Bị Đuổi Khỏi Nhà, Cô Gả Cho Tỷ Phú
Chương 470: Xin lỗi à?
“Để đưa em về .”
Thời Sơ cùng Tạ Tang Ninh thang máy, hỏi:
“Em ăn trưa nhỉ? Đói ?”
Miệng thì hỏi, trong đầu nghĩ đến việc tìm chỗ ăn cùng cô, đó mới xử lý đống rắc rối bên nhà họ Trịnh.
Tạ Tang Ninh lắc đầu:
Xem thêm: Chồng Tái Sinh Chê Tôi? Tôi Cưới Lính Cứu Hỏa, Sướng Quá - Lâm Kiến Sơ, Lục Chiêu Dã (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
“ đói. Lúc nãy em với Đậu Đậu ăn khá nhiều bánh ngọt, còn uống cả nước trái cây.”
cô hỏi nhỏ:
“ định làm để an ủi bên nhà Trịnh?”
Thời Sơ khẽ nhướng mày, ngay cô đoán trúng:
“Còn ? Dĩ nhiên dùng tiền .
Chuyện thể dàn xếp bằng tiền miễn tiền khiến họ thể từ chối.”
Tạ Tang Ninh mỉm , chút giễu cợt:
“ cách . Chẳng lẽ để nhà xin họ thật ?”
, Thời Sơ cô, hỏi ngược :
“Ý em … nên để cả, bố xin ?”
Cô nhún vai:
“Chứ còn nữa? Nếu chỉ ném tiền , sẽ thấy đang sỉ nhục họ.
Nếu chính những liên quan bố và cả đến tận nơi cho họ xả cơn giận, đó mới đưa tiền, thì chuyện mới coi như giải quyết thỏa.”
Thời Sơ bật , tán đồng:
“Vẫn vợ lý.
Bên đó mất mặt, chịu thiệt, tổn danh dự tổn lòng tự trọng,
nếu chỉ nhận tiền mà tha thứ, chẳng trông hèn yếu quá ?
Cứ để họ chửi mắng một trận, mới nhận tiền mới coi như giữ khí phách.”
Tạ Tang Ninh gật gù, tỏ vẻ “ điều”:
“ thế. Nếu để họ trút giận, tiền chắc cũng chẳng tiêu .
Dù nhà Trịnh Duệ cũng trong quân đội, còn giữ chút khí tiết đấy.”
Thời Sơ khẽ hừ một tiếng:
“Khí tiết gì chứ? sĩ diện thôi.
Đừng tôn họ lên cao quá. Giao tiếp nhiều em sẽ thấy họ cũng chẳng khác ngoài xã hội, thậm chí còn kém xa.”
Tạ Tang Ninh phản bác.
Thang máy xuống đến tầng trệt, Thời Sơ bảo Trương Quân lái xe đưa cô về, còn sảnh lễ đính hôn, định bàn với bố về kế hoạch “xin ” theo gợi ý Tạ Tang Ninh.
Khi bước , Hàn Phân đang tụm với mấy , liên tục phàn nàn về Cảnh Yến Nhi.
Thời Quốc Khánh thì cùng em trai gọi điện ông thì đang gọi cho Thời Khắc, còn em ông thì tìm cách liên lạc với Cảnh Yến Nhi qua đồng nghiệp trong quân khu, cả hai để xin nhà họ Trịnh.
Hàn Phân bực tức:
“Còn gọi phi công ? Làm việc chẳng quy tắc gì hết!
yêu con trai thì nên để nó làm chuyện mất mặt thế …”
nửa câu thì bà thấy Thời Sơ , liền hỏi:
“Con ?”
Thời Sơ thẳng tới mặt :
“Con nghĩ bố nên tự .
Nếu chỉ đưa tiền, họ sẽ dễ dàng chấp nhận chắc chắn lời giải thích.”
Cả nhà đều sang .
Thời Quốc Khánh nhíu mày, ngạc nhiên:
“Con cũng nhà họ Thời ?
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Để họ mắng con một trận xả giận chẳng ?
Bố, và con đều tiếng trong quân khu, chẳng lẽ tự mang mặt đến cho mắng?”
Thời Sơ mà bất lực hết nổi:
“Con phản đối chuyện từ đầu, cũng hại.
Bên họ rõ ai gây chuyện.
họ mắng, trút giận chính bố và chứ con.”
Thời Quốc Khánh hừ lạnh:
“Thế còn con để làm gì?
con sẽ xử lý thỏa ?”
Thời Sơ ông, trong đầu hiện hình ảnh cha cố chấp, nóng nảy, lẽ thời thơ ấu
Giờ già, tính vẫn y như xưa.
một cặp trời sinh với chẳng ai chịu nhận .
“Nếu , con sẽ bố xin .
Dù cũng nhà , chuyện vốn do bố ép cả làm, bây giờ cũng chịu trách nhiệm, gánh lấy cơn giận nhà họ Trịnh.”
Thời Quốc Khánh tức tối:
“Dù cũng ! chịu mất mặt thế .
Vả , ép nó con chứ .
Gợi ý siêu phẩm: Đã Ngủ Riêng Rồi Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì? Thương Liệt Duệ & Ôn Nhiễm đang nhiều độc giả săn đón.
thì để bà !”
Thời Sơ lạnh lùng ông một cái, trong lòng dán luôn nhãn “vô trách nhiệm”.
Gặp chuyện mà chỉ đùn đẩy, chẳng gánh vác bảo bao năm vẫn chỉ làm Phó Sư trưởng, chẳng bao giờ thăng nổi.
Cũng chẳng lạ gì khi ông nội nãy giờ im lặng, dứt khoát rời cùng bác cả,
vì ông cụ thích ở bên nhà bác, chứ chẳng buồn qua bên nữa.
“ thôi, bố khỏi . Con tự giải quyết.
nếu chuyện khiến nhà mất mặt, đừng trách con.”
cho hả giận thôi dù giận cha , cũng thực sự họ nhục.
xong, Thời Sơ bước nhanh khỏi đại sảnh.
Phía , Hàn Phân thở dài nặng nề:
“Thằng Thời Khắc c.h.ế.t tiệt!
bản lĩnh thì đừng về nhà nữa!
Chỉ cần nó dám bước qua cửa, sẽ đánh gãy chân nó!”
Tại bệnh viện,
Trịnh Duệ băng bó vết thương, trong phòng cấp cứu, nấc ngừng.
Trịnh cũng rưng rưng theo:
“Cái bà Hàn Phân !
Làm đồng nghiệp bao nhiêu năm, ai ngờ hại nhà thế .
Làm chúng mất mặt đến mức ,
Mà lâu như vẫn thèm qua xin
Chuyện xong !”
Cha Trịnh cau mày, mặt u ám, lòng đầy bực bội.
lúc đó, cửa mở .
Thời Sơ bước , dừng mặt ba , khẽ :
“Chú, dì, và Trịnh Duệ…
Chuyện hôm nay, thật sự điều chúng ngờ tới.”
Trịnh thấy liền nổi giận, vung tay tát một cái thật mạnh:
“Bây giờ còn ích gì nữa hả?!”
Chưa có bình luận nào cho chương này.