Bạn Trai Phản Bội, Cô Ôn Quay Về Độc Thân
Chương 162: Cùng lên sân thượng
Buổi tối buổi họp báo náo nhiệt , gian trở nên yên ắng. Hách Vũ Thành hai tay chui túi, :
“ thôi, đưa em về.”
Về đến ký túc xá nghiên cứu viện, Ôn Dĩ Đồng Hách Vũ Thành và :
“Hôm nay cảm ơn cùng , phiền nhiều .”
xong, cô nhà.
Trong phòng, Ôn Dĩ Đồng tắm xong, những hôm nay vẫn như bóng ma, quấn lấy cô, khiến cô cảm thấy phiền não.
Cô chán nản, bước khỏi phòng tắm, sấy khô tóc, lòng vẫn rối bời.
Ngước bầu trời đen ngoài cửa sổ, những ngôi lác đác, mặt trăng mây che mất một nửa, cô chợt nảy ý tưởng lên sân thượng để hít thở khí.
sân thượng, gió đêm thổi bay tóc cô, quần áo cũng theo gió nhấp nhô.
Cô về phía lan can thì bất ngờ thấy một bóng quen thuộc ở góc tường.
Ôn Dĩ Đồng giật :
“Hách Vũ Thành?!”
tiếng, Hách Vũ Thành cô.
Ôn Dĩ Đồng há hốc mồm, nửa phút mới thốt :
“ cũng lên sân thượng? Thật trùng hợp.”
mặt Hách Vũ Thành một kính viễn vọng dài, ánh mắt cô dừng đó, mặt đầy nghi hoặc:
“Hôm nay nhiều mây , nhiều ?”
Hách Vũ Thành giọng nhẹ, theo gió trôi tai cô:
“Hôm nay mây sẽ tan sớm, khi đó sẽ thấy rõ.”
sự tự tin , Ôn Dĩ Đồng tò mò:
“ còn về thiên văn học nữa ?”
Cô định trêu chọc , Hách Vũ Thành khiêm tốn đáp:
“Hồi học học qua một ít.”
Ôn Dĩ Đồng sững sờ, bỗng thấy hẹp hòi quá.
ngờ còn yêu thích thiên văn.
xong, Hách Vũ Thành cô:
“ thử xem ?”
Cô bối rối, vốn chỉ lên sân thượng hóng gió, kính viễn vọng chuyên nghiệp , lời từ chối, chỉ gật đầu.
Hách Vũ Thành giúp cô điều chỉnh kính:
“Thấy ?”
Gợi ý siêu phẩm: Thư Ký Thương Ném Đơn Ly Hôn, Hoắc Tổng Mất Kiểm Soát đang nhiều độc giả săn đón.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
thở ấm áp vương cổ cô, khiến cô ngứa ngáy, phản xạ lùi sang một bên, đặt mắt kính.
“Ái, thấy !!”
Ôn Dĩ Đồng vui mừng, giờ từng bằng thiết chuyên nghiệp, cảm giác khác hẳn.
“Thiên văn học thật thú vị, những ngôi với hề c.h.ế.t, mà sống động. Chúng như đang truyền thông điệp từ vũ trụ tới .”
Đây đầu tiên cô nhiều đến một .
Cô lùi khỏi kính, lén :
“So với con phức tạp, thích bầu trời và vũ trụ hơn, bí ẩn vĩnh hằng, như một ngọn lửa sống, thú vị hơn con nhiều.”
Ôn Dĩ Đồng mở miệng:
“ đây lý do tập trung nghiên cứu khoa học ?”
Chỉ vì những thiên thể thú vị hơn con ?
Hách Vũ Thành hai tay chui túi, mỉm nhẹ:
“Đại khái . kế thừa gia nghiệp, nên đầu tư nghiên cứu viện, tập trung nghiên cứu khoa học. Dù gia đình hiểu, nghiên cứu với niềm vui.”
Ôn Dĩ Đồng nhận , làm nghiên cứu vì giải thưởng, càng vì tiền, mà đơn thuần hiểu vũ trụ, hiểu những điều .
Cô bất giác nảy lên sự kính trọng.
Thế giới hiếm ai dám làm điều thích, màng danh lợi.
“ nếu thực sự hiểu thông điệp vũ trụ, sẽ dùng chúng để làm gì?”
Hách Vũ Thành gật đầu:
“Tất nhiên để phục vụ con hơn.”
Ôn Dĩ Đồng ngạc nhiên, thích giao tiếp với khác, vẫn phục vụ nhân loại mâu thuẫn, cuốn hút.
Cô ngước lên bầu trời thăm thẳm, nhờ lời , thêm phần kính trọng và tò mò về vũ trụ.
Hai im trời đêm, dường như thế giới chỉ còn riêng họ.
Gợi ý siêu phẩm: Ngày Tôi Thi Đỗ Công Chức, Bố Mẹ Lại Tự Tay Hủy Con Đường Của Tôi đang nhiều độc giả săn đón.
Hách Vũ Thành cảm nhận hương thơm nhẹ từ cô, tâm trạng bình thản.
đây ngắm trời thường một , thích ai làm phiền.
tối nay cô cạnh, thấy phiền, mà còn vui khi chia sẻ trời cùng cô.
Một lúc , Ôn Dĩ Đồng trấn tĩnh , trả kính cho Hách Vũ Thành:
“Cảm ơn cho thấy bầu trời khác biệt.”
Hai cùng rời sân thượng. khi nhà, cô mỉm :
“Tối nay thật vui, cảm ơn . Chúc ngủ ngon.”
nụ cô, Hách Vũ Thành hiếm khi mềm giọng:
“Ngủ ngon, mơ nhé.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.