Bẫy Tình Giang Tổng - Kẻ Thù Trên Thương Trường, Bạn Tình Trên Giường - Giang Nguyệt & Hàn Phong
Chương 123: Lời Hứa Của Giang Nguyệt
“Hức, đồ lưu manh nhà lòi đuôi đấy hửm? Xoa bóp đây chứ gì.”
Giang Nguyệt tỏng tòng tong cái tên họ Hàn thế nào cũng giở trò lưu manh. Cô mới đổi ý mấy thôi mà bắt đầu chịu nổi lên thú tính.
“ em đang dụ dỗ hử?” Động tác tay Hàn Phong vẫn hề dừng , cách lớp vải mỏng vân vê quả đào nhỏ nhắn, “bà chủ Giang thật Phong xoa bóp cái chứ?”
“Dụ dỗ con , em mới thử một chút mà lòi đuôi thì trách ai. Bây giờ còn dám đổ cho em, c.h.ế.t .”
Cô đánh cái “bép” bàn tay đắn làm Hàn Phong e dè rụt tay , vẻ mặt oan ức đáng thương cô.
Giang Nguyệt hừ nhẹ, tỏ vẻ quan tâm.
Hốc mắt Hàn Phong đỏ lên.
Giang Nguyệt cắn môi, ánh mắt đông tây làm bộ thấy gì hết.
Hàn Phong mếu máo, rốt cuộc kiềm lớn.
“Hức hức Giang Nguyệt em đồ tàn nhẫn. Em quát hức hức, tại yêu trái tim như em chứ huhuhu.”
Hàn Phong ngã xuống giường ăn vạ, giãy nảy lớn đóng vai nạn nhân. gào lên, “Giang tổng đồ nhẫn tâm, ý xoa bóp cho em đỡ mệt mà em nghĩ về . Hức hức, công sức cả buổi trưa học massage em phủi bỏ hết huhu.”
Bộ dạng càng càng giống cô vợ nhỏ chủ tịch mà trong mấy cuốn tiểu thuyết ngôn tình nhắc đến khi nam chính bỏ rơi.
Xem thêm: Lục Tổng Hủy Hôn, Tôi Cưới Liền Tay - Tống Khinh Ngữ + Lục Diên Chi + Cố Hàn Tinh (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
“Chậc, đừng nữa đừng nữa. Em thương em thương nè.” Giang Nguyệt thở dài bất lực nhích gần Hàn Phong, bàn tay mềm mại xoa đầu an ủi.
Cái tính trẻ con cô còn gì nữa.
Hàn Phong vẫn thút thít trông đáng thương.
“Ôm một cái mới đỡ hơn đó.”
Giang Nguyệt chép miệng, vươn tay vòng lên vai Hàn Phong. Còn nhân cơ hội gối đầu lên đùi cô, dán sát ôm eo Giang Nguyệt.
“Đỡ hơn chứ?”
“Ừm, hôn một cái nữa.”
Giang Nguyệt làm lơ qua chỗ khác.
“Hôn hôn...” Hàn Phong trưng đôi mắt ngấn nước cô, khuôn mặt đỏ đỏ hồng hồng trông tội nghiệp, giống như mới chủ nhân vứt bỏ .
Rốt cuộc Giang Nguyệt vẫn hạ gục bởi khuôn mặt , cô bóp cằm Hàn Phong, cúi xuống, đôi môi đỏ mọng dán lên môi mỏng .
Vốn định hôn một cái rời , ai ngờ Hàn Phong giở trò. ngậm lấy bờ môi ngọt ngào cắn mút, đầu lưỡi mạnh mẽ xâm nhập bên trong triền miên với cô.
Giang Nguyệt từ lúc nào cuốn bể tình . Bản nhắm mắt tận hưởng nụ hôn hai trao cho , cô nhiệt tình phối hợp với , lâu lâu tùy hứng cắn lên khóe môi Hàn Phong.
hừ nhẹ, bàn tay to lớn vuốt ve vòng eo mảnh khảnh Giang Nguyệt. Cứ thế dần dần tiến lên , đụng tới một khối mềm mại liền bắt lấy nhào nặn.
“Ưm, đừng...” Giang Nguyệt thở dốc rời , khóe môi cô kéo sợi chỉ bạc gắn kết với Hàn Phong. Lồng n.g.ự.c phập phồng lên xuống phục hồi dưỡng khí, khẽ nhíu mày .
“Ngoan, em sẽ làm.” Hàn Phong dịu dàng cô, mân mê báu vật tay : “Nếu sớm tay, cần gì lòng vòng như .”
“ thế từ khi nào em nhỉ?”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“ tin hửm?” Hàn Phong nhếch môi đè cô xuống giường, kề sát trán Giang Nguyệt, chóp mũi hai gần như đang chạm .
“Lưu manh!”
Hàn Phong lớn, đến hai bả vai khẽ run lên. nhéo má cô, hôn lên trán cô một cái xong thì thầm: “Ngày mai em cần dậy sớm cho kịp giờ bay . thì ngủ thêm chút nữa cũng , máy bay trở về .”
Xem thêm: Tôi Có Thể Nhìn Thấy Giá Trị Của Vật Phẩm, Trở Thành Đóa Hoa Phú Quý! (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Giang Nguyệt nhướng mày:
“Ồ, thì Hàn tổng chuẩn mà đến nhỉ? ngại chơi lớn luôn.”
“ , tiểu yêu tinh nhà em chạy loạn khắp nơi. nhanh bắt về lỡ tên nào để ý đến thì . Hàn Phong đặc biệt đem cả máy bay tư nhân đến bắt đấy.”
Giang Nguyệt khúc khích, cô chống tay lên n.g.ự.c , môi đỏ vểnh lên, “Hàn tổng hào phóng thật đấy, Giang Nguyệt cực kì vinh hạnh.”
“ ngoài cái diễm phúc đó , em nên trân trọng một chút . Đừng hở tí giận dỗi bỏ mặc , chịu nổi đấy.” Hàn Phong nắm lấy tay cô khẽ hôn xuống, cẩn thận nhắc nhở Giang Nguyệt.
Chính cũng tự thấy đầu hào phóng như . Vì cô mà chẳng tiếc bất cứ thứ gì, Giang Nguyệt gì cũng sẽ cho cô hết.
Con xưa nay bao giờ dễ dãi như thế. Chẳng hiểu vì khi gặp cô thì đổi ít, những thứ nay từng làm cũng vì cô mà làm lấy.
“Nếu em đòi cái gì cũng cho em ?” Giang Nguyệt nghiêng đầu Hàn Phong, đột nhiên cô làm khó một chút.
Giọng khàn khàn, rũ mắt bàn tay mềm mại cô:
“ thử?”
“Phong Hà?” Giang Nguyệt thốt lên.
Con ngươi Hàn Phong khẽ động, đôi mắt sâu như đầm lầy, cảm xúc hiện tại. Giang Nguyệt tinh ý nhận trong đó sóng ngầm trào dâng.
Đột nhiên cô rùng , Hàn Phong như thế nào cả Tây Thành đều rõ. Giới hạn chỗ cô nên chơi đùa. Lúc cô cứng rắn như vì còn khúc mắc gỡ bỏ, Giang thị Giang thị, Phong Hà Phong Hà. Cả hai đều lãnh địa đối phương, tuyệt đối thể xâm phạm.
Câu hỏi , cứ xem như cô buột miệng .
“Phong , xem như em hỏi gì . Phong Hà chính giới hạn ...” mà.
“Đừng như thể keo kiệt lắm . Nguyệt Nguyệt...” Hàn Phong cắt ngang giọng mỏng manh cô, thấp giọng nỉ non bên tai Giang Nguyệt: “Nếu bây giờ em mở miệng đòi thu mua Phong Hà. chừng sẽ kích động mà bán rẻ nó cho em mất.”
thở trở nên nặng nề, “Thế nên đừng hỏi thứ gì cả. Đến mạng sống cũng do em quyết định, Giang Nguyệt, tất cả tài sản đều cho em, bao gồm cả .”
ảo giác mà Giang Nguyệt thấy rõ trong con ngươi sâu thẳm lúc nãy bây giờ trong vắt sáng rực. Phản chiếu duy nhất hình bóng bản cô.
Giống như cả cả ngàn ánh nến thắp sáng
Căn phòng rộng lớn, âm thanh cô cực kì rõ ràng. Mơ hồ còn thấy tiếng tim đập cả hai.
“Phong...” Giang Nguyệt mấp máy, cô bình thường ăn lưu loát bây giờ đến một từ thích hợp để cũng chẳng . Chỉ dùng hành động thế, lời chút loạn xạ.
Giang Nguyệt vòng tay lên bờ vai rộng lớn Hàn Phong, liên tục gật đầu: “Cảm ơn tin tưởng giao hết tất cả cho em. Nhất định em sẽ giữ gìn thật , đây em hiểu chuyện rời . Đừng giận em nữa nhé.”
“ chỉ mong em đừng giận chứ nào dám giận em. Ngủ sớm , ngày mai chúng cùng trở về.” Hàn Phong vuốt ve mái tóc xoăn dài trấn an Giang Nguyệt. Cô “ừm” một tiếng xong dần bình tĩnh , chủ động lòng Hàn Phong, kiếm chỗ thoải mái ngủ.
“Ngủ ngon nhé!” Giang Nguyệt vòng tay qua eo , cô ngáp một cái chúc ngủ ngon vùi mặt khuôn n.g.ự.c rắn chắc Hàn Phong. Mùi hương quen thuộc quanh quẩn nơi chóp mũi khiến cô an tâm mộng .
“Em cũng ngủ ngon nhé, Nguyệt Nguyệt .” Hàn Phong vươn tay tắt đèn, khẽ hôn lên trán cô xong đắp chăn cho cả hai mới thả lỏng giấc ngủ.
Một đêm bình yên cứ thế chậm rãi trôi qua.
Chưa có bình luận nào cho chương này.