Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Bị Đuổi Khỏi Nhà, Cô Gả Cho Tỷ Phú

Chương 859: Tôi sai rồi

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Tạ Tang Ninh hiểu vì Tạ Niệm Vi chủ động đến xin .

Chẳng lẽ cô thật sự nhận Phùng Tử Mặc ?

Thái độ Tang Ninh vẫn lạnh nhạt. Trong mắt cô, việc Tạ Niệm Vi đến xin chẳng qua vì cần lợi dụng danh tiếng và chỗ dựa nhà họ Tạ đặc biệt cần đến sự ủng hộ cô.

Còn chuyện cô thật lòng hối hận, thật tâm nhận , điều đó gần như thể.

Tang Ninh thẳng:

“Cô cần xin .”

Cô vốn định chấp nhận lời xin , cũng chẳng định giúp đỡ Tạ Niệm Vi nữa.

Từ giờ về , tên Tạ Niệm Vi sống , còn liên quan gì đến cô.

, …”

Tạ Niệm Vi nhận Tang Ninh lạnh nhạt, trong lòng tràn đầy thất vọng và hối hận.

làm gì khiến Tang Ninh thất vọng đến mức ? Khiến cô bỏ mặc ?

.

giành sự ủng hộ Tang Ninh, dù trả giá thế nào cũng !

“Tang Ninh , chị thật sự . Phùng Tử Mặc như em , chỉ một gã trăng hoa. chị mù quáng, rõ con . Chị nên nghi ngờ em, xin em tha cho chị nhé!”

, Tạ Niệm Vi mở điện thoại, đưa bức ảnh mà Bạch Ninh gửi cho xem:

“Em xem , đây bằng chứng.”

Tang Ninh liếc , thấy rõ trong mắt Tạ Niệm Vi nỗi buồn thật sự giả vờ, mà đau lòng thật.

Tang Ninh khẽ thở dài:

“Chị . Đừng quên, chị tiểu thư nhà họ Tạ. sẽ nhiều đàn ông ưu tú theo đuổi chị. Loại như Phùng Tử Mặc, xứng với chị.”

xong, Tang Ninh mở máy tính, tiếp tục làm việc, chẳng buồn Tạ Niệm Vi thêm nào.

Tạ Niệm Vi gì đó, cuối cùng vẫn im lặng.

, hôm nay gì cũng vô ích, tình cảm giữa hai tạm thời thể cứu vãn .

Nếu cứ cố gắng thêm, chỉ khiến đối phương thêm chán ghét.

mười một giờ đêm lúc hầu hết chuẩn ngủ.

với Phùng Tử Mặc, một ngày “tươi mới chỉ bắt đầu.

Trong phòng KTV ồn ào, tiếng nhạc và tiếng vang vọng.

Phùng Tử Mặc cùng vài bạn đang uống rượu, hát hò, xung quanh gái và rượu mạnh.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

sofa, một tay cầm điện thoại nhắn tin cho Tạ Niệm Vi, một tay kẹp điếu thuốc, vẻ mặt đầy bực bội.

“Con nó, dám xóa tao luôn !”

Tần Hạo Hiên hừ lạnh:

“Mặc ca, con nhỏ đó vẻ thanh cao, chảnh chọe quá. cần em tụi em giúp ? Bắt nó về đây cho xả giận, xem còn dám làm cao nữa !”

“Khốn kiếp!” Phùng Tử Mặc đập bàn quát, “Con gái nhà họ Tạ mà mày cũng dám động ? c.h.ế.t hả!”

Tần Hạo Hiên lập tức tái mặt, tự tát một cái:

chỉ giúp trút giận thôi. Con nhỏ đó chẳng qua con riêng, còn dám tỏ thái độ với , thật điều!”

“Liên quan quái gì đến mày?” Phùng Tử Mặc gằn giọng.

“Chúng mày thì cái gì.”

Ba bạn Tần Hạo Hiên, Tống Minh Thần và Lý Tiến , chẳng ai dám thêm.

Thấy khí gượng gạo, Phùng Tử Mặc đổi giọng dịu hơn, tiếp:

“Bố tao chuyện tao với Tạ Niệm Vi, ông bảo tao giữ lấy cô , nhất cưới luôn.

Nhà tao đang cạnh tranh một dự án lớn tập đoàn Tạ thị. Nếu tao thể tiếp cận , nhà tao lấy dự án cái chắc.”

Mấy xong mới hiểu thì con nhỏ đó quan trọng như .

“Mặc ca, liệu phát hiện điều gì nên mới chia tay ?” Tống Minh Thần dè dặt hỏi.

Phùng Tử Mặc lắc đầu, ném điện thoại sang một bên, mặt sa sầm:

. Cô nhắn tin bảo chia tay. , tao kéo . Cưới , chừng tao còn thể làm phó tổng ở tập đoàn!”

Thực , phấn đấu mà vô dụng thật.

Từ đến nay, cha luôn chẳng năng lực, giao cho bao nhiêu công ty, cuối cùng đều làm phá sản.

Ngay cả trai cũng từng mỉa mai:

cần cố , cứ ăn chia cổ phần đủ sống .”

Câu như đùa, lời xem thường và khinh miệt thật sự.

Phùng Tử Mặc siết chặt nắm tay, cắn răng:

“Các em, nghĩ cách giúp tao . làm để kéo con nhỏ đó về. Tao đoán cô chuyện gì , mấy tiền khó đối phó thật!”

Tần Hạo Hiên gãi đầu:

… làm một màn cầu hôn công ty cô ? Dàn hoa hồng, nến hình trái tim, tạo khí lãng mạn ?”

Tống Minh Thần gật gù tán thành:

“Chuẩn luôn, phụ nữ ai mà chẳng mềm lòng mấy trò đó.”

Lý Tiến lắc đầu:

“Thôi , sến súa quá. hơn hết tìm hiểu lý do chia tay , mới tính bước tiếp theo.”


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...