Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Bạn Trai Phản Bội! Cô Ôn Trở Thành Độc Thân (Ôn Dĩ Đồng - Hách Vũ Thành)

Chương 651: Cách vài hôm lại mang cơm tới bệnh viện

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Lâm Vi như thể mở cái “nút ”, vui vẻ kéo tay Ôn Dĩ Đồng, giọng điệu mật, đáng yêu:

“Mỗi ngày nấu cơm chắc mệt lắm ? Chị Ôn làm chăm sóc bệnh, thật sự dễ dàng chút nào.”

cô bé , lòng Ôn Dĩ Đồng cũng ấm lên một chút.

đây, khi rời nước ngoài, cô còn nghĩ sẽ chẳng bao giờ gặp Lâm Vi.

ngờ thế giới nhỏ như bọn họ tình cờ gặp ở Vân Thành.

Mà điều đáng quý hơn cô bé vẫn còn nhớ đến , còn quan tâm như rõ ràng hai chỉ gặp hai thôi.

“Quen thì cũng mệt nữa, thật nấu súp cũng khá thú vị đấy.”

Cô mỉm xuống chiếc bình giữ nhiệt trong tay, giọng dịu dàng.

Lâm Vi lập tức hăng hái:

“Chị Ôn, em giỏi gì , khoản nấu ăn thì lành nghề lắm! đây ở nhà ba em lúc nào cũng khen tay nghề em . … từ giờ em nấu cơm mang tới cho Hách nhé? Xem như báo đáp ơn cứu mạng hai !”

Ôn Dĩ Đồng sững , theo phản xạ từ chối:

“Thôi, phiền em quá… hơn nữa dày em cũng , nên nghỉ ngơi .”

phiền, phiền gì hết!” Lâm Vi vội vã xua tay, vẻ mặt thành khẩn, đôi mắt long lanh đáng thương.

“Em ở Vân Thành cũng chẳng bạn bè gì, mỗi ngày đều rảnh rỗi… Nếu thể giúp chị Ôn và Hách thì em vui lắm! Với bác sĩ cũng bệnh dày em chú ý ăn uống, em nấu cũng đồ ăn thanh đạm, cho sức khỏe. Chị Ôn, cho em một cơ hội báo đáp mà!”

Thái độ cô bé quá thành khẩn khiến khó lòng từ chối.

Ôn Dĩ Đồng khuôn mặt nhợt nhạt và ánh mắt mong mỏi Lâm Vi, nhớ chuyện cô bạn trai bỏ rơi ở nước ngoài , lòng cô mềm xuống đôi chút.

Hơn nữa, dù Hách Minh Huyền bắt, đó vẫn còn nhiều việc cần cô xử lý. Bên viện nghiên cứu cô cũng thể xin nghỉ mãi . Mỗi ngày chạy qua chạy giữa phòng thí nghiệm và bệnh viện, còn nấu cơm mang tới, quá tải.

Cô do dự một chút, cuối cùng cũng gật đầu:

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

. em cần mang mỗi ngày , chỉ cần giúp chị thỉnh thoảng một bữa thôi. Em cho chị địa chỉ, chị sẽ để chuyển nguyên liệu nấu ăn đến cho em.”

Lâm Vi lập tức tươi như nở hoa, nắm lấy tay Ôn Dĩ Đồng, như thể nhận món quà quý giá:

quá ! Cảm ơn chị Ôn tin em! Chị yên tâm, em sẽ nấu thật ngon, bổ dưỡng hợp khẩu vị, chắc chắn còn hơn đồ ăn nhà hàng!”

Ôn Dĩ Đồng bật , cùng cô bé trao đổi phương thức liên lạc. đó cô mới trở phòng bệnh Hách Vũ Thành.

Khi đang uống súp, cô kể chuyện gặp:

còn nhớ cô gái tên Lâm Vi mà chúng gặp ở nước ngoài ?”

Chuyện đó cũng qua lâu, nên Hách Vũ Thành lập tức gật đầu:

“Ừ, nhớ. ?”

“Em gặp cô sảnh bệnh viện. Cô em ngày nào cũng nấu cơm mang đến nên… giúp em làm chuyện . phiền chứ?”

Thật cô cũng lo vì khẩu vị kén chọn, sợ thích đồ khác nấu.

Hách Vũ Thành ngạc nhiên, phản đối.

Tuy quả thực thích đồ ăn Ôn Dĩ Đồng nấu hơn, cũng mỗi ngày như khiến cô vất vả. Nếu cô đồng ý để Lâm Vi giúp đỡ, cũng lý do để từ chối.

Từ hôm đó trở , Lâm Vi cách vài hôm mang cơm đến bệnh viện.

Tay nghề cô bé quả thực món ăn thanh đạm, trình bày mắt, hương vị tinh tế và đổi đa dạng, mỗi món đều chăm chút.

những hôm Ôn Dĩ Đồng tan ca, Lâm Vi sẽ mang cơm đến và bày sẵn trong phòng bệnh Hách Vũ Thành.

đầu cô đến gần như , đàn ông giường bệnh dù yếu ớt vẫn toát vẻ điềm tĩnh cao quý, trái tim cô bỗng đập lỡ một nhịp.

, cô chỉ cảm thấy Hách Vũ Thành khí thế mạnh mẽ khiến khác dám đến gần. bây giờ, khi mất lớp vỏ cứng rắn, mang theo vài phần yếu ớt, càng khiến trở nên… quyến rũ một cách lạ lùng.

Cô nhẹ nhàng bày biện các món ăn, giọng cũng mềm mại hơn thường ngày:

Hách, hôm nay em nấu súp bồ câu hầm hoa trùng thảo. Món bổ, thử xem hợp khẩu vị nhé.”


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...