Bông Hồng Trong Ngăn Bàn
Chương 57: Hiểu lầm trong quá khứ
Chương 57: Hiểu lầm trong quá khứ
Tuấn cũng ngờ đổi tình cảm Tuấn. khiến cho Tuấn lưu tâm nhất trong thời gian Tú du học Dương.
đại học, Tuấn làm nghiên cứu sinh ở Pháp 2 năm. Thành tựu đạt cũng tồi. 24 tuổi, chủ 1 công ty dược phẩm đang đà phát triển, bằng thạc sĩ và vài cái nghiên cứu khoa học đang đánh giá cao.
Càng ở cao thì càng cô độc. đây Tuấn nghĩ con gái theo đuổi chỉ vì yêu cái vỏ bọc đẽ do ông trời ban tặng: gia đình tiền quyền, gương mặt - hình thể . Chung quy cũng chỉ vì mong cầu lợi ích cho bản . Dương thể chịu đựng tất cả, cần Tuấn đáp . Dần dần, Tuấn cảm thấy như viên đá dòng nước mềm mại bào mòn. Thời gian Tuấn nghiên cứu ở Pháp, thường xuyên nhớ đến Dương.
theo dõi nha.
https://www.facebook.com/profile.php?id=61572901632426
Tuấn tựa lưng cột, lật tờ báo thời Thảo, hỏi vu vơ:
- yêu ở Đức ?
Tú đặt gậy lên bàn bia a, cúi , bắt đầu nhắm mục tiêu.
- ừ. Về khoản thì chắc tao hơn mày Tuấn ạ. Suốt mấy năm mày chật vật yêu mỗi Dương a2 để đá. Còn tao từng yêu 2 .
Tú gẩy viên bi bàn 1 cách điệu nghệ tiếp tục:
Gợi ý siêu phẩm: Đại Lão Huyền Học Trở Về, Thiên Kim Giả Tắt Đài đang nhiều độc giả săn đón.
-Lúc gặp Thảo a2 mua sắm với Dương. Thảo giờ khác lắm. hẳn xa lạ hẳn. Hồi đó thấy Thảo a2 gửi thư tình. cho chút cơ hội nào ?
-Gặp Dương ở trung tâm thương mại nào?... Gì cơ? Thư tình?
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
-Hôm thi cuối kỳ môn văn.
Đừng bỏ lỡ: Món Canh Của Tiểu Tam Khiến Anh Ta Nằm Liệt Hết Phần Đời Còn Lại, truyện cực cập nhật chương mới.
Tuấn xuống ghế, bật lon bia, đưa lên miệng uống:
-Thư tình hả? Dương.
Tú đẩy nhẹ chiếc gậy mục tiêu, điều câu Tuấn phát khiến Tú chọc lệch ngoài. Tú chọc trượt.
- cơ?
- cũng thật hổ, đợt đó tán cái Thảo mãi . đầu tiên nếm mùi thất bại.
Trong chốc lát, cảm giác nuối tiếc phủ ngập tâm hồn Tú. Cảm thấy như vô tình đánh mất điều gì đó.
Thật cũng mất gì nào. Nhiều năm xa cách như thế, giả sử ngày tình cảm, ràng buộc, cũng gì thể đảm bảo tình cảm còn tồn tại đến bây giờ.
điều, tại cảm thấy xót xa đến ? bao nhiêu năm, cứ tưởng kỷ niệm ngủ yên, giấc mơ quá khứ lãng quên . Bỗng nhiên thứ cảm xúc cũ bỗng dưng sống dậy, khiến lồng n.g.ự.c bí bách, khó chịu quá.
Tuấn dậy đặt 2 tay bàn bi a, chăm chú quan sát vị trí các viên bi:
-Chơi gì mà kém thế? Thế mà cũng chọc trượt .
Chưa có bình luận nào cho chương này.