Bạn Trai Phản Bội, Cô Ôn Quay Về Độc Thân
Chương 800: Hôm nay em thật xinh đẹp
ngày cưới một hôm, Ôn Dĩ Thông và Hách Vũ Thành đến địa điểm tổ chức để tổng duyệt cuối.
Lễ cưới họ tổ chức tại một trang viên bên hồ, những đóa hồng trong vườn đang nở rộ, hương thơm ngọt ngào lan tỏa trong khí.
“Ngày mai, em sẽ cô dâu .”
Hách Vũ Thành ôm lấy cô từ phía , khẽ bên tai cô.
Ôn Dĩ Thông bản trong gương, chiếc váy cưới trắng muốt phủ quanh , khuôn mặt ánh hồng phơn phớt hạnh phúc.
Xem thêm: Sau Khi Vào Nhầm Phòng, Tổng Giám Đốc Mỗi Đêm Đều Muốn Quyến Rủ Tôi - Lục Minh Nguyệt + Yến Thừa Chi (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
“Em bao giờ nghĩ, thể mặc váy cưới thêm một nữa.”
kết hôn với Giang Dự Hành đây, lễ cưới cô hề xa hoa. Khi đó, vì yêu thật lòng nên cô chẳng để tâm đến hình thức.
Giờ đây, Hách Vũ Thành ở bên, cô mới hiểu thế nào trân trọng thực sự mới từng chịu bao nhiêu thiệt thòi.
Hách Vũ Thành khẽ , áp sát bên tai cô hỏi:
“Em hài lòng với buổi lễ ngày mai ? chỗ nào cần đổi ?”
Ôn Dĩ Thông , ánh mắt sáng rực:
“ thứ đều hảo cả, cần gì .”
Hai mỉm , hề rằng, trong bụi cây cách đó xa, một ống nhòm đang lặng lẽ dõi theo họ ánh mắt phía ống kính lạnh lẽo như băng.
Tối hôm đó, Ôn Dĩ Thông trở về nhà họ Ngô theo phong tục, cô dâu ở nhà đẻ đêm tân hôn.
Ông nội đặc biệt chuẩn cho cô một căn phòng mới tu sửa, từng chi tiết đều thể hiện tình thương và sự cưng chiều dành cho đứa cháu gái mới trở về.
Ngô Cẩm ở cửa, giọng đầy ghen tỵ:
“Nhà họ Ngô xem chị như báu vật, cái gì nhất cũng dành cho chị. Chị thật hưởng đấy.”
Ôn Dĩ Thông , ánh mắt bình tĩnh:
“ ai hơn ai về mệnh cả. Em sống yên trong nhà họ Ngô hơn hai mươi năm, chẳng lẽ em thấy họ đối xử tệ với ?”
Hai mươi năm qua cô tự gánh chịu tất cả mất sớm, cha nuôi cũng qua đời trong tai nạn.
Cô thật sự hiểu nổi cái mà Ngô Cẩm gọi “ ” rốt cuộc gì.
Ngô Cẩm bật lạnh:
“Đừng tỏ đạo đức giả nữa. cảnh cáo chị, đừng vội đắc ý. đến cuối cùng mới thắng.”
xong, cô bỏ , để Ôn Dĩ Thông khẽ nhíu mày.
Lời đe dọa khiến cô thoáng thấy bất an, nghĩ đến ngày mai ngày cưới, cô liền gạt nỗi lo trong lòng.
Cùng lúc đó, Hách Vũ Thành đang ở trong thư phòng sắp xếp bộ kế hoạch cho lễ cưới.
sang Tư Thiếu Nghiêm bạn sẽ làm phù rể trầm giọng :
“Ngày mai đảm bảo an ninh tuyệt đối, dặn dò nhân viên bảo vệ hết ?”
Tư Thiếu Nghiêm gật đầu:
“Yên tâm , tất cả bố trí kỹ lưỡng. Chắc chắn sẽ thuận lợi cưới mỹ nhân.”
khi Tư Thiếu Nghiêm rời , Hách Vũ Thành bước đến bên cửa sổ, về phía xa nơi căn biệt thự nhà họ Ngô đang sáng đèn rực rỡ.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
con gái yêu nhất đang ở đó, chuẩn trở thành vợ .
siết chặt bàn tay, ánh sáng từ chiếc nhẫn cưới trong tay phản chiếu lấp lánh ánh trăng.
“Bất kể thế nào, cũng sẽ bảo vệ em.”
Ngày mai ngày mong đợi nhất trong đời, và tuyệt đối sẽ để ai phá hỏng nó.
nhấc điện thoại gọi cho Trần Vũ:
“Ngày mai hãy cho theo dõi sát nhất cử nhất động Ngô Cẩm. Chỉ cần gì bất thường, lập tức ngăn !”
Trần Vũ đáp lời, khi cúp máy còn gửi lời chúc:
“Chúc mừng tân hôn.”
câu chúc , Hách Vũ Thành mới khẽ mỉm , sự căng thẳng trong lòng cũng tan phần nào.
Sáng sớm ngày hôm , ánh bình minh len qua rèm cửa, rọi lên chiếc váy cưới trắng tinh Ôn Dĩ Thông, tạo nên những vệt sáng lấp lánh.
Cô bàn trang điểm, để thợ trang điểm thiện lớp cuối cùng.
trong gương tựa thiên thần giáng thế.
“Cô Ôn, cô thật sự . cô dâu nhất mà từng thấy.”
lời khen , Ôn Dĩ Thông khẽ , nhỏ nhẹ đáp lời cảm ơn.
trong gương, cô cũng khỏi hài lòng.
Cửa nhẹ mở, Hách Vũ Thành bước , mặc bộ lễ phục may riêng, dáng cao lớn, tuấn tú đến thể rời mắt.
Đừng bỏ lỡ: CẢ NHÀ MUỐN ĐỔI TƯƠNG LAI CỦA TÔI, truyện cực cập nhật chương mới.
hiệu cho chuyên viên trang điểm lui , đến gần cô, nắm lấy tay cô.
“Đồng Đồng, hôm nay em thật xinh .”
Giọng trầm ấm, trong ánh mắt đầy dịu dàng nếu kỹ, còn thấy ánh lệ khẽ rung trong đáy mắt.
Đây đầu tiên thấy cô trong bộ váy cưới, con gái yêu, tràn ngập ánh sáng.
Ôn Dĩ Thông khẽ nhướng mày, đáp :
“ cũng trai đấy.”
Hách Vũ Thành bật khẽ, nghiêm giọng :
“ tăng cường an ninh , em vẫn nên cẩn thận. sợ sẽ phá rối.”
rõ ai, Ôn Dĩ Thông hiểu đó chính Ngô Cẩm.
Cô gật đầu:
“Yên tâm , em sẽ bảo vệ .”
Cô siết nhẹ tay , cảm nhận ấm từ lòng bàn tay truyền sang, nỗi bất an cũng dần tan biến.
“ ở đây, em sợ gì hết.”
Hách Vũ Thành cúi xuống, đặt một nụ hôn lên trán cô.
“ để Trần Vũ ở ngoài cửa. Nếu chuyện gì, lập tức gọi .”
Khi rời , Ôn Dĩ Thông hình ảnh trong gương, hít sâu một cố gắng dằn xuống cảm giác bất an thoáng qua trong lòng.
Chưa có bình luận nào cho chương này.