Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Bút Tiên Kinh Hồn

Chương 32

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

", chính câu ! tớ quên mất chuyện nhỉ!" Tiểu Vũ vỗ mạnh đùi. Lúc mới nhớ , hôm Liễu Ti Ti thử vai, khi đang ăn sáng ở quán ven đường, hai dân địa phương lưng về căn tứ hợp viện họ đang thuê vấn đề. một nửa thì bà chủ quán ngắt lời. vốn định tìm thời gian bàn bạc với Mộ Phàm, mấy ngày nay việc quá nhiều, thêm đó đêm nào cũng "vật lộn" với Liễu Ti Ti nên mệt mỏi quên mất. Giờ Mộ Phàm câu giống hệt gã đàn ông gầy gò , mới nhớ cảnh tượng lúc đó.

" thế, chuyện gì ?" Mộ Phàm thấy vẻ mặt lúc nắng lúc mưa Tiểu Vũ thì hỏi.

"Sáng hôm Liễu Ti Ti thử vai, lúc ăn sáng tớ hai địa phương chuyện, hình như căn viện chúng thuê nhà ma, nửa đêm canh ba sẽ hát cái gì đó..." đến đây, Tiểu Vũ Mộ Phàm, tiếp: "Tớ từng thấy âm thanh đó, u oán, hư ảo, vị kinh kịch phái Trình."

Mộ Phàm , mày nhíu chặt suy tư hồi lâu mới đáp: "Âm thanh , tớ hình như cũng từng . Lúc đó tưởng mơ nên để ý. giờ ..."

Đến đây, Mộ Phàm tiếp. Hai , vẻ mặt nặng nề.

Trời dần tối, bên con đường vắng vẻ cỏ dại mọc đầy, đung đưa theo gió. Một chiếc Cadillac màu bạc đang chạy đường, trong xe chính Tiểu Vũ và Mộ Phàm. Vì trưa nay Tiểu Vũ từng nhắc với Mộ Phàm rằng căn tứ hợp viện họ ở thể vấn đề, Mộ Phàm cũng đồng ý, nên họ quyết định tìm chủ nhà cụ ông họ Kiều để hỏi cho rõ.

Ở ghế phụ, Tiểu Vũ thò đầu ngoài cửa sổ quanh, thấy khắp nơi cỏ dại liền hỏi: "Ở đây ngày càng hoang vắng, Mộ Phàm, nhầm đường đấy?"

" nhầm ." Mộ Phàm cũng thắc mắc: "Lúc đó ông bảo với chúng , cứ thẳng con đường , đến cuối đường nhà ông . Hơn nữa đây vẫn còn đường, chắc vẫn còn một đoạn nữa."

" ở đây giống chỗ ở ... Lúc đến đàm phán thuê nhà đây từng đến nhà ông ? ngay cả địa chỉ liên lạc cũng ?"

Mộ Phàm lắc đầu: "Địa chỉ liên lạc để tờ giấy cho thuê chính căn viện nhỏ chúng đang ở. Hơn nữa đầu tớ đến thì cụ Kiều đợi sẵn trong viện ."

Tiểu Vũ kiên trì hỏi: " ít nhất cũng điện thoại liên lạc chứ."

Mộ Phàm bất lực: " liên lạc để điện thoại công cộng, ở tiệm kim khí rẽ trái khi khỏi cửa. Lúc đó gọi xong lâu thì ông gọi . Tớ cứ tưởng ông sống ngay gần đó, nào ngờ xa thế ."

"Thế thì khó ..." Tiểu Vũ tựa đầu ghế, than vãn: " , thời đại mà ngay cả điện thoại di động cũng . tiền thuê nhà một tháng chúng đưa đủ cho ông mua mấy cái máy ."

Mộ Phàm nhún vai: "Ai , lẽ ngày thường ít ai liên lạc với ông . Thôi thì cứ lái thêm một đoạn nữa, thì đầu ."

"Chỉ còn cách đó thôi." Tiểu Vũ đám cỏ dại vô tận ngoài cửa sổ, một cách vô cảm.

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/but-tien-kinh-hon/chuong-32.html.]

Xe tiếp tục chạy, gió đêm thổi lay đám cỏ dại, trời dần tối hẳn. Mộ Phàm bật đèn pha soi sáng con đường phía . Một lát , phía xuất hiện vài tảng đá lớn chặn ngang đường.

" kiếp!" Mộ Phàm dừng xe, đôi mắt chằm chằm mấy tảng đá chắn giữa đường.

Tiểu Vũ vỗ đùi chửi: " nó, chắc chắn chúng tên chủ nhà lừa . về thôi. Mai hỏi thăm dân địa phương xem rốt cuộc ông sống ở . Trốn hòa thượng trốn chùa, cùng lắm thì ở thêm thời gian nữa, tớ tin ông đến thu tiền nhà!"

", chỉ đành thôi." Mộ Phàm , đ.á.n.h lái đầu. lúc đó, Tiểu Vũ ngoài, hình như thấy gì đó. vội thò đầu cửa sổ xa một lúc, vẫy tay bảo Mộ Phàm: "Chờ , Mộ Phàm, tắt đèn pha ."

Mộ Phàm cảm thấy kỳ lạ vẫn tắt đèn theo lời . Xung quanh lập tức tối đen, chỉ một chút ánh sáng yếu ớt từ đằng xa. Tiểu Vũ tinh mắt, nhận vệt sáng đó hắt từ cửa sổ một ngôi nhà nhỏ, liền chỉ hướng đó cho Mộ Phàm.

Mộ Phàm tuy rõ bằng Tiểu Vũ cũng thấy đường nét, gật đầu với Tiểu Vũ: "Chắc chỗ đó ."

", chúng qua xem ." Tiểu Vũ , lấy một chiếc đèn pin từ trong hộp dụng cụ . Hai xuống xe về phía ánh đèn đó.

câu " núi chạy hụt ", tình cảnh Tiểu Vũ và Mộ Phàm lúc chính như . Ánh sáng đó thì vẻ gần thực tế cách vị trí hai còn một đoạn dài. Hơn nữa nơi cỏ dại cao ngang , vạch cỏ mới thấy con đường nhỏ chân nên khó khăn và chậm chạp.

Hai mất nửa tiếng mới tới một hàng rào sắt, mệt đứt như chạy một vạn mét. Tiểu Vũ vạch đám cỏ phía , thấy giữa hàng rào sắt một cánh cổng sắt lớn rỉ sét. Cổng sắt hé mở một khe nhỏ, đủ cho hai nghiêng chui . Hai chỉ mải tìm chủ nhà mà để ý, mặt đất gần cổng sắt một tấm biển gỗ, đó bốn chữ bằng lối chữ Lệ: Nghĩa trang núi hoang.

Tiểu Vũ và Mộ Phàm chui khỏi cổng sắt, cái đầu tiên thấy hàng loạt bia mộ ẩn hiện trong bóng tối. Hai lập tức c.h.ế.t lặng, một luồng khí lạnh từ đáy lòng dâng lên.

"Mộ... Mộ Phàm, ... chủ nhà chúng ... sống ở... ở đây ?" Tiểu Vũ khu bia mộ rộng lớn, run rẩy hỏi.

"Tớ cũng nữa, theo lý thì chắc ở đây."

"Chắc ở đây thì ." Một cơn gió thổi qua, Tiểu Vũ tự chủ mà rùng : " chúng về , cứ ở nơi thấy ghê ghê ."

" chúng gần thử , trong nhà ánh đèn, chắc ở." Mộ Phàm chỉ về phía ngôi nhà nhỏ cách đó xa, bỗng nghĩ đến điều gì đó, sang Tiểu Vũ : " sợ đấy chứ? Tớ nhớ hồi đại học gan lắm mà, còn nhớ vụ cả nhóm chúng thi xem ai gan hơn, nửa đêm nghĩa trang chép tên bia mộ ?"

" nhớ, ai bỏ cuộc giữa chừng thì phạt ôm cột điện, hét to ba tiếng mẩu quảng cáo đó: 'Cuối cùng cũng cứu !' Ha ha..." đến đây, hai , đều nhớ thời gian mới đại học, quãng thời gian vô tư lự hạnh phúc thoải mái , luồng khí lạnh bao trùm trong lòng cũng dần tiêu tán.

Thế , hai thêm một đoạn tới ngôi nhà nhỏ đó. Tiểu Vũ khi ngang qua một bia mộ, vô thức mặt bia, bỗng sững , biểu cảm trở nên kinh hãi. vội vàng kéo lấy cánh tay Mộ Phàm. Mộ Phàm đầu đầy khó hiểu: " thế?"


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...