Bày Sạp Bói Toán, Bậc Thầy Huyền Học Kiếm Bộn Tiền
Chương 492
An Dạng nhất quyết chịu , khiến bố cô cứ hỏi mãi thôi. Nếu dò hỏi , tháng cô đừng hòng xin thêm tiền tiêu vặt . Nếu vì lẽ đó, đánh c.h.ế.t Tô Yên cũng thèm mở lời hỏi Yến Thanh.
Cảm nhận sự thiện chí rõ ràng từ đối phương, Yến Thanh khẽ nhếch môi, lạnh lùng đáp: "Việc đó liên quan gì đến cô chứ?"
Mặt Tô Yên cứng đờ, sắc mặt lập tức trở nên khó coi: "Cô chuyện kiểu gì hả?"
Yến Thanh thèm cô lấy một cái, chỉ vỏn vẹn sáu chữ đó bước thẳng lên lầu, phớt lờ.
Tô Yên tức điên lên, nghiến răng: " tiền thì sỉ nhục khác thế nào cũng ?!"
Đám nhà giàu , đứa nào đứa nấy cũng đều bộ mặt đáng ghét.
Xuống đến tầng , Tô Yên thấy Đỗ Hằng Thanh vẫn đang chuyện trò với Yến Thù, bực bội thúc giục: " thôi!"
"Ừ." Đỗ Hằng Thanh gật gù, tiếp tục câu chuyện dang dở với Yến Thù.
Tô Yên mất kiên nhẫn mặt, khó chịu giục giã: "Thôi đừng nữa, mau thu dọn đồ đạc, chúng thôi!"
Giờ đây cô thực sự ở đây thêm một giây phút nào nữa, cứ nán thêm một chút đám tìm cách sỉ nhục.
Đỗ Hằng Thanh , vội vàng xua tay: "Cô tự , ."
còn đang đợi ăn trưa mà. Đỗ Phong Thanh vẫn nguôi giận, đừng hòng về nhà ở .
Hơn nữa, phát hiện Đỗ Phong Thanh khóa cả hai chiếc thẻ ngân hàng thường dùng . Bốn mươi nghìn tệ chuyển cho Yến Thanh tiền ít ỏi còn sót trong chiếc thẻ phụ mà ít khi dùng đến.
Bây giờ thực sự còn một xu dính túi nào, nếu rời khỏi nhà họ Yến thì chỉ nước đường mà ở thôi.
Tô Yên thì , chứ thì thể.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Đừng bỏ lỡ: Cuộc Đời Anh Không Còn Em, truyện cực cập nhật chương mới.
nuông chiều từ bé, làm chịu nổi cảnh màn trời chiếu đất chứ. Tô Yên xong, giọng cao vút lên: " ư?"
"Nếu thì làm đây?"
Chẳng lẽ cứ thế mà về ư?
Lúc , cô khoe với đám bạn bè đến Vân Thành du lịch sang chảnh, nếu chụp vài tấm ảnh lung linh mang về thì mất mặt c.h.ế.t mất thôi.
Đỗ Hằng Thanh chẳng hề cảm nhận chút khó xử nào Tô Yên: "Cô tự tìm một khách sạn nào đó ở tạm . khóa thẻ , thực sự hết sạch tiền, chỉ thể ở đây thôi."
Hành lý, điện thoại Tô Yên đều còn đó, cứ tùy tiện tìm một khách sạn nào đó mà ở. thật sự hết tiền để đặt khách sạn cho cô .
Đan Đan
Sắc mặt Tô Yên trở nên khó coi tột độ, cô ngờ Đỗ Hằng Thanh thực sự hết tiền đến .
Gợi ý siêu phẩm: Trọng Sinh Thập Niên 60: Trồng Trọt Làm Giàu Nuôi Bảo Bảo đang nhiều độc giả săn đón.
Xem phán đoán đó cô , nhà họ Đỗ chỉ Đỗ Phong Thanh tiền đồ, còn gia sản các thứ, làm đến lượt tên công tử bột Đỗ Hằng Thanh hưởng chứ.
Càng nghĩ, Tô Yên càng thấy tối qua quá bốc đồng. Lẽ cô nên chuyện tử tế hơn, tìm cách làm với Đỗ Phong Thanh mới . Nếu sớm cái bệnh chạm phụ nữ , cô chắc chắn hấp tấp tự làm trẹo chân như thế.
, cô nghĩ cách thôi, thể để con vịt chín cứ thế mà bay mất . Cô bỏ hai năm công sức Đỗ Hằng Thanh, gì thì cũng gỡ gạc vốn liếng chứ.
khi rời khỏi nhà họ Yến, vì trong túi còn nhiều tiền nên Tô Yên đành đặt một phòng ở nhà nghỉ bình dân. Nơi đó ồn ào phức tạp, môi trường tồi tàn, mùi khói thuốc lượn lờ nồng nặc khắp hành lang.
Từ nghèo khó trở nên xa hoa thì dễ, từ xa hoa về tằn tiện mới thật sự khó khăn.
quen ở "phòng suite hạng sang" hai đêm liền, giờ thấy cảnh tượng , Tô Yên chán ghét nhăn tít mũi, cầm chìa khóa phòng tìm căn phòng .
Nếu vì trong tay thực sự hết sạch tiền, đánh c.h.ế.t cô cũng đời nào chịu đặt chân nửa bước cái nơi tồi tàn như thế . đẩy cửa , cô liền nhăn mũi khi phát hiện trong phòng còn vương vất mùi khói thuốc cũ, đất vương vãi những vỏ hạt dưa bẩn thỉu.
Cô cố nén cảm giác buồn nôn, lật chăn định đặt hành lý lên giường. Ai ngờ kéo chăn , một cái bao cao su qua sử dụng, thắt nút rơi từ giường xuống, trúng ngay chân cô .
Trời đất!
Chưa có bình luận nào cho chương này.