Bổ Sung Khí Huyết
Chương 6
“Đến cả bạn bè cũng tính ?” trả lời, cứ tự thấy ấm ức đáng thương.
định thần , né tránh đôi mắt hồ ly đầy mê hoặc : “Tất nhiên tính bạn bè .”
, dậy: “Thật ?”
gật đầu, kéo xuống cạnh , thong thả : “ em đừng chỉ coi d.ư.ợ.c liệu nữa, thể thử xem như một đàn ông ?”
sốt đến lú lẫn thật .
chẳng lẽ đàn ông ?
“Cho một cơ hội .” Lục Gia Hoài sắc mặt trắng bệch, chậm rãi tựa vai .
Xem thêm: Xuyên Thành Đích Nữ Nguyên Phối: Nàng Hồi Kinh Vả Mặt Cặn Bã! (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
dường như mềm oặt xương.
Còn cơ thể thì cứng đờ.
Ai thể cho …
nên làm gì mới phù hợp đây?
Giây tiếp theo, thì thầm bên tai : “Du Uu Uu, thích em.”
“Thích lâu lắm …”
Mắt trợn tròn.
… thích lâu lắm ?
Dường như lây nhiễm bởi nhiệt độ cơ thể , mặt cũng đỏ đến mức đáng sợ.
“ cần tiền, chỉ em làm bạn gái thôi.”
, nhẹ nhàng c.ắ.n môi .
tận mắt thấy dễ dàng thoát khỏi thắt lưng, hai tay vòng qua ôm lấy eo , cả dán chặt .
“Đừng cử động.” rên rỉ, nhấn lấy cổ tay : “Để ngủ một lát.”
Má tựa trán : “ mà, em thấy nên uống chút t.h.u.ố.c .”
“Em chính t.h.u.ố.c .”
“Chúng t.h.u.ố.c .”
Khi cùng Lục Gia Hoài cùng muộn và phạt ở cửa lớp.
Chúng ăn ý, cùng hắt một cái.
Các bạn học chúng , mắt ai nấy đều sáng lên ánh sáng hóng hớt.
Sự xuất hiện hai chúng mang chủ đề mới cho lớp học vốn đang c.h.ế.t chóc.
Tay Lục Gia Hoài để yên, ở phía lặng lẽ móc lấy ngón tay út .
liếc mắt trừng một cái.
biến thành bộ dạng "vợ hiền" đầy ủy khuất .
“Kiếm chỗ nào mà ân ái .” Cô giáo trung niên đẩy đẩy gọng kính, giọng điệu nghiêm túc: “Đừng lắc lư mắt !”
“Rõ! Thưa cô!” Lục Gia Hoài lớn tiếng đáp , ngay đó nắm chặt lấy tay .
Xung quanh vang lên những tiếng hò reo cổ vũ ngớt.
Lục Gia Hoài, ngượng đến mức đỏ bừng mặt.
gục xuống bàn, nghiêng đầu , khẽ : “Ngủ yêu , giới trẻ các em chơi thật đấy!”
rủ mắt xuống, ghé tai : “Đợi khi nào khí huyết đủ , sẽ đá ngay.”
đến lượt mắt sáng lên, thẳng lưng dậy: “Em đồng ý ?!”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
thấy ngẩn ngơ, liền cúi đầu mỉm .
Xem thêm: Em Kế Kiều Diễm Của Nữ Chính Trong Truyện Thập Niên (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
lúc đó trong lớp ai chủ động trả lời câu hỏi, cô giáo bục giảng đang nổi trận lôi đình.
Lục Gia Hoài hưng phấn đột ngột giơ tay lên: “Thưa cô!”
“Em trả lời!”
“Điểm rèn luyện cứ cộng tên bạn gái em Du Uu Uu ạ!”
Đây tròn ba tháng ở bên Lục Gia Hoài .
thực sự hiểu thế nào gọi tìm đàn ông ngủ cùng để bổ khí huyết.
Mỗi ngày đều cùng Lục Gia Hoài dậy sớm chạy bộ giờ, buổi tối giờ nhét đôi bàn chân nhỏ lòng để sưởi ấm.
Đêm kỷ niệm một trăm ngày đó.
hì hì ôm gối: “Ba tháng ! Cuối cùng cũng ba tháng ! giải phóng ! Kiếp làm bạn ngủ cuối cùng cũng kết thúc .”
Mặt xị xuống: “ .”
vẻ bỉ ổi, dán sát : “ chẳng qua sợ bổ cho em quá mức thôi mà! , , nhé!”
Ngay đó, nhéo lấy khuôn mặt đang giả vờ tức giận , cúi xuống: “Bổ thêm chút nữa, bổ thêm chút nữa nào.”
Nửa năm , khi chuẩn xuất phát đến tiệm Đông y để tái khám.
gương thấy sắc mặt hồng nhuận, tràn đầy sức lực.
Đột nhiên cảm thấy cũng chẳng cần thiết nữa.
Ánh mắt quét qua, Lục Gia Hoài sắc mặt phờ phạc, ánh mắt vô thần, đang đờ đẫn chằm chằm.
Ừm… thôi thì cứ xem .
lạc đường ở ngã rẽ trong con hẻm, cầm bản đồ chỉ đường mà xoay mãi hiểu.
Lục Gia Hoài bất đắc dĩ ngửa đầu trời: “Em chắc chắn chúng cứ thế gặp... ông đó ?”
Mặt lộ vẻ nghi hoặc, trong lòng lo lắng, đáp hờ hững: “Chứ gặp thế nào?”
“ em đừng hối hận đấy.” Lục Gia Hoài mỉm , nắm lấy tay : “ đường .”
ngẩn , thắc mắc: “ từng đến đây ?”
đáp một câu: “ quen.”
quen?
qua cái giai đoạn trải sự đời.
Lông mày nhướng lên, mím môi trêu chọc : “Chà, Lục thiếu gia mà cũng cần xem Đông y cơ đấy!”
Bàn tay lớn siết chặt lấy eo , khóe môi ngậm , trầm giọng : “ cần xem Đông y , em còn ?”
Khi đến tiệm Đông y.
Ông lão Đông y đang áp sát cửa lén làm giật nảy .
😁
“Ông ơi!” nhiệt tình vẫy tay.
Lão thầy t.h.u.ố.c thấy tay và Lục Gia Hoài đang nắm chặt , thầm khép miệng: “Ơi! Ông đây!”
“Cháu đến tìm ông để tái khám ạ.” hì hì, thực sự ơn ông lão .
Thầy Đông y vuốt râu, tầm mắt đảo qua đảo giữa và Lục Gia Hoài: “Vẫn tính thâm hụt.”
“Lát nữa về lấy ít thỏ ty t.ử và hoàng tinh mà pha nước uống.” Ánh mắt đó đầy thâm ý, giọng điệu đầy vẻ trêu chọc.
ngẩn , chỉ tay Lục Gia Hoài: “Ông bảo uống ạ?”
Lục Gia Hoài đỏ mặt, thở dài, bất đắc dĩ : “Đừng quậy nữa! Ông nội!”
Ông cụ đột nhiên ngửa mặt lên trời ha hả: “Cũng may từ nhỏ đến lớn dùng t.h.u.ố.c bổ bồi đắp cho cháu cái hình cường tráng , nếu thì yêu đương làm đây!”
Chưa có bình luận nào cho chương này.