Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Bị Cướp Ruộng Đuổi Khỏi Nhà, Ta Dẫn Đệ Muội Phất Lên

Chương 201: Chỉ có một nàng mới là tất cả trong mắt hắn

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Binh sĩ cuối cùng ngã xuống, Cố Yến Chi trúng nhiều vết đao, y vẫn kiên trì, để bản ngã xuống.

Xung quanh còn hơn trăm quân địch đang vây chặt y ở giữa, mỗi kẻ đều nở nụ vô cùng kiêu ngạo và đầy vẻ trào phúng.

"Tướng quân, đây chính tên Cố Yến Chi đó, ít chúng bỏ mạng tay !"

"Hừ, hôm nay c.h.ặ.t đ.ầ.u ngươi xuống để tế vong linh những !"

Tên tướng quân đích nhảy xuống ngựa, lấy thủ cấp Cố Yến Chi.

"Chỉ dựa ngươi mà cũng xứng ?" Khóe miệng Cố Yến Chi nở một nụ đầy vẻ mỉa mai.

Y rõ bản trọng thương, nếu cưỡng ép liều mạng thì e rằng chỉ con đường c.h.ế.t.

Thế , cô nương y vẫn đang ở Dung Thành đợi y trở về, đợi y về cưới nàng, y thể dễ dàng c.h.ế.t chiến trường chứ?

Trong chỗ c.h.ế.t tìm sự sống, chỉ một trận t.ử chiến mới cơ hội sống sót!

mấy chục hiệp giao đấu, bụng y tướng lĩnh quân địch đ.â.m trúng, m.á.u tươi đỏ thẫm ngừng tuôn , dù , y vẫn gồng để bản ngã gục.

" cốt cách, bản tướng quân kính ngươi một hán tử, dù ngươi dũng mãnh đến thì rốt cuộc cũng bộ tộc , ngươi g.i.ế.c quá nhiều binh sĩ , chỉ g.i.ế.c ngươi mới thể an ủi vong linh bọn họ!"

Đại đao giơ lên, y bại tướng tay , tay nắm chặt thanh bội kiếm , những đầu ngón tay trắng bệch.

Khi cái c.h.ế.t cận kề, trong lòng y chỉ một ý niệm duy nhất...

Nếu y c.h.ế.t , cô nương y làm đây?

Khanh Khanh, e phụ nàng , nguyện rằng linh hồn khi c.h.ế.t thể báo mộng cho nàng, bảo nàng đừng vì mà chấp niệm nữa!

Cố Yến Chi tuyệt vọng nhắm mắt , thản nhiên đón nhận cái c.h.ế.t!

Tô Hằng dẫn theo một đội nhân mã phi ngựa tới, vạn tiễn tề phát, nhắm thẳng về phía quân địch mà lao tới.

Hàng vạn viện quân kéo đến, quân địch chỉ còn sót vỏn vẹn trăm , cánh tay tên tướng quân trúng tên, thấy tình hình , chỉ đành từ bỏ việc g.i.ế.c Cố Yến Chi, vội vàng cưỡi ngựa dẫn theo đám thuộc hạ tháo chạy .

Tô Hằng vội vã chạy đến bên cạnh Cố Yến Chi, chỉ thấy khắp đầy máu, mà vẫn bướng bỉnh chịu ngã xuống.

"Cố Yến Chi, ngươi thấy thế nào ?"

Cố Yến Chi mở mắt, thấy đến Tô Hằng, cuối cùng mắt tối sầm , ngất , ý thức trở nên mơ hồ.

Tô Hằng đại kinh thất sắc, vội vàng hét lớn: "Mau lấy t.h.u.ố.c cầm m.á.u tới, mau lên!"

"Cố Yến Chi, ngươi c.h.ế.t, Diệp Khanh cô nương còn đang đợi ngươi, nếu ngươi c.h.ế.t, ăn với nàng thế nào đây?"

"Nàng còn thư cho ngươi nữa, ngươi mở mắt !"

Gương mặt thiếu nữ, từng cái nhíu mày nụ đều hiện trong trí óc y, tựa như những thước phim đang phát , từ đầu gặp gỡ đến khi yêu , từng đoạn phim y đều ghi nhớ rõ ràng!

"......"

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Trong đêm, Dung Thành sấm chớp đùng đoàng, mưa xối xả trút xuống, Diệp Khanh vã mồ hôi lạnh, giật tỉnh giấc một cơn ác mộng. Gió lớn thổi tung cửa sổ, ngoài trời mưa như trút nước kèm theo từng trận sấm sét.

Nàng mơ thấy Cố Yến Chi thương nặng, đó Tô Hằng ôm hũ tro cốt y trở về gặp , với nàng rằng xin nàng.

Giấc mơ đến đó kết thúc, Diệp Khanh dọa cho tỉnh hẳn.

Nàng nên cảm thấy may mắn vì đây chỉ một giấc mơ thôi , nó đang cảnh báo nàng điều gì?

dậy xuống giường, nàng đóng cửa sổ , những bông hoa phù dung ngoài cửa sổ mới nở lâu mưa đ.á.n.h cho rụng đầy cánh hoa mặt đất, trong lòng nàng đột nhiên dâng lên một nỗi bất an, ngày càng mãnh liệt.

Cố Yến Chi, nhất đừng xảy chuyện gì...

"......"

Tại Tây Thành vùng Bắc Cảnh, mấy vị đại phu đang bận rộn trong phòng, ánh đèn vàng vọt hắt bóng họ lên vách, ngoài sân gió lạnh thấu xương, Sở Vương khoác chiếc áo choàng lông cáo, đang giữa sân, Tô Hằng ở bên cạnh hộ giá.

"Vương gia, đêm khuya , ở đây thần , ngài hãy về nghỉ ngơi !" Tô Hằng khuyên nhủ.

" , Yến Chi vì yểm trợ bổn vương rút lui mới thương nặng như , cũng trách bổn vương lúc đó theo đề nghị , nhất quyết đòi di chuyển đến Tây Thành, lúc mới gặp phục kích. Nếu thể tận tai thấy bình an, bổn vương thực sự thấy hổ thẹn!"

Tiếng tăm Sở Vương trong triều luôn , các đại thần ủng hộ ngài cũng nhiều, ngài làm các mặt nhân, nghĩa, lễ, trí, tín, thua ở chỗ phận đích xuất, vẫn luôn Yến Vương do Hoàng hậu sinh lấn lướt một đầu. Hiện giờ Thánh thượng vẫn lập Thái tử, trận chiến chính cơ hội duy nhất ngài, chiến tranh càng sớm kết thúc càng thể chiếm thánh tâm Thánh thượng. Mà Cố Yến Chi kẻ đại tài, thể vì khác mà xả nghĩa hiệp, một bộ hạ như , ngài làm nỡ để chịu thiệt thòi?

Cố Yến Chi trúng nhiều vết đao, một vết thương chí mạng ở bụng, mất m.á.u quá nhiều, Tô Hằng đưa về Tây Thành. Nếu dựa ý chí cầu sinh mãnh liệt, y căn bản khó lòng chống chọi nổi.

Từ lúc trời tối cho đến tận khi trời sáng, tiểu viện ngập tràn mùi t.h.u.ố.c nồng nặc, Cố Yến Chi yếu ớt giường, hai mắt nhắm nghiền, môi khô nứt và còn chút huyết sắc nào.

Trải qua một đêm dài cấp cứu, rốt cuộc cũng coi như tạm thời giữ tính mạng cho y.

"Bẩm Vương gia, Cố tiểu tướng thương quá nặng, hiện tại chỉ mới giữ tính mạng, tiếp theo vượt qua thì xem tạo hóa !"

"Bổn vương lệnh cho các ngươi bất chấp giá, cũng giữ bằng mạng cho , ?" Sở Vương hạ lệnh.

"Vương gia, Bắc Cảnh vốn dĩ điều kiện gian khổ, trong quân khó tìm d.ư.ợ.c liệu, đợi đến khi d.ư.ợ.c liệu chuyển tới, ít nhất cần thời gian ba ngày. Trong thời gian , Cố tiểu tướng sẽ vì quá nhiều vết thương mà liên tục phát sốt cao mấy , chỉ cần vượt qua thì tính mạng sẽ còn gì đáng ngại nữa!"

Trong quân doanh mỗi ngày đều nhiều binh sĩ thương, t.h.u.ố.c trị thương vốn khan hiếm, vận chuyển d.ư.ợ.c liệu từ thành trì gần nhất tới đây ít nhất cũng mất ba ngày. Cố Yến Chi sẽ vì những tổn thương từ nhiều vết thương mang mà sốt cao dứt, đây mới điều khiến lo lắng nhất.

Cherry

"Vương gia, mạt tướng nhất định sẽ túc trực chăm sóc cho Yến Chi, nhất định thể vượt qua!" Tô Hằng chủ động xin nhận việc chăm sóc Cố Yến Chi.

"Ừm, bổn vương sẽ sắp xếp cho ngươi vài nha hiểu y lý tới phụ tá, nhất định chăm sóc cho !" Sở Vương hy vọng nhân tài khó khăn lắm mới cứ thế mà đời.

"Vương gia ngài yên tâm, trong lòng Yến Chi còn sự vương vấn, ý trung nhân vẫn đang ở Dung Thành cách xa ngàn dặm đợi trở về, nhất định thể trụ vững!" Tô Hằng khẳng định, chỉ Diệp Khanh mới chỗ dựa tinh thần lớn nhất Cố Yến Chi!

" hôn ước ?" Sở Vương hỏi.

Tô Hằng gật đầu!

" thì thực sự đáng tiếc, bổn vương còn đang tính khi khải sẽ tìm cho một vị quý nữ như ý ở Kinh thành, giờ xem cần nữa !"

Xem sợi tơ hồng Sở Vương cơ hội dắt .

Tô Hằng khỏi cảm thấy buồn , : "E rằng trong lòng , chỉ vị cô nương mới bộ trong mắt , khác thể thế !"

" dũng mưu, thể xả vì nghĩa lớn, quan trọng nhất đối với tình cảm còn chuyên nhất, hạng như nếu Diêm Vương còn bắt thì thật quá bất công !" Sở Vương vô cùng hy vọng Cố Yến Chi thể sống sót.


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...