Bị Đuổi Khỏi Nhà, Cô Gả Cho Tỷ Phú
Chương 303: Tôi nghi ngờ cô có mục đích không đơn thuần
Thời Sơ cau mày, lấy điện thoại , bấm gì đó màn hình lẩm bẩm:
“ thể cứ ăn đồ đặt ngoài mãi , đồ ngoài sạch sẽ, nhiều dầu mỡ, mà hương vị cũng chẳng ...”
Lý Nghiên liền giải thích:
“ ngon bằng mấy nhà hàng lầu, chúng vẫn thường đặt chỗ , mùi vị cũng tạm ạ.”
Thời Sơ thêm, chỉ hỏi một câu:
“Trong xưởng các cô tất cả bao nhiêu ?”
“Hai mươi lăm .” – Lý Nghiên đáp, cúi xuống lấy trong ngăn bàn một ly giấy dùng một , ngoài rót nước, pha cho một cốc cà phê nóng.
Cô cẩn thận đặt ly cà phê mặt Thời Sơ, dịu dàng :
“Thời tổng, còn hơn nửa tiếng nữa mới đến giờ ăn trưa, mời ngài uống tạm cà phê. Ngài yên tâm, đây cà phê bạn chị Ninh Ninh gửi từ Nam Phi, loại rẻ tiền , mùi vị ngon.”
Thời Sơ gật đầu, bưng ly lên nếm thử một ngụm.
Ly giấy tuy đơn sơ, hương vị nồng đậm, thơm ngát còn ngon hơn cả những thương hiệu nổi tiếng mà vẫn dùng trong văn phòng.
liền :
“Gói cho một ít.”
Lý Nghiên mừng rỡ vì thể phục vụ Thời tổng, vội chạy phòng pha , lấy một hộp thiếc màu nâu nhãn nước ngoài mang đến, hai tay đưa cho .
Thời Sơ nhãn hiệu in bằng thứ chữ nhận , đoán chắc hàng nhập khẩu hiếm.
tiếp:
“Hôm nay các cô đừng đặt đồ ngoài nữa, gọi cơm trưa cho .”
Lý Nghiên vui mừng tột độ, tranh thủ cơ hội bắt chuyện, liên tục kể về Tạ Tang Ninh:
“… Chị Ninh Ninh nhà em thật sự chút kiêu ngạo nào , chị ăn gì cũng như , đồ ngon chia sẻ ngay. Mấy thùng cà phê cũng do bạn chị gửi, chị để ở phòng cho ai cũng dùng …”
lúc , Tạ Tang Ninh bước .
Thấy cảnh , cô khẽ nhíu mày.
Thời Sơ liền bước tới nắm tay cô, giọng tràn đầy yêu thương:
“Em vất vả , đặt cơm , em ăn nhiều một chút nhé.”
Lý Nghiên thấy cảnh hai mật, tim nhói lên, ánh mắt chợt u tối.
Cô đành gượng chào một tiếng:
“Chị Ninh Ninh…”
lặng lẽ rời .
Các đồng nghiệp bên ngoài cô bằng ánh mắt khác lạ ai cũng cô ý với Thời tổng, chỉ chẳng ai thẳng.
Gợi ý siêu phẩm: Lục Tổng Hủy Hôn, Tôi Cưới Liền Tay - Tống Khinh Ngữ + Lục Diên Chi + Cố Hàn Tinh đang nhiều độc giả săn đón.
Lúc , Thang Bạch bê hộp cơm tới, lạnh giọng nhắc:
“ Thời tổng đến, cô đừng nịnh bợ quá mức. Cẩn thận chị Ninh Ninh cho cô nghỉ việc đấy.”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Mặt Lý Nghiên tái , vẫn cãi:
“ linh tinh gì thế? Ai nịnh bợ chứ?”
Các đồng nghiệp liếc cô, nào cũng tò mò và khinh bỉ.
Thang Bạch nghiêm mặt :
“Cô tưởng mù ? Cô Thời tổng bằng ánh mắt ngọt như rót mật , ai chẳng thấy rõ.”
Lý Nghiên hổ, phản cảm đáp :
“Chuyện công việc quản , còn chuyện riêng thì đừng xen !”
Mấy đồng nghiệp bắt đầu thì thầm bàn tán, đoán xem cô sẽ kết cục thế nào dám tranh với sếp, quả gan to bằng trời.
Thang Bạch đầu phòng tiếp khách.
Thời Sơ và Tạ Tang Ninh đang cạnh , ăn ngọt ngào.
khẽ lắc đầu, nhỏ:
“Chị Ninh Ninh bề ngoài hiền lành, tính chị thẳng, mắt dung nổi hạt cát . đây cũng cho nghỉ vì thế . nghi ngờ cô tới đây… đơn thuần .”
Lý Nghiên trừng mắt:
“Việc , bớt lo !”
Thang Bạch còn định khuyên thêm vài câu, thì Triệu Duy mang tập hồ sơ đen .
hỏi:
“Chị Ninh Ninh ?”
Thang Bạch hất cằm về phía phòng tiếp khách:
“Đang ăn cơm với Thời tổng.”
giơ hộp cơm trong tay, mỉm :
“Thời tổng gọi đồ ăn đó, năm đấy, thử ?”
Triệu Duy :
“Thế thì phúc ăn .”
Thang Bạch lấy từ rổ nhựa một phần dư đưa cho :
“ mang thừa một phần, cho đấy.”
Hai tìm chỗ xuống, cùng ăn, ăn chuyện.
Trong phòng tiếp khách, Thời Sơ tâm trạng hơn nhiều.
Tạ Tang Ninh vẫn chuyện tự nhiên, chẳng hề giận dỗi lạnh nhạt.
Bạn thể thích: Xuyên Thành Ác Nữ, Ta Chỉ Muốn Làm Giàu Nuôi Cả Nhà - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Trái tim vốn treo lơ lửng cuối cùng cũng thả lỏng.
Tạ Tang Ninh khẽ trêu:
“ ngờ vị tổng tài mỗi phút ký hợp đồng cả trăm triệu như mà cũng rảnh rỗi đến chờ em ở đây, thật khiến em bất ngờ đấy.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.