dâu chiều nhất.”

“Tiền bạc đối với chị chẳng đáng bao.”

Tay Tô Vãn Ninh run lên.

Những dòng chữ màn hình như nhòe mắt.

Bốn chữ “ giới hạn”

Rốt cuộc ai ?

Cô thậm chí còn đến sự tồn tại phòng Lãm Nguyệt.

Cũng hề Lục Dao gọi thêm tới.

Ngay từ đầu, một ai hỏi cô lấy một câu.

“Em đang xem cái gì ?”

Giọng Lục Chiêu Thành vang lên bên cạnh, đầy vẻ mất kiên nhẫn.

Tô Vãn Ninh đáp.

Cô lặng lẽ đưa điện thoại cho .

Lục Chiêu Thành liếc qua màn hình.

Sắc mặt khựng trong thoáng chốc.

chỉ một giây , trả điện thoại về.

“Chỉ một bài đăng thôi.”

“Em cần gì để tâm?”

Tô Vãn Ninh thẳng mắt .

“Cô rằng ‘chị dâu bảo giới hạn’.”

“Em câu đó khi nào?”

Lục Chiêu Thành đáp hờ hững:

“Nó thuận miệng thôi. Em so đo với nó làm gì?”


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...