Bị Đuổi Khỏi Nhà, Cô Gả Cho Tỷ Phú
Chương 649: Em vẫn là em gái của anh, anh không thể chăm sóc em sao?
“ . Đừng điều. chịu cho con ở nhờ nhân từ . Nếu con con gái , cho dù con c.h.ế.t ngoài đường cũng mặc kệ. con loại vô tình, kết cục hôm nay đáng đời. Lúc sang nương nhờ các , các đuổi thế nào hả? Hừ! quên . Khi đó con mắng , con đều thấy. Khó đến mức nào cũng , mắng vô dụng, mắng ăn bám, còn bảo chết. Bảo chứa chấp bà ? mơ!”
Thẩm Trấn Nguyên nổi giận mắng xối xả mặt Thẩm Huệ Châu. Nghĩ đến sự vô tình Tô Lệ Mai, ông càng căm hận.
“Ba, thế con làm ? Chẳng lẽ con thuê nhà riêng cho nữa? Một thuê nhà tốn kém lắm…”
“ ! Nếu thấy đáng, con dọn đến ở với bà , đừng qua ở với .”
Thẩm Huệ Châu cũng bực, ép ông nhượng bộ nên lời nặng để dọa:
“ con cũng đến ở với ba nữa. Con thể bỏ . Ba già , sức khỏe cũng kém, cần chăm. Bọn con còn trẻ, dọn về ở chung thể chăm lo cho bọn con, ba đồng ý? Đàn ông vợ tội lắm!”
“ ! ” Thẩm Trấn Nguyên cố chấp tột độ. Trong mắt ông, đàn bà chẳng ai : Đổng Hiểu Sướng, Tô Lệ Mai đều . Lúc ông tiền thì thái độ ai nấy đều hơn ai, đến khi ông trắng tay thì đều chê bai ruồng rẫy, ông kiên quyết cần.
“Thế thì con cũng đến. Ba tự ở một !”
Thẩm Huệ Châu hậm hực bỏ . Cô tính, thuê phòng ngay khu chung cư Thẩm Trấn Nguyên để còn tiện theo dõi ông.
Cô đợi một lúc ở cửa, Thẩm Trấn Nguyên cũng đuổi theo. Xem ông thật sự chán ghét Tô Lệ Mai.
còn cách nào khác, cô đành lên gặp Tạ Tang Ninh ký hợp đồng .
Thang máy đông, đợi hồi lâu cô mới lên đến tầng 58. Khu làm việc ở đây rộng lớn, chờ phỏng vấn xếp hàng phòng làm việc quản lý.
Đừng bỏ lỡ: Điên! Xuyên Thành Nữ Phụ Ác Độc Những Năm 70 Thì Đã Sao, truyện cực cập nhật chương mới.
Trong lòng Thẩm Huệ Châu dâng lên cảm giác ưu việt: học vấn cô thấp hơn họ, cô cần xếp hàng, cần phỏng vấn, chỉ việc ký hợp đồng.
Cô gõ cửa phòng tổng tham mưu, bên trong động tĩnh.
Tần Duệ Khả bưng một chậu nước ngang, lễ phép :
“Vị tiểu thư , tổng tài chín giờ mới đến. Phỏng vấn ở bên , chỗ tổng tài nhận phỏng vấn.”
“ em gái tổng tài các , Thẩm Huệ Châu.”
Thẩm Huệ Châu tránh lối, nịnh nọt tự giới thiệu với Tần Duệ Khả.
Tần Duệ Khả tin:
“Em gái? Tổng tài chúng họ Tạ, họ Thẩm. Ở em gái. tìm việc thì phỏng vấn, nịnh nọt vô ích.”
“Chị ?” Thẩm Huệ Châu thấy thái độ Tần Duệ Khả , quá thiếu lễ độ, tuy ưa vẫn kiên nhẫn giải thích:
“ thực sự em gái tổng tài. Tổng tài nhà chị họ Tạ, chẳng ở nhà họ Thẩm nhiều năm ? chính em gái cô ở nhà họ Thẩm.”
Tần Duệ Khả tin tức linh thông, dĩ nhiên qua chuyện cũ Tạ Tang Ninh. Cô tò mò Thẩm Huệ Châu:
“Hóa cô. Cô hẹn với tổng tài ?”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Thẩm Huệ Châu đáp ậm ừ:
“Hẹn . Hôm qua cô bảo hôm nay đến ký hợp đồng.”
Tần Duệ Khả mở cửa:
“ cô chờ.”
lâu , Tạ Tang Ninh đến. Tần Duệ Khả mang hợp đồng làm thủ tục, hai bên ký tên, đóng dấu.
“Vị trí ‘cửa hàng trưởng’ cô chỉ chức danh, kèm quyền hạn. Nhân viên trong cửa hàng thuộc quyền cô quản. một cửa hàng trưởng khác, cô chỉ hưởng lương cửa hàng trưởng, công việc thực tế như nhân viên. Rõ ?”
Thẩm Huệ Châu sững , lập tức thấy lừa:
“ chị thể như ? Hôm qua để làm cửa hàng trưởng? giờ lật lọng?”
“ lật lọng. Cô cửa hàng trưởng, chỉ tay . Nhân viên do cô quản cô ‘tướng quân’. tuyển một kinh nghiệm quản lý và bán hàng làm cửa hàng trưởng. sẽ mạo hiểm dùng kinh nghiệm như cô. Cửa hàng bộ mặt đối ngoại công ty . Tư cách làm cửa hàng trưởng cô vẫn đủ. bản lĩnh thì làm thành tích, sẽ cân nhắc giao cho cô vài để dẫn dắt.”
“ thành tích thì bớt than vãn, bớt đòi hỏi mặt .”
Giọng Tạ Tang Ninh lạnh tanh, nể nang.
Thẩm Huệ Châu bực bội trừng mắt:
“Dù cũng em gái chị, chị thể…”
Đừng bỏ lỡ: Nữ Chính, Nàng Chớ Có Nhảy!, truyện cực cập nhật chương mới.
Cô còn hết, Tạ Tang Ninh cắt lời:
“Nơi chỉ cần bản lĩnh. Cô duy nhất cửa . ưu ái cô lắm . Nếu , cô căn bản đủ tư cách làm việc trong công ty .”
Cô ngẩng Tần Duệ Khả. Tần Duệ Khả lập tức bước tới:
“Thẩm tiểu thư, mời.”
Một bụng ấm ức trút , Thẩm Huệ Châu chỉ thấy bắt nạt mà chẳng cách nào, ngay cả cãi cũng chẳng tư cách.
thang máy, Tần Duệ Khả bên cạnh, cô mới dám lầm bầm:
“ tức c.h.ế.t .”
Tầng 99, Steven cửa phòng làm việc Thời Sơ đợi lâu. Chín giờ rưỡi , Thời Sơ vẫn đến.
Cô tưởng hôm nay Thời Sơ tới công ty, đang định rời thì Thời Sơ bước từ thang máy.
Steven tiến lên, hỏi thẳng:
“ hai ngày nay về nhà? Em đợi về mỗi ngày.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.