Bút Tiên Kinh Hồn
Chương 22
Con đường dường như điểm tận cùng. một đoạn , ánh đèn phòng tắm thu nhỏ thành một đốm sáng bé tí. Điều khiến Tiểu Vũ một ảo giác rằng chiều dài con đường dường như vượt xa chiều sâu khu tứ hợp viện, và giờ đây sớm khỏi tứ hợp viện, dẫn tới một nơi bí ẩn khác...
bao lâu, Tiểu Vũ thấy phía ở chỗ rẽ sáng lên một quầng sáng vàng vọt. Lối đến tận cùng. Từ phía góc rẽ truyền đến tiếng "cộc cộc" ghế bập bênh đung đưa, kèm theo đó một giọng hát oán trách, quyến luyến cất lên: "Thật đáng hận, Trương Lư Nhi..."
Tiểu Vũ rõ ràng, chính tiếng hát hí khúc làm mất ngủ mỗi đêm. Lòng lập tức nổi giận, nỗi sợ hãi đó cũng tan biến nhiều. Thế "tằng tằng tằng" lao tới, chất vấn hát hí khúc rốt cuộc tâm địa gì mà đêm nào cũng để yên giấc.
, khi lao qua góc rẽ lối , thấy một cảnh tượng vô cùng quỷ dị. Trong lối chật hẹp đó, tường cắm chéo một chiếc chân nến, ánh nến chập chờn le lói, soi sáng một bóng hình thướt tha. Đó một phụ nữ mặc sườn xám đỏ rực, chiếc sườn xám xẻ tà cao và bó sát, để lộ đôi chân dài trắng nõn và vóc dáng gợi cảm. Cô cứ đó bàn trang điểm, bất động. Tiếng hát hí khúc vang lên từ miệng cô , mang theo sự oán hận và đau thương vô tận, mà khiến lòng trào dâng nỗi bi ai.
Dù từ góc độ Tiểu Vũ rõ mặt phụ nữ đó, qua vóc dáng và vài cử chỉ, Tiểu Vũ nhận phụ nữ chính Liễu Ti Ti!
"Ti Ti ở đây? Chẳng cô còn đang ngủ giường ... , cô Liễu Ti Ti, 'nó'!" Tiểu Vũ đột nhiên cảnh giác, phụ nữ mắt Liễu Ti Ti, mà "nó" chính phụ nữ xuất hiện trong giấc mơ . Tiểu Vũ "nó" ai, đành tạm thời gọi bằng cái tên .
Như để xác nhận suy đoán Tiểu Vũ, tiếng hát hí khúc vang vọng trong lối đột nhiên dừng . Ngay đó, phụ nữ đó cử động, cái đầu ngoái về phía Tiểu Vũ, để lộ khuôn mặt mái tóc dài che khuất một nửa. Chỉ rõ đôi môi đỏ thắm cô , ánh nến lờ mờ, đang nở nụ với Tiểu Vũ...
"Á!" Tiểu Vũ thấy mà da đầu tê dại, gào lên một tiếng điên cuồng, lấy sức lực, đầu bỏ chạy. Trong cơn hoảng loạn, điện thoại rơi mất cũng , cứ thế điên cuồng chạy trong bóng tối. Nhiệt độ xung quanh đột ngột giảm xuống nhiều, khí nồng nặc mùi m.á.u tanh. Con đường c.h.ế.t tiệt trong giây lát như dài mãi, Tiểu Vũ càng chạy nhanh khỏi đây thì đôi chân càng yếu ớt, mà phía dường như trào lên một cơn triều dâng lạnh lẽo đang chậm rãi ập tới.
Tiểu Vũ dám dừng , nếu dừng bước thì sẽ bao giờ chạy nổi nữa. Phía cuối cùng xuất hiện một tia sáng. Tia sáng đó gần, thì ánh đèn phòng tắm! Trong bầu khí tăm tối và sợ hãi , gì khiến yên tâm hơn sự xuất hiện ngọn đèn .
thấy luồng sáng đó, lòng Tiểu Vũ vui mừng khôn xiết. dốc hết sức lực, chân tay phối hợp bò lồm cồm lao về phía , chỉ vài nhịp thở lao vùng sáng đó.
"Cuối cùng cũng an ." Tiểu Vũ thở phào một dài, mệt đến mức khom lưng xuống. theo phản xạ đầu chiếc gương , trong gương chỉ bóng phản chiếu chính . vươn tay sờ mặt gương, cảm giác nhẵn nhụi và chắc chắn, hề sự biến hóa như đó nữa. Lòng Tiểu Vũ buông lỏng, hồi tưởng thứ như một giấc mơ , điều đáng mừng vùng vẫy thoát khỏi cơn ác mộng .
Gợi ý siêu phẩm: Quán Ăn Vặt Thông Với Thời Cổ Đại, Tôi Bán Đồ Ăn Chế Biến Sẵn Mà Phát Tài đang nhiều độc giả săn đón.
Tiểu Vũ mở vòi nước, tạt liên tiếp mấy vốc nước lạnh lên mặt. sự kích thích nước lạnh, trái tim đang đập cuồng loạn cuối cùng cũng bình tĩnh . ngẩn ngơ gương một lát định rời . Thế lúc , đột nhiên phát hiện ở trong gương, lưng bất chợt xuất hiện một lọn tóc dài.
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/but-tien-kinh-hon/chuong-22.html.]
Một luồng lạnh lẽo tức thì theo xương sống bò lên gáy Tiểu Vũ. máy móc đầu , tầm như tấm màn kéo từng tấc một. Cuối cùng, thấy một khuôn mặt tóc dài che khuất một nửa, mà chủ nhân khuôn mặt dường như vẫn luôn lưng Tiểu Vũ, chỉ vì lúc nãy Tiểu Vũ gương che khuất bóng dáng cô , còn đầu Tiểu Vũ vặn đối mặt trực diện với "nó".
Tim Tiểu Vũ đập mạnh một cái, kiềm chế mà lùi một bước. Ngay lúc đó, phía đột ngột trống rỗng, đó cảm thấy cơ thể lộn nhào . Cùng lúc đó, khí mắt lay động như những gợn nước, trong tai truyền đến những tiếng "ọc ọc", cảm giác thực sự giống như rơi xuống nước .
Một luồng lạnh ập đến từ khắp nơi, những chất lỏng vô tận bao vây lấy Tiểu Vũ. tuyệt vọng lên phía , chỉ thấy "nó" vẫn trong phòng tắm, giữ nguyên tư thế , đôi môi đỏ thắm nở một nụ quỷ dị nhắm về phía Tiểu Vũ...
Tiểu Vũ giật tỉnh giấc, lồm cồm dậy từ giường, tay đặt lên n.g.ự.c thở hổn hển. Thì một giấc mơ. Tiểu Vũ thầm nghĩ một cách nhẹ nhõm, nhận ánh trăng ngoài cửa sổ mờ ảo, mò điện thoại gối xem thì mới 3 giờ rưỡi sáng. quệt mặt, đầu Liễu Ti Ti. Lúc Liễu Ti Ti đang nghiêng mặt về phía Tiểu Vũ, mái tóc dài che khuất nửa khuôn mặt, để lộ chiếc cằm nhỏ nhắn và đôi môi đỏ.
Bạn thể thích: Quân Hôn 70: Nhà Nghiên Cứu Khoa Học Bị Đại Lão Cưng Chiều Thành Tiểu Kiều Thê - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Tiểu Vũ mà hoảng sợ , tự chủ mà liên tưởng đến phụ nữ trong giấc mơ. cứ chằm chằm Liễu Ti Ti hồi lâu, cuối cùng hạ quyết tâm nín thở, chậm rãi vươn tay gạt những sợi tóc mặt Liễu Ti Ti . May mắn , giống như trong giấc mơ, tóc Liễu Ti Ti gạt dễ dàng, để lộ gương mặt đang ngủ say yên bình.
thấy cảnh , Tiểu Vũ mới yên tâm hơn nhiều, nhắm mắt thở phào một tiếng. Thế ai mà ngờ , hành động Tiểu Vũ làm Liễu Ti Ti thức giấc. Cô đột nhiên nhíu mày, từ từ mở mắt , thấy Tiểu Vũ đang mặt , nhắm mắt như đang suy tư điều gì đó. thấy , mặt Liễu Ti Ti lộ vẻ mặt bối rối, "Tiểu Vũ, đang làm gì ?"
Tiểu Vũ run rẩy, vội vã mở mắt Liễu Ti Ti, một lúc lâu mới lắc đầu : " gì, gặp ác mộng thôi, ngủ ." đoạn liền ngã xuống, lưng về phía Liễu Ti Ti.
Liễu Ti Ti tấm lưng Tiểu Vũ, mặt hiện lên vẻ khó hiểu. Cô đầu suy nghĩ một lát cơn buồn ngủ ập tới, cũng nhắm mắt ngủ tiếp.
Liễu Ti Ti thì ngủ ngon lành, Tiểu Vũ lúc thì làm thế nào cũng ngủ nổi. Trong đầu luôn tự chủ mà hồi tưởng cảnh tượng trong giấc mơ . mở mắt bức tường loang lổ đối diện, qua một hồi lâu mà vẫn lấy một chút buồn ngủ, đành bực bội nhắm mắt .
Thời gian chậm rãi trôi qua, ngay lúc Tiểu Vũ đang lơ mơ buồn ngủ, bên tai truyền đến một tiếng hát hí khúc hư ảo. giật b.ắ.n mở mắt , vểnh tai lắng , âm thanh đó dường như biến mất theo sự tỉnh giấc .
Động tác Tiểu Vũ mạnh, tránh khỏi làm Liễu Ti Ti thức giấc nữa. Cô lật , mất kiên nhẫn oán trách Tiểu Vũ: "Tiểu Vũ, rốt cuộc làm gì? Giữa đêm hôm chịu ngủ, cứ lăn qua lộn ở đây."
Tiểu Vũ dường như sự mất kiên nhẫn và oán trách trong lời Liễu Ti Ti, mà hạ giọng hỏi cô: "Ti Ti, em thấy ?"
Chưa có bình luận nào cho chương này.