Bản Nhạc Mở Đầu Lãng Mạng
Chương 7
Tịch Bạc vội vàng khỏi nhà.
một lái xe tới bệnh viện chỉ cách đó hơn mười phút đường xe.
Bãi đỗ xe tầng hầm gần như kín chỗ.
Khó khăn lắm mới tìm một vị trí trong góc để đỗ xe.
mở cửa bước xuống.
Đột nhiên…
dùng sức bịt chặt miệng và mũi .
Ai ?
Trong thở lập tức xuất hiện cảm giác đầu nặng chân nhẹ.
nhanh đó, ý thức dần trở nên mơ hồ.
…
Khi tỉnh .
Bên tai loáng thoáng vang lên giọng quen thuộc.
đang cãi .
“… đang phạm pháp ?”
“ đây bắt cóc, giam giữ trái phép. tự phạm pháp còn kéo cả con theo?”
Xem thêm: Điên! Xuyên Thành Nữ Phụ Ác Độc Những Năm 70 Thì Đã Sao (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
phụ nữ trung niên sốt ruột đập đùi:
“Đồ ngốc, chuyện nam nữ kiểu thì tính phạm pháp gì chứ? Nó bây giờ thần trí tỉnh táo, con với nó chuyện nên xảy cũng xảy , đợi nó tỉnh dậy thì gạo sống nấu thành cơm, chẳng sẽ ngoan ngoãn lời con ?”
“Đến lúc cảnh sát hỏi thì bảo nó tự nguyện mà?”
“Chẳng lẽ ngoại tình còn coi phạm pháp ?”
Tiếng dần dần trở nên rõ ràng.
mở mắt .
thấy hai ở cửa phòng.
Lâm Trì ngậm điếu thuốc, vẻ mặt đầy bực bội:
“ khống chế con từng năm còn đủ ?”
“Ôn Lê căn bản yêu con, cứ cố ép bọn con với , bệnh ?”
“Con cái gì?”
Giọng lập tức cao vọt lên:
“Con bây giờ Tịch Bạc bao nhiêu tài sản ? Với tình cảm nó dành cho Ôn Lê, cho dù ly hôn vì cô thì ít nhất cũng chia cho cô một phần ba tài sản. Đến lúc đó con cưới Ôn Lê, đời đời , đời nữa đều cần lo nghĩ.”
“ hại con bao giờ ?”
Bà nghẹn ngào :
“ mạo hiểm nguy cơ bắt làm những chuyện còn vì con ?”
Diệu Linh
lau nước mắt .
Gương mặt ẩn trong bóng tối dần hiện rõ.
dì Vương.
18
nhắm mắt , tiếp tục giả vờ mê man.
Mấy hôm đoán dì Vương vấn đề nên âm thầm điều tra thu thập chứng cứ.
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/ban-nhac-mo-dau-lang-mang/chuong-7.html.]
Chỉ ngờ dì tay nhanh như .
Tiếng đối thoại vẫn tiếp tục.
“Đừng do dự nữa, đồ ngốc. Ban đầu còn định để nó mơ mơ màng màng kéo dài tới lúc ly hôn mang theo tài sản gả cho con, ai ngờ gần đây nó bỗng tỉnh táo , chỉ đòi chia tay con mà còn một lòng về với Tịch Bạc.”
Bà c.h.ử.i rủa, vẻ mặt đầy độc địa:
Xem thêm: Đại Lão Huyền Học Trở Về, Thiên Kim Giả Tắt Đài (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
“Cái thằng Tịch Bạc đó cũng đồ vô dụng, cắm sừng tới tận đầu mà vẫn chịu ly hôn.”
“.”
Lâm Trì cắt ngang lời bà :
“Cắm sừng cái gì? rõ ràng Ôn Lê cảm tình với con đều do lén bỏ t.h.u.ố.c cho cô thời gian dài, nhân lúc cô thần trí tỉnh táo mà thôi miên tẩy não.”
“ càng rõ hơn đứa bé đó vốn con con, mà cô với Tịch Bạc. Con căn bản từng chạm cô .”
“Chát.”
Tiếng tát vang lên giòn tan.
Giọng dì Vương run rẩy:
“Con còn mặt mũi ? vì con mà làm nhiều như thế, còn con thì ?”
“Ngày con rõ ràng lời …”
Lâm Trì bật một tiếng.
“ lời?”
“, một m.a.n.g t.h.a.i ngoài hôn nhân, sinh con xong thì ném về quê cho khác nuôi, chỉ sinh mà nuôi, đến lúc già ham khống chế cực mạnh, lúc nào cũng dùng t.h.u.ố.c với thôi miên để thao túng con trai ruột … ai mà lời chứ?”
“ lén bỏ t.h.u.ố.c Ôn Lê, khiến thần trí cô dần suy sụp, dùng đủ loại giả tượng Tịch Bạc ngoại tình để tẩy não cô , âm thầm tạo cơ hội cho bọn con gặp , dùng mấy trò thôi miên nửa mùa . Đợi đến lúc con thật sự yêu cô mới cho con Ôn Lê gia đình, chồng. Tất cả đều trò thao túng, còn Ôn Lê chỉ một kẻ đáng thương điều khiển. Cô từng, từng thật sự động lòng với con.”
“Những chuyện đó từng hỏi ý kiến con ?”
“Lâm Lâm…”
Dì Vương bỗng bật :
“ chỉ cảm thấy với con, cho con cuộc sống hơn thôi. Đều tại bản lĩnh kiếm tiền, chỉ thể làm bảo mẫu cho . dựa chứ? Tại con nhà họ thể sống sung sướng từ bé, còn con trai chỉ thể lớn lên ở vùng núi nghèo, ngoài làm công trường, làm thợ sửa xe?”
“Năm đó Tịch Bạc chẳng cũng chỉ thợ sửa xe ? vì cưới Ôn Lê nên mới đổi đời ngày hôm nay ?”
“Ôn Lê còn do chính tay nuôi lớn, dựa để thằng đó hưởng lợi?”
Trong ấn tượng , dì Vương hơn 20 năm từng lớn tiếng với ai.
Giờ phút giọng dì khàn đặc, điên loạn, đôi mắt đầy ác ý.
“, dù gì cũng sống với Ôn Lê nhiều năm như , nỡ đối xử với cô thế ?”
“ gì mà nỡ?”
Dì Vương lạnh:
“Chẳng qua chỉ đầu t.h.a.i nhà thôi. thì nó cũng chả cái gì?”
“Từ bé đỏng đảnh, khó chiều c.h.ế.t.”
, như chợt nghĩ tới điều gì, bà hạ giọng khuyên nhủ:
“Lâm Lâm, đảm bảo sẽ kiểm soát cuộc sống con nữa. Bây giờ ngoài, con với Ôn Lê ở trong phòng làm cho xong chuyện cần làm , ?”
“Nếu thật sự kịp nữa .”
Tiếng bật lửa vang lên khẽ.
Lâm Trì ngậm điếu thuốc, giọng điệu bất cần:
“Khoản đó con .”
“Làm .”
Chưa có bình luận nào cho chương này.