Bạn Trai Phản Bội, Cô Ôn Quay Về Độc Thân
Chương 494: Vẫn là làm bạn thì hơn
“Cô Doãn,” giọng Lăng Thành Huân nhẹ mà rõ ràng, “chuyện từng với cô … cô suy nghĩ đến ?”
?
Ôn Dĩ Đồng chỉ mất một giây để nhớ .
thử hẹn hò với cô.
vì , ngay khoảnh khắc nghiêm túc nghĩ cách trả lời, trong đầu cô bỗng hiện lên gương mặt Hách Vũ Thành cả tiếng gọi thất thanh lúc cô suýt xe tông chiều nay.
Ngay cả bản cô cũng hiểu tại giữa thời điểm , hình ảnh hề phòng mà xông suy nghĩ cô.
Cô khẽ hít một , cố gắng ép gương mặt biến mất khỏi trí óc .
Ánh mắt cụp xuống, giọng chậm rãi chắc nịch:
“Xin Lăng Tiên sinh, suy nghĩ nghiêm túc… vẫn cảm thấy làm bạn thì hơn.”
Lăng Thành Huân dường như bất ngờ với đáp án .
chỉ bình thản cô, hỏi một câu khiến cô thoáng giật :
“Khi từ chối , trong đầu cô… hiện lên gương mặt Vũ Thành ?”
Trái tim Ôn Dĩ Đồng khựng , bàn tay đặt bàn cũng vô thức siết chặt.
Bạn thể thích: Bị Cướp Ruộng Đuổi Khỏi Nhà, Ta Dẫn Đệ Muội Phất Lên - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Cảm giác đó giống như thầy giáo chỉ đích danh trả lời câu hỏi mà cô đáp án cả căng lên, tim treo lơ lửng.
Thực hỏi để chất vấn cô.
chỉ lý do thật sự khiến cô từ chối .
khi thấy cô im lặng, câu trả lời.
mỉm , gượng gạo, giọng nhẹ vài phần:
“Đừng căng thẳng, giám khảo . Cô cần trả lời cũng .”
Tiếng hóa giải phần nào sự ngột ngạt. Ôn Dĩ Đồng cố kéo môi lên, nặn một nụ nhã nhặn cô , nụ gượng gạo đến mức nào.
Lăng Thành Huân khẽ:
“ hiểu, theo đuổi một phụ nữ dễ dàng như thế. cả. Hôm nay cô từ chối, cũng chuẩn tâm lý .”
“Chúng thể bắt đầu từ bạn bè. Chỉ cần cô bài xích sẽ kiên nhẫn chờ.”
Ôn Dĩ Đồng ngẩn .
Cô vốn nghĩ sẽ dứt khoát rút lui, vì kiểu bận rộn thời gian dây dưa với những mối quan hệ chắc chắn.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
ngờ… hề ý định bỏ cuộc.
Thậm chí còn chút… càng từ chối, càng kiên định hơn.
định cạnh tranh với Hách Vũ Thành ?
Đến lúc , cô mới nhận đoán nước .
“ đưa cô về nhé?” đề nghị, giọng nhẹ kiên định.
sự việc ban chiều, nhắc đến bữa tối nữa. nếu ép, chỉ khiến cô đẩy xa hơn.
“Cảm ơn , tự lái xe đến, cần .” cô đáp.
Quán cà phê cách viện nghiên cứu xa, bộ vài phút tới bãi đỗ xe tầng hầm.
Nếu đây, lẽ sẽ gật đầu và dừng ở đó. ánh mắt khẽ lướt qua băng gạc quấn nơi cổ tay cô, bàn tay khớp xương rõ ràng chỉ nhẹ chỉ:
“Cánh tay và cổ tay cô đang thương. Cô chắc thể lái xe ?”
Cô thoáng sững cô quên mất chuyện .
Gương mặt thoáng chút lúng túng.
“ lái xe cô về, mai cô vẫn xe để làm, đỡ lo.” giọng trầm thấp cho phép từ chối.
“Thế còn ?” cô ngạc nhiên.
“ gọi tài xế tới đón .”
tài xế riêng. Cô suýt nữa quên mất điều đó.
Tay lái Lăng Thành Huân định. đưa xe cô tầng hầm khu chung cư một cách nhẹ nhàng như .
Bạn thể thích: Người Ấy Đã Về Còn Tôi Đã Có Chồng Anh Phát Điên Gì -Thời Noãn - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
dừng xe, theo thói quen, Ôn Dĩ Đồng liếc sang chỗ đỗ xe bên cạnh.
Trống trơn. chiếc Rolls-Royce đen quen thuộc Hách Vũ Thành.
Cô khựng . Bây giờ quá giờ làm lâu, mà… vẫn về?
Ý nghĩ đó đến tự nhiên, khiến cô bừng tỉnh từ bao giờ cô bắt đầu quan tâm đến việc về nhà ?
Lăng Thành Huân tắt máy, cùng cô bước xuống xe. cô, giọng trầm mà ôn hòa:
“ gọi tài xế đến đón ngay. Nếu cô ngại… thể lên nhà một lát ?”
Đây đầu đến khu nhà cô.
Tới tận lầu, hỏi một câu như cũng chẳng gì quá đáng.
Ôn Dĩ Đồng đang định gật đầu, thì chuông điện thoại cô bất ngờ vang lên reng reng phá vỡ bầu khí.
Chưa có bình luận nào cho chương này.