Bị Đuổi Khỏi Nhà, Cô Gả Cho Tỷ Phú
Chương 676: Nếu cô không xin lỗi, tôi sẽ tự tử
Thời Sơ rút tay về, Steven nắm càng chặt, như sợ chạy mất. Cô căng thẳng điều kiện:
“ gọi điện ngay tại đây. Em .”
“, gọi đây.” Thời Sơ nhíu mày cô. “Buông tay , gọi.”
Bạn thể thích: Xuyên Không Làm Nương Tử Nhà Nghèo, Dựa Vào Hệ Thống Trở Thành Phú Hộ - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Steven do dự buông tay, vẫn thủ thế sẵn sàng túm , cho trốn.
Điện thoại kết nối, vẻ mặt Thời Sơ lập tức dịu :
“Hôm nay em ăn gì trưa ?”
ngay chuyện ở đây sợ ảnh hưởng tâm trạng Tạ Tang Ninh.
Giọng Tạ Tang Ninh cũng mềm mại:
“Cá chiên, trứng sốt cà, thịt bò, chút cơm, với hai cái bánh chiên. Còn ?”
Thời Sơ mỉm :
“ ăn bánh bao nhân thịt cừu…”
Steven mà lòng càng rối bời mặt cô còn tán tỉnh nhẹ nhàng. Cô thành thảm như , thế mà Thời Sơ vẫn còn tâm trạng chuyện tình cảm, rõ ràng để cô mắt. Điều đó càng khiến cô thêm cực đoan.
“ Sơ, bảo cô xin chứ.” Steven mất kiên nhẫn thúc.
Thời Sơ liếc Steven, mới với Tạ Tang Ninh:
“ gặp chút rắc rối nhỏ. Em qua giúp một chút.”
Tạ Tang Ninh tất nhiên tiếng Steven. Hồi nãy Tần Duệ Khả báo cho cô tin Steven tự tử nhập viện, cô cũng đang định hỏi.
“ đời còn chuyện giải quyết nổi ?” cô hỏi.
Thời Sơ ừ một tiếng:
“Chút chuyện nhỏ.”
“, em qua ngay. Gửi địa chỉ cho em.”
Cô cầm điện thoại và túi rời văn phòng.
Lý Nghiên :
“Tạ tổng, dự án tay chân giả thông minh còn vài chi tiết cần chốt. Nhà máy Bạch tổng gặp vấn đề kỹ thuật, đổi xưởng gia công ?”
Tạ Tang Ninh suy nghĩ :
“Cô tìm phó tổng thảo luận. ngoài việc.”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
xong cô thẳng, Lý Nghiên đành tìm Tư Thiên Nam.
Tại bệnh viện, Tạ Tang Ninh thấy Thời Sơ bất lực bên giường Steven.
Steven nửa , đang ăn cơm hộp.
Gợi ý siêu phẩm: Trùng Sinh Thập Niên 70: Cô Vợ Nhỏ Kiêu Kỳ Mang Thai Vả Mặt Bạch Liên Hoa đang nhiều độc giả săn đón.
“ c.h.ế.t ? tưởng cô c.h.ế.t .” Tạ Tang Ninh bước đến, lớp băng dày cổ tay Steven, trêu mỉa.
Steven truyền m.á.u xong, sắc mặt đỡ tái.
Cô vốn tưởng Tạ Tang Ninh đến đây xin , dỗ dành . ngờ tới đối phương khó như . Rõ ràng đến xin … mà như đến tiễn c.h.ế.t luôn.
Steven Thời Sơ cầu cứu, chẳng biểu hiện đặc biệt gì bình thản, định ngăn Tạ Tang Ninh.
Cô càng tin: Thời Sơ luôn che chở Tạ Tang Ninh.
Steven bật :
“ Sơ, cô chụp ảnh khỏa em, phát tán trong công ty, giờ còn mỉa mai. Đây thái độ xin ? Em c.h.ế.t cho !”
Thời Sơ mím chặt môi, ngước Tạ Tang Ninh, dậy, nhỏ giọng với cô:
“ chịu hết nổi . thoát . Em lo nốt bên giúp .”
tranh thủ lúc Steven hộp cơm, vội vàng rút chân chạy trốn.
Tạ Tang Ninh khoanh tay, nhạt:
“Thời Sơ hỏi vì chụp ảnh cô ? Cô tưởng ngu chắc? Cô gì tin nấy?”
Steven ngẩn nhớ đến hôm đó ba phó tổng cũng mặt, tận mắt thấy sự việc. họ rõ mục đích thật sự cô, cô tự tin.
“Cút , Tạ Tang Ninh. Sơ bảo cô đến xin . Cô ngoan ngoãn xin thì còn đường sống. thì chết, xem cô làm gì!”
Tạ Tang Ninh bật lạnh:
“Cô chết? . Cô c.h.ế.t càng khỏi phiền . Cô nghĩ lấy c.h.ế.t doạ , sẽ lời ?”
Cô lắc đầu:
“ đời ngu như cô? Cô c.h.ế.t liên quan gì ? giết. c.h.ế.t thì nhanh . cắt tay nhớ cắt sâu hơn, tìm chỗ vắng, đừng để cứu dọa. c.h.ế.t thì đừng diễn trò mặt . con nít mà cô dọa .”
Steven giận điên cô định thật sự chết. Cắt tay giờ giấc, độ sâu, cô tính hết . Cô còn tiếc mạng lắm chứ. Cô dùng thế để ép Thời Sơ thương cô.
“Đồ lạnh lùng! suýt c.h.ế.t mà cô còn thế. Cô ép c.h.ế.t ? Cô tin , nhảy lầu bây giờ?”
Tạ Tang Ninh lạnh mặt, nghiêng nhường đường:
“. Ngay bây giờ.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.