Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Bố Ơi, Con Không Đi Đâu Hết!

Chương 6

Chương trước

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

nín mỉm , véo má .

" ăn cơm xong, Đường Đường về nhà với ?"

nghiêng đầu tỏ vẻ nghi hoặc.

" còn bố thì ?"

Nụ mặt cứng .

" sẽ với bố con, Đường Đường thích ?"

"Đường Đường thích ."

đây thích nhất.

"Bảo bối ngoan đừng ngốc nữa! phụ nữ xa lắm! Cô chỉ dùng con để uy h.i.ế.p Phản diện thôi!"

" thật sự tức c.h.ế.t mất, nữ chính ngu giao Bảo bối ngoan cho nữ phụ độc ác ."

" còn cách nào khác, trong cuốn sách nữ chính định nghĩa ngốc bạch ngọt, chẳng tí mưu mô nào, dễ dàng tin những lời nữ phụ bịa đặt, còn tưởng Phản diện giữ Đường Đường khư khư bên , cho nữ phụ gặp con gái."

"Thật chẳng khi nữ phụ chạy theo trai bao, phát hiện gã trai đó nợ nần chồng chất, nên mới nhớ tới Phản diện đấy chứ."

dẫn rời khỏi nhà Cố Xán Xán bằng cửa biệt thự.

hẹn giờ với bố nên buổi chiều tới, bố xuất hiện bên ngoài biệt thự.

Nếu hấp tấp phản kháng, lẽ sẽ nhốt Phòng tối nên thể sợ hãi.

đưa đến một khu chung cư xa lạ.

bước cửa, ngửi thấy mùi t.h.u.ố.c lá nồng nặc, một chiếc dép đàn ông bay thẳng tới.

"Chết tiệt giờ mới về, con bé tóm ?"

giật mạnh kéo phía .

Chiếc dép đó rơi thẳng đầu , đau đến mức bật .

thèm lấy một cái mà chỉ hề hề đáp .

"Đưa về , yên tâm, Tô Lâm yêu quý cô con gái bảo bối nhất, nhất định sẽ đưa tiền cho chúng ."

lập tức đổi nụ . gương mặt xinh đó hiện lên vẻ độc ác từng thấy, đó bộ dạng mà từng thấy bao giờ.

sợ hãi kìm mà bật , ném phòng tối.

" ! Chỉ thôi!"

" con gái chẳng ích gì, nếu con trai, cái họ Tô sớm giao tài sản cho !"

Đợi đến khi bên ngoài còn tiếng động, co trong góc nhỏ.

lấy chiếc điện thoại từ trong con gấu bông : "Bố ơi, đưa con , nhốt con trong một căn phòng tối, con sợ quá…"

Giọng bố đầy lo lắng truyền đến từ đầu dây bên .

"Đường Đường đừng sợ."

"Bố sẽ tìm con ngay đây, nhớ trốn kỹ, đừng để phát hiện, ?"

cố gắng gật đầu.

lúc , cửa phòng đột nhiên mở .

Chú xa thấy chiếc đồng hồ điện thoại tay .

"Đồ tạp chủng nhỏ, mày còn giấu cả đồng hồ điện thoại ở đây !"

"Đưa đây cho tao!"

giáng một cái tát mặt .

"Đồ vô ơn bội nghĩa! Tao mới mày! Mày dám mật báo cho ngoài!"

"Phạt mày tối nay ăn cơm!"

Ngày hôm , bịt miệng . Cùng với chú xa, đưa đến một tòa nhà bỏ hoang.

nhanh đó, bố và dì Khương đều đến nơi. Sắc mặt bố chùng xuống, ánh mắt nén giận.

"Cô buông con bé ! cũng cho cô!"

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Khuôn mặt Thẩm Chi Chi trở nên méo mó.

" làm hại con bé thì , chỉ cần năm trăm triệu, nếu thì miễn bàn!"

Bố siết chặt nắm đấm, cố gắng giữ bình tĩnh.

"Tiền thể đưa cho cô, mang theo nhiều tiền mặt đến thế."

Bàn tay siết cổ càng lúc càng mạnh.

" cần dùng cách gì!"

"Hôm nay nhận tiền, nếu , cứ việc chôn cùng con gái !"

Khương Doanh Doanh tức đến đỏ hoe mắt: "Thẩm Chi Chi, cô cô sẽ làm hại đứa bé, mới giao con bé cho cô! ngờ tất cả chỉ cô lừa !"

lạnh một tiếng.

" như thì làm lừa cô."

" thẳng thì cô quá ngu ngốc, bấy lâu nay cô hề phát hiện ? Nếu Tô Lâm vẫn luôn bảo vệ cô, cô c.h.ế.t bao nhiêu ."

Khương Doanh Doanh sững sờ. Cô ngờ kết quả cuối cùng thế .

tất cả những hiểu lầm đây, đều trách nhầm Tô Lâm - đàn ông yêu cô sâu đậm đến thế.

làm những gì... Thậm chí còn giao cả Đường Đường cho phụ nữ .

"Nếu cô hận , thì hãy dùng chính để trao đổi. Cô thả Đường Đường , sẽ làm con tin cô." Khương Doanh Doanh nhắm mắt , một dòng nước mắt trong suốt lăn dài.

đáy mắt thoáng qua một tia do dự.

Ngay lúc bà đưa tay định kéo Khương Doanh Doanh. dùng hết sức vùng vẫy thoát khỏi tay bà , đó và chú xa cảnh sát bắt giữ.

sợ hãi nhào vòng tay bố.

"Bố ơi!"

"Sợ c.h.ế.t mất, may mà Bảo bối ngoan , thì Phản diện hận thể g.i.ế.c c.h.ế.t nữ chính và nữ phụ cho xem."

"Bảo bối ngoan chúng cuối cùng cũng đợi bố ."

"Ô ô ô, hai bố con thật dễ dàng gì, phía nữ chính ngốc bạch ngọt, phía nữ phụ độc ác, hai sống thật nhé."

"Nữ chính mau nín , cô nghĩ cô đáng thương nhất , thực buồn nhất đó."

"Buồn +1, đừng để gặp kiểu ngoài đời, thấy một tát một ."

"Đồ ngốc bạch ngọt cút !"

" con sẽ còn nữa."

Sợ hãi và tủi cùng lúc dồn nén . Nước mắt cứ thế tuôn rơi ngừng.

Bố ôm chặt lấy .

" sợ sợ, bố đến , bố sẽ để Đường Đường gặp nguy hiểm nữa."

Khương Doanh Doanh như thoát chết, đến mức thành đẫm lệ, cô đến bên . Cô xin : "Xin Đường Đường, dì suýt nữa làm hại con, con thể tha thứ cho dì ?"

ngước đầu lên từ vòng tay bố.

"Dì Khương, dì nên xin con mà bố mới ."

"Bố từng làm hại dì, bố từng thật sự yêu dì, bao giờ tin tưởng bố."

Khương Doanh Doanh nghẹn .

Nước mắt lã chã rơi: "Dì xin ..."

Bố ôm , đầu mà cất lời: " cần xin , tất cả những chuyện đó đều do tự nguyện. hy vọng chúng sẽ gặp nữa, Đường Đường chịu thêm bất kỳ nguy hiểm nào."

xong, bố hề đầu .

ôm cổ bố, hôn chụt một cái.

" con ở bên bố!"

"Đường Đường sẽ mãi mãi yêu bố!"

Tô Lâm bật nhẹ nhàng từ tận đáy lòng: "Bố cũng sẽ mãi mãi yêu Đường Đường."

"Hết"


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...