Bạn Trai Phản Bội! Cô Ôn Trở Thành Độc Thân (Ôn Dĩ Đồng - Hách Vũ Thành)
Chương 798: Cầu hôn
Sáng sớm hôm , Ôn Dĩ Đồng nhận cuộc gọi từ Viện nghiên cứu cấp cao quốc gia.
Đầu dây bên thông báo, dựa công nghệ mà cô cung cấp, họ bắt đầu thành lập đội ngũ nghiên cứu đặc biệt, đồng thời mời cô gia nhập làm cố vấn chính.
Cùng lúc đó, Hách Vũ Thành cũng nhận tin tức
thế lực tàn dư U Minh Hội ở nước ngoài gần như xóa sổ,
ngoại trừ một hai kẻ đang bỏ trốn, còn bộ đều bắt giữ.
Trong căn phòng yên tĩnh , Ôn Dĩ Đồng nhẹ nhàng cầm lấy tấm ảnh ,
đầu ngón tay khẽ lướt qua gương mặt dịu dàng trong ảnh.
Giọng cô mềm mại mà kiên định:
“ , sự nghiệp mà thành… con sẽ tiếp tục tiếp.
Còn hạnh phúc mà kịp chứng kiến,con… cuối cùng cũng tìm thấy .”
Một tuần , dịp cuối tuần,Hách Vũ Thành đưa cô nước ngoài,
máy bay bay suốt nhiều giờ liền hạ cánh ở nơi họ từng cùng làm thí nghiệm kín năm .
Ôn Dĩ Đồng ngạc nhiên:
“ tới đây?”
Bàn tay cô nắm chặt, hai cùng bước hành lang dài khu đài quan trắc quen thuộc.
Vì dự án kết thúc nên nơi còn ai,
đa các phòng đều khóa, chỉ còn hành lang ngoài trời mở cửa.
Hách Vũ Thành khẽ , giọng chứa đầy ý vị:
Bạn thể thích: Tỉnh Mộng Giữa Cơn Mê - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
“Vì đây nơi mà khi trưởng thành, và em đầu sự giao thoa trong cuộc đời.”
Dĩ Đồng sững thật , .
Dù họ gặp ở viện nghiên cứu trong nước, chính tại nơi , tình cảm giữa họ mới thật sự bắt đầu nảy mầm.
Cô bật trêu:
“ cùng em chốn cũ,để hồi tưởng cảm giác ngây ngô năm đó ?”
Trong đầu cô thoáng qua chuyện lúc còn hiểu lầm gay,mà cái hiểu lầm đó còn kéo dài suốt một thời gian ngắn.
Hách Vũ Thành phản bác, chỉ nắm tay cô chậm rãi dọc hành lang,ánh mắt ánh lên bao ký ức những tranh luận, những thí nghiệm, và những khoảnh khắc im lặng đầy thấu hiểu.
Họ dừng ở đài quan trắc chính tầng cao nhất.
Một chiếc kính viễn vọng khổng lồ sừng sững giữa khung trời đêm sâu thẳm.
Hách Vũ Thành bước lên, khéo léo điều chỉnh góc độ kính,
đó mỉm với cô:
“ đây, thử xem.”
Ôn Dĩ Đồng nghi hoặc vẫn cúi xuống ống ngắm.
Ngay giây tiếp theo
cô nín thở.
Trong tầm , xung quanh một ngôi sáng rực,
xuất hiện hàng chữ lấp lánh ánh sáng:
“Đồng Đồng,
Lấy nhé.”
Cô kinh ngạc ngẩng đầu mắt Hách Vũ Thành đang quỳ một gối,tay cầm chiếc hộp nhung xanh sẫm mở nắp.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Bên trong một chiếc nhẫn kim cương thiết kế riêng,
viên kim cương chính lấp lánh ánh ,
xung quanh đính những viên kim cương nhỏ và đá lam ngọc như dải ngân hà.
Giọng Hách Vũ Thành run hiếm khi thấy hồi hộp như :
“Chiếc nhẫn … đặt làm từ lâu .
Khi , em chính cùng suốt đời.
sợ làm em hoảng,nên vẫn dám cầu hôn.”
hít sâu, ánh mắt dõi thẳng cô:
“Bây giờ chuyện qua, còn gì vướng bận nữa.
Ôn Dĩ Đồng,em đồng ý lấy ?
Hãy để dùng cả đời để chứng minh tình yêu và trái tim ,
sẽ mãi cộng hưởng cùng nhịp với em.”
Ôn Dĩ Đồng cảm thấy mắt cay cay.
đàn ông mặt luôn bình tĩnh, lý trí và kiêu ngạo mà giờ căng thẳng đến nỗi tay run.
Cô bật qua làn nước mắt:
“Thì cũng lúc hồi hộp như thế ?
Gợi ý siêu phẩm: Thập Lục Nương đang nhiều độc giả săn đón.
Em cứ tưởng đối diện với chuyện gì cũng điềm tĩnh như .”
Hách Vũ Thành cũng khẽ ,giọng khàn vì xúc động:
“Chỉ em… mới khiến mất bình tĩnh như thế.”
Với tất cả chuyện, thể sợ thất bại, chỉ cần liên quan đến cô, sợ sợ mất, sợ xứng, sợ muộn màng.
Ôn Dĩ Đồng thật lâu, chậm rãi đưa tay giọng cô khẽ run kiên định:
“Em đồng ý.”
Cho dù thế gian muôn vàn khó khăn,chỉ cần cùng hết đoạn đường đời,cô đều dũng khí để đối mặt.
Hách Vũ Thành run rẩy đeo nhẫn tay cô, lên, ôm cô thật chặt trong vòng tay.
bầu trời lấp lánh,hai trao một nụ hôn dài như lời thề ước cả đời.
Xa xa, dải ngân hà lấp lánh như cũng đang chúc phúc cho họ,ánh sáng khẽ rung lên giữa bầu trời đêm tĩnh mịch.
Ngày hôm , Ôn Dĩ Đồng trở về nhà họ Ngô,báo tin vui cho ông nội Ngô và Ngô Thiên Trạch.
Ngô Thiên Trạch vỗ mạnh lên vai em gái, sảng khoái:
“Hách Vũ Thành đáng tin cậy,hai đứa thật sự xứng đôi.”
Ông cụ Ngô cũng gật đầu hài lòng:
“Chỉ cần thấy cháu hạnh phúc,ông yên tâm .
Chuyện hôn lễ,nhà họ Ngô sẽ lực chuẩn .”
Cả nhà tràn ngập niềm vui,Ngô Thiên Trạch và ông nội bắt đầu bàn bạc nghiêm túc về lễ cưới.
Ôn Dĩ Đồng ghế sofa, cảnh tượng rộn ràng , trong lòng thấy buồn cảm động.
ở góc phòng, Ngô Cẩm em họ luôn ghen tị với cô
tin liền mặt mày u ám.
Cô gượng gạo nở nụ :
“Chúc mừng chị, Dĩ Đồng.”
đợi ai thêm câu nào,Ngô Cẩm mượn cớ đau đầu,vội vã rời khỏi biệt thự.
Chưa có bình luận nào cho chương này.