Bông Hồng
Chương 9: 9
mắt tối sầm, Thẩm Kiến suýt chút nữa ngã gục tại chỗ, còn khán giả phía thì nghiêng ngả.
Đừng bỏ lỡ: Lục Tổng Hủy Hôn, Tôi Cưới Liền Tay - Tống Khinh Ngữ + Lục Diên Chi, truyện cực cập nhật chương mới.
“Thẩm Kiến làm tổng giám đốc hai chục năm, xử sự kiểu đó đấy ?”
“Hôm nay ngày lành tháng ông , chỉ bóc trần sự vô nhân tính, mà cả con tiểu tam cũng lôi ánh sáng, chắc chẳng còn mặt mũi nào mà sống nữa .”
“Ông chủ Thẩm, luật sư chờ lâu đó, mau ký đơn ly hôn , nãy hăng lắm ?”
vô lời dèm pha bủa vây, Thẩm Kiến thở dốc liên hồi, bỗng nhiên đầu gối mềm nhũn, quỳ rạp xuống mặt .
“Vi Vi, chỉ nhất thời hồ đồ thôi.”
đạp thẳng ngực một cú.
“ đổi ý cũng nhanh thật đấy.”
“Lúc tưởng nắm trọn tất cả thì ép – vợ chính thức – xin tiểu tam.”
“Giờ mất hết thì quỳ gối như chó cầu xin, Thẩm Kiến, nghĩ ngu chắc?”
Thẩm Bảo Châu thấy cha vĩ đại đột nhiên quỳ gối, quýnh lên, vội chạy tới kéo ông .
“Ba đừng quỳ con đàn bà đó nữa, cùng lắm thì chúng tự cố gắng…”
Lời còn dứt, cô Thẩm Kiến tát một cái trời giáng.
“Đồ phế vật! Mày cố gắng cái gì?”
“Một đứa thi đại học chỉ hai trăm điểm, lúc nào cũng để tao lo tương lai, đồ ngu như mày còn hổ phá rối lúc !”
Tần Nhu giận điên lên, xông tới đẩy Thẩm Kiến.
“ chuyện gì cũng đánh con gái !”
Thẩm Kiến vốn đang đầy lửa giận, bà đẩy một cái liền bùng nổ.
“Phì! vì con cô, đến nỗi như hôm nay ?”
“Hồi đó bảo sống kín đáo, cô cứ ảnh hưởng tâm lý trẻ con, nếu cô ngoan ngoãn giấu thì chẳng lộ!”
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/bong-hong/9.html.]
Tần Nhu cũng nóng máu.
“Thẩm Kiến, ngày xưa một câu cũng , giờ đổ hết lên đầu ?”
Gợi ý siêu phẩm: Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn) đang nhiều độc giả săn đón.
“ loại đàn ông gì , gánh nổi trách nhiệm! Bảo Châu, chúng , từ giờ đừng bao giờ gặp ông nữa!”
Tần Nhu kéo Thẩm Bảo Châu định rời , hất cằm hiệu, sẵn bảo vệ bước lên chặn đường.
“ khi tính toán rõ ràng tiền các tiêu, hai đừng hòng rời .”
Tần Nhu giận đến sắp nổ tung – tương lai huy hoàng ở ngay mắt, bỗng chốc tiêu tan, khiến bà mất kiểm soát.
“ Thẩm Kiến tự nguyện tiêu tiền cho ! Mấy mà đòi ông !”
“Thẩm Kiến, tiền, chuyện gì tự gánh !”
Thẩm Kiến ngờ vợ và đứa con mà yêu thương nhất lật mặt nhanh như , cũng cuống lên.
“Tần Nhu! Mấy năm nay cô ăn , ở , chuyển khoản cho cô ít nhất cả trăm triệu, tiền ?”
Tần Nhu ngẩng đầu, sống c.h.ế.t nhận.
Mắt Thẩm Kiến đỏ ngầu, lao đến tát cho bà một cái.
Thẩm Bảo Châu thấy đánh, hét lên lao đẩy Thẩm Kiến, ngờ cú đẩy khiến ông loạng choạng ngã thẳng tháp champagne.
Tháp champagne dựng để mừng Thẩm Bảo Châu, đổ sụp trong tích tắc, vỡ tan thành vô mảnh sắc bén, cắm thẳng cổ Thẩm Kiến.
Ông kịp kêu một tiếng, liền mất mạng tại chỗ.
và nhún vai.
Vốn dĩ còn qua quy trình pháp lý, giờ thì – ly hôn biến thành goá bụa, chúng nhẹ nhàng thừa kế bộ tài sản Thẩm Kiến.
Tần Nhu và Thẩm Bảo Châu nhanh chóng cảnh sát bắt . Ngoài tội ngộ sát tù, họ còn bồi bộ tài sản hôn nhân chung mà Thẩm Kiến tiêu cho con họ, tổng cộng năm mươi triệu.
Một tù, một chủ nợ truy đuổi khắp nơi, trở thành lũ chuột chạy chui lủi trong bóng tối.
Còn và , thì với cuộc sống như thể Thẩm Kiến từng tồn tại trong cuộc đời chúng .
HẾT
Chưa có bình luận nào cho chương này.