Bạn Trai Tôi Là Boss Cuối Trong Game Kinh Dị
Chương 5
sợ Phù Lệ mất cả trong sạch trong tay quá, mà thì… sắp hóa thành sắc nữ mất .
ngờ, chị ngoài một lúc… về nữa.
sốt ruột chờ đến tận tối.
Bên ngoài truyền đến vài âm thanh lạ.
mở cửa thì thấy mặt Phù Lệ đang vài con quái dị, trông cung kính.
ngập ngừng tới:
“Bọn họ …?”
Phù Lệ ngờ xuất hiện, vẻ mặt thoáng chút hoảng loạn.
“Họ… tiểu đồng từng hầu hạ lúc còn sống.”
“Vì thể trạng yếu nên thuê riêng họ để bảo vệ .”
gật đầu, vẫn còn nghi hoặc.
Phù Lệ đột nhiên nghiêm giọng:
“Tiểu Mãn, chị em chơi top 1 bắt .”
“ nghi ngờ… liên quan đến đám . lẽ trả thù chị em.”
xong thì hoảng hốt:
“ làm đây?”
đặt tay lên vai , dịu dàng trấn an:
“Đừng sợ. Để lo. sẽ đưa chị em về an .”
khi rời , đeo cho một chiếc nhẫn.
đó khảm một viên hồng ngọc lấp lánh, quý giá.
“Hãy nhớ kỹ, bất kì lúc nào, em cũng tháo chiếc nhẫn . Hiểu ?”
gật đầu.
xong, lập tức rời .
vẫn thấy lo.
Dù gì theo Phù Lệ một "tân binh quái dị" gầy yếu.
Nếu đánh đám thì ?
Chẳng tự chịu c.h.ế.t ?
Hôm , Tạ Vọng bạn thanh mai trúc mã bất ngờ tìm tới .
một trong top 10 chơi mạnh nhất game.
“Tiểu Mãn, chị đang ở .”
“Thật !?”
“ với , dẫn phụ bản tìm cô .”
Đám quái mà Phù Lệ để ngăn , Tạ Vọng tung khói mê đánh ngất.
cũng mê .
Tỉnh thì thấy, mặt một kẻ… xa lạ gì:
“ ngờ còn sống, ?”
Trần Diêu.
trải qua chuyện gì, mà một cánh tay cụt, một con mắt cũng mù.
Trông thê thảm hết sức.
“Bộ dạng , do bạn trai cô ban cho đấy!”
Bạn trai?
“Bạn trai nào?”
“Phi! Còn dám giả vờ !?”
cau mày:
“Chị … bắt ? Chị ?”
“Chết .”
trừng mắt:
“ dối!”
gằn, rút dao, lao về phía :
“Hôm nay tao sẽ trả thù cho em tao và cho cả chính tao!”
theo phản xạ giơ tay lên, che lấy đầu.
Cơn đau tưởng như chắc chắn xảy … đến.
Bạn thể thích: Tôi Xuyên Lên Giường Của Nam Chính - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
mở mắt..
Chỉ thấy trời một bầy quạ đen kéo tới như lũ, bay thẳng về phía Trần Diêu, bọn chúng kéo đến mổ trúng cánh tay còn .
“Cút! Cút !!”
Thanh đao trong tay rơi xuống đất.
Mặt đầy máu, mắt còn cũng mổ nốt.
Ngay đó, ôm một vòng tay lạnh lẽo mà quen thuộc.
đó khẽ tặc lưỡi, khó chịu:
“Ồn ào thật đấy.”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
sững .
Ngẩng đầu lên một cách ngơ ngác.
Xem thêm: Đã Ngủ Riêng Rồi, Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì? - (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
mặt vương vài vệt máu, gương mặt vốn trắng bệch yếu đuối như phủ thêm một lớp màu rực rỡ kỳ dị, trông càng phần… yêu dị.
vội túm lấy cổ áo , sốt ruột hỏi:
“Chị ? Chị ?”
Phù Lệ nắm lấy tay , đặt lên má , còn cọ nhẹ một cái như mèo con làm nũng.
“Yên tâm, chị em cứu .”
“ em bắt , sợ c.h.ế.t luôn, đều tại sơ suất quá…”
lắc đầu.
do quá tin .
Chuyện rõ ràng âm mưu sắp đặt.
Tên Trần Diệu chỉ kéo bè kéo cánh, mà còn dụ cả đầu bảng như Trọng Khải tới giúp, thì bởi vì hai em họ.
ôm con mắt thương, hét lên với đang lao tới:
“ Khải! Chính ! Chính g.i.ế.c em chúng !”
“Bạn gái em dùng đồ trong tiệm mỹ phẩm con nhỏ hủy dung!”
“Còn em thì c.h.é.m gãy tay, mù luôn một mắt!!”
“ mau dùng đạo cụ, cho nổ tung ngay tại chỗ !!”
Trọng Khải thấy đến ai mặt liền tái mét, đầu bỏ chạy:
“Thôi xong , cái đứa cần nổ tại chỗ em đó, đừng kéo c.h.ế.t chung!!”
Lúc Phù Lệ đến cứu chị , vì chạy trốn dùng hết sạch đạo cụ .
Giờ thì lấy gì đánh?
Mà đạo cụ dù cũng vô dụng thôi.
Trần Diệu: “???”
Phù Lệ nghiêng về phía , giọng lười nhác:
“Bảo bối, mặt trắng bệch thế ?”
nhẹ nhàng dùng ngón tay lướt qua má , bộ dáng như đang … mê đắm.
Hôm nay mặc vest đen, tản vẻ cấm dục lạnh lùng.
Càng càng trai.
giờ rảnh thưởng thức.
run rẩy chỉ phía , tay nắm lấy.
Ngón tay xen kẽ tay , đan chặt mười ngón, đưa lên má cọ nhẹ, còn hôn lên đầu ngón tay.
Ánh mắt dán chặt , khóe môi nhếch nhẹ:
“Bảo bối em lúc sợ trông cũng đáng yêu ghê.”
… cái đó.
Ý em , lưng đang cả đống đó!
gây động tĩnh lớn, kéo theo hàng loạt chơi kéo tới.
Trần Diệu cam tâm, la lớn dụ dỗ:
“Các em! Con boss chắc chắn chìa khóa !”
“Chúng cùng hợp sức diệt nó, cướp đồ!!”
Phù Lệ làm như thấy gì, chỉ cúi đầu .
nắm lấy vạt áo , lo lắng.
“Em sợ… đánh ?.”
nghiêng đầu:
“ hôn một cái.”
“Cái đó… tác dụng ?”
“Thử xem.”
do dự vài giây.
lấy hết can đảm, khẽ hôn lên má một cái.
Phù Lệ bật , ôm lòng, giọng lười biếng mà lạnh lẽo:
“Ồn ào thật.”
“ phép lịch sự gì ?”
đầu liếc về phía một cái.
Đám đông lập tức lùi vài bước.
cong môi :
“ thì vĩnh viễn câm miệng .”
Ai đó che tai .
Mũi thoáng ngửi thấy mùi m.á.u tanh nhàn nhạt.
“Tiểu Mãn!!”
Hình như giọng Tạ Vọng.
ngẩng đầu, về hướng phát tiếng gọi.
Giữa gian nhuốm đỏ.
Chưa có bình luận nào cho chương này.