Bạn Trai Là Al, Như Thế Nào Đỡ !!
Chương 7
Thẩm Đình cô vài giây.
gật đầu.
“Chỉ một ngày.”
Xe dừng biệt thự.
Cửa mở.
Xem thêm: Quân Hôn 70, Ngàn Dặm Theo Quân Ở Đại Viện: Trước Nhà Thủ Trưởng Có Đại Mỹ Nhân (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
khí bên ngoài trong lành.
Yên tĩnh đến mức thấy tiếng xe cộ.
Tô Noãn Noãn bước xuống.
xung quanh.
Rộng.
.
cảm giác bao bọc kín.
Như một chiếc lồng…
làm tinh xảo.
“… .”
Giọng vang lên phía .
Cô đầu.
đó.
thúc giục.
Chỉ cô.
Như đang chờ.
Cô do dự một giây.
vẫn bước .
Trong nhà.
gian rộng rãi, lạnh.
Màu sắc đơn giản.
nhiều dấu vết sinh hoạt.
Giống như
chỉ một sống.
“… sống một ?”
Cô hỏi.
“Ừ.”
“…”
Tô Noãn Noãn hỏi thêm.
khí chút kỳ lạ.
giống ép.
cũng tự do.
“Phòng ở .”
.
“Em chọn.”
“…?”
Cô sững .
“Chọn?”
“Ừ.”
cô.
“Ở cũng .”
“…”
Tô Noãn Noãn hiểu.
“… sợ chạy?”
.
Thẩm Đình khẽ .
nhẹ.
“Em thử xem.”
“…”
Một câu.
đủ khiến cô im lặng.
Cô .
lên cầu thang.
Chọn một phòng gần nhất.
Đóng cửa.
Dựa cửa.
Tim đập loạn.
“… đang làm cái gì …”
Một lúc .
Cửa phòng gõ nhẹ.
cốc cốc *
Tô Noãn Noãn giật .
“…Ai?”
“.”
Giọng trầm thấp vang lên.
Cô do dự.
vẫn mở cửa.
Thẩm Đình ngoài.
tay
một cốc sữa nóng.
“Uống .”
.
Giọng bình thường.
Như thể
đây chuyện tự nhiên.
Tô Noãn Noãn sững .
“…”
“Em ăn gì.”
cắt ngang.
Ánh mắt rơi cô.
“ .”
Một câu đơn giản.
ép.
lạnh.
khiến lòng mềm một chút.
Cô cốc sữa.
.
“…Cảm ơn.”
Cô nhỏ.
Nhận lấy.
Ngón tay vô tình chạm tay .
Nóng.
Khác hẳn với vẻ ngoài lạnh lẽo.
Cô lập tức rút tay .
Thẩm Đình phản ứng đó.
gì.
Chỉ yên.
Một lúc.
giơ tay.
Khẽ chạm lên tóc cô.
thật sự chạm.
nhẹ.
Như xác nhận.
“Nhớ.”
.
Giọng thấp xuống.
“…đừng nghĩ đến khác.”
Tô Noãn Noãn cứng .
Cô ngẩng đầu.
“… ”
“ đang nhắc.”
cắt ngang.
Ánh mắt khóa chặt cô.
còn dịu nữa.
“ hỏi.”
khí căng.
chỉ trong một giây.
thu tay.
Lùi .
“Uống xong nghỉ .”
“…”
“ ở .”
xong.
rời .
ép.
ở .
Chỉ để
một căn phòng.
Một cốc sữa nóng.
Và
một cảm giác lạ.
Tô Noãn Noãn yên.
theo bóng lưng .
chậm rãi đóng cửa.
Dựa cửa.
Cô đưa tay lên ngực.
Tim
đập nhanh hơn lúc nãy.
còn sợ nữa.
Cô cúi đầu.
cốc sữa trong tay.
Vẫn còn ấm.
“… …”
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/ban-trai-la-al-nhu-the-nao-do/chuong-7.html.]
Cô thì thầm.
đang nghĩ gì.
Chỉ
tối nay.
lẽ sẽ ngủ .
Đêm xuống nhanh.
Biệt thự yên tĩnh đến mức… gần như âm thanh.
Tô Noãn Noãn giường.
Nhắm mắt.
Mở mắt.
nhắm.
… ngủ .
Trong đầu cô
hình ảnh .
Ánh mắt.
Giọng .
Câu .
“Đừng nghĩ đến khác.”
“…Điên thật …”
Cô lật .
Ôm gối.
Cố ép bản ngủ.
.
Càng yên tĩnh
càng rõ.
Cuối cùng
cô mở mắt.
dậy.
“…Chỉ một ngày…”
“…Ngày mai sẽ về…”
Cô tự nhủ.
trong lòng một cảm giác rõ ràng.
an tâm.
chắc chắn.
Cô cửa.
Im lặng.
ai.
Một ý nghĩ
chậm rãi xuất hiện.
“Bây giờ rời … thì ?”
Tim cô đập nhanh hơn.
“…Chỉ ngoài thôi…”
“… trốn…”
Cô dậy.
tới cửa.
Mở .
Hành lang tối.
Đèn chỉ bật một nửa.
.
âm thanh.
“…Chắc đang ở …”
Cô bước .
Nhẹ.
nhẹ.
Từng bước một.
xuống cầu thang.
Tầng một.
Phòng khách trống.
thấy .
thấy ai.
Cửa chính
ở ngay phía .
Chỉ cần vài bước nữa
thể ngoài.
Tim cô đập mạnh.
“… gì…”
“…Chỉ về nhà…”
Cô bước nhanh hơn.
Một bước.
Bạn thể thích: Ngày Tôi Thi Đỗ Công Chức, Bố Mẹ Lại Tự Tay Hủy Con Đường Của Tôi - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Hai bước.
Ba bước
Ngón tay chạm tay nắm cửa.
Chỉ cần mở
“ ?”
Giọng trầm thấp vang lên phía .
lớn.
khiến cô đông cứng.
“…”
“…”
Tô Noãn Noãn im.
dám đầu.
Tim đập loạn.
“……”
Cô mở miệng.
.
Tiếng bước chân.
Chậm.
định.
Tiến gần.
gần.
“ gì?”
Giọng vang lên lưng cô.
Thấp.
Chậm.
Từng chữ như dán da.
“…Ở …”
Cô .
Giọng nhỏ.
“Ừ.”
Một nhịp dừng.
“… em đang làm gì?”
“…”
“…”
khí căng đến mức khó thở.
Tô Noãn Noãn siết chặt tay.
“… chỉ ”
“Chỉ gì?”
cắt ngang.
Giọng lớn.
lạnh .
“…”
Cô trả lời .
Bởi vì
cô .
Đây chính
trốn.
Một giây.
Hai giây.
khí im lặng.
một bàn tay đưa tới.
Nắm lấy cổ tay cô.
mạnh.
cho thoát.
“ .”
.
Tô Noãn Noãn lập tức giãy.
“Thả ”
“Đừng chạy.”
Giọng thấp xuống.
Mang theo một chút nguy hiểm rõ ràng.
“ thích.”
Cô cứng .
“… chỉ một ngày”
“ cũng .”
cắt ngang.
Kéo cô xoay .
cách lập tức rút ngắn.
“Đừng thử.”
Ánh mắt tối xuống.
Khóa chặt cô.
“…vượt giới hạn .”
Tim cô đập loạn.
“ đang giam !”
Cô bật .
Giọng run.
Thẩm Đình phủ nhận.
Chỉ cô.
lâu.
chậm rãi :
“Ừ.”
“…”
“…”
Chưa có bình luận nào cho chương này.