Bạn Trai Phản Bội! Cô Ôn Trở Thành Độc Thân (Ôn Dĩ Đồng - Hách Vũ Thành)
Chương 705: Suýt bị xâm hại
Từ cầu thang, Ngô Thiên Trạch mặc áo choàng ngủ đó từ bao giờ. Mày nhíu chặt, ánh mắt nghiêm lạnh xuống hai tầng.
thấy trai xuất hiện, trong lòng Ngô Cẩm càng thêm hoảng loạn.
Hách Vũ Thành đầu về phía Ngô Thiên Trạch, giọng trầm thấp, lạnh lùng:
“ hỏi rõ Ngô Cẩm… tại cô chạy đến mặt Đồng Đồng để ly gián, đem chuyện quá khứ mà lỡ vướng với cô .”
, sắc mặt Ngô Thiên Trạch lập tức trầm xuống, vui sang em gái:
“Tiểu Cẩm, chuyện thế nào?”
cả hai cùng lúc chất vấn, nhất khi trai rõ ràng nghiêng về phía Hách Vũ Thành, lòng Ngô Cẩm dâng lên một nỗi uất ức nghẹn ngào. Cô mím môi, giọng run lên cố chấp:
“Em ! Ôn Dĩ Đồng tự chấp nhận thôi! Cô với vốn dĩ hợp … Chỉ em… chỉ em mới thể chấp nhận tất cả con !”
Bất kể Hách Vũ Thành từng ai, sẽ làm gì, cô đều thể vô điều kiện ủng hộ .
Còn Ôn Dĩ Đồng thì ? Cô liệu thể?
Gợi ý siêu phẩm: Cưới Chớp Nhoáng Tần Gia, Tôi Thành Đoàn Sủng Trong Hào Môn đang nhiều độc giả săn đón.
Ánh mắt cô bừng lên vẻ điên cuồng và nóng rực, gần như van nài:
“Em thể chấp nhận bộ con . Em còn hợp với hơn cả cô … Cô hiểu !”
Hách Vũ Thành dáng vẻ gần như mất kiểm soát cô , trong mắt chỉ sự chán ghét tận xương tủy.
cắt ngang lời cô , giọng như d.a.o lạnh cắt sâu từng chữ:
“Ngô Cẩm, cuối. yêu chỉ Ôn Dĩ Đồng. Ngoài cô , cần ai khác. Tình cảm cô đối với chỉ gánh nặng và phiền phức. Từ giờ đừng làm bất cứ chuyện dư thừa nào nữa. Nếu , đừng trách nể mặt hai nhà.”
Dù Ôn Dĩ Đồng cũng mang họ Ngô, điều đó nghĩa sẽ dung túng Ngô Cẩm mãi mãi.
Cho dù cả nhà họ Ngô cũng thể ngăn quyết tâm .
Những lời như một lưỡi d.a.o sắc bén đ.â.m thẳng tim Ngô Cẩm, xé tan chút hy vọng cuối cùng.
Cô đem hết trái tim dâng lên mặt … thèm liếc . Thậm chí vì Ôn Dĩ Đồng mà đạp nát nó chút do dự.
Hách Vũ Thành thèm khuôn mặt tuyệt vọng cô thêm một giây nào. chỉ gật nhẹ đầu với Ngô Thiên Trạch:
“Xin làm phiền.”
xong, lưng, sải bước rời khỏi biệt thự nhà Ngô cũng nhanh như lúc đến, như một cơn gió lạnh cắt ngang màn đêm.
Ngô Cẩm theo bóng lưng dứt khoát , cả như rút sạch linh hồn, sụp xuống và bật thảm thiết.
Ngô Thiên Trạch em gái đau khổ đến thế, trong lòng giận bất lực. phất tay đuổi đám hầu kéo tới, bước tới gần cô , giọng nghiêm khắc:
“Chuyện em thật sự quá nông nổi.”
Ngô Cẩm , ngẩng phắt đầu, đôi mắt đỏ hoe đầy kinh ngạc và phẫn uất:
“Ngay cả cũng trách em? Cũng vì Ôn Dĩ Đồng ? Tại ai cũng như ? Từ khi cô trở về, đều bênh cô ! Thế em gì chứ!”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Ngô Thiên Trạch xong, chỉ day mạnh lên ấn đường, thở dài thật sâu.
“Tiểu Cẩm, Đồng Đồng em gái ruột . Em lưu lạc bên ngoài bao nhiêu năm, bây giờ mới tìm về, đương nhiên cả nhà đối xử với em . Gia đình cũng bao giờ bạc đãi em. Tại em thể chấp nhận em ?”
Ngô Cẩm ngẩng đầu, nước mắt như mưa:
“Chính vì cô em gái ruột … nên tất cả đều về phía cô ! Rõ ràng lớn lên bên cạnh các từ nhỏ em! mà khi cô trở về, đoạt tất cả em… kể cả em yêu!”
Từ ông nội, trai, đến Hách Vũ Thành… tất cả đều như thế. Cô hận c.h.ế.t Ôn Dĩ Đồng!
Ngô Cẩm bật dậy, hất tay trai, chạy vụt khỏi nhà trong cơn tuyệt vọng.
“Tiểu Cẩm!!”
Tiếng gọi đầy lo lắng Ngô Thiên Trạch cô bỏ lưng.
Xem thêm: Trọng Sinh Mạt Thế: Quân Trưởng Sủng Ngọt Mạnh Nhất (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Đêm khuya, đường phố lạnh lẽo.
Ngô Cẩm mặc bộ đồ ngủ mỏng, bước vô định trong màn đêm, nước mắt nhòe hết tầm .
Vì chứ?
Vì tất cả đều bảo vệ Ôn Dĩ Đồng?
Cô gì hơn ?!
Trong lúc vô thức, cô bước một con hẻm nhỏ, lòng đầy oán hận.
Từ phía đối diện, vài đàn ông nồng nặc mùi rượu loạng choạng tới. Khi thấy cô gái gầy gò, xinh xắn, ánh mắt họ lập tức lộ ánh dâm tà.
Một tên nham hiểm, bước lên , đưa tay định chạm mặt cô :
“Ồ… cô em một thế ? Để mấy đây ‘an ủi’ chút nào~”
Ngô Cẩm hoảng sợ lùi , như một chú nai nhỏ dồn góc:
“Cút !”
Cô xoay định chạy thì lập tức một tên khác chặn đường.
“Tính tình cũng dữ phết đấy… thích!”
Bọn đàn ông say bắt đầu vây , bỉ ổi, tay chân thô bạo kéo giật áo ngủ cô .
Ngô Cẩm hoảng loạn cực độ, giãy giụa thét lên, tiếng kêu lập tức một bàn tay thô bạo bịt chặt. Nỗi sợ hãi cùng cực khiến cô mở to mắt, nước mắt trào ngừng.
Cô chúng ép chặt bức tường lạnh lẽo. Áo sắp xé toạc. Cảm giác tuyệt vọng và kinh hoàng bao phủ lấy cô, thể run rẩy ngừng.
Trong khoảnh khắc cô gần như nghĩ rằng sẽ hủy hoại…
Một luồng sáng bất ngờ quét tới ánh đèn pin chói lòa rọi thẳng đám đàn ông.
Một giọng quát uy nghi, mạnh mẽ vang lên:
“Các đang làm gì đấy?! Dừng tay !”
Chưa có bình luận nào cho chương này.