Bạch Nguyệt Quang Trở Lại
Chương 21
nụ khuôn mặt , lòng bỗng nghèn nghẹn. Chuyện năm xưa gây cho quá nhiều tổn thương, đến mức bây giờ chỉ cần kể những điều nhỏ nhặt , thấy mãn nguyện.
nghiêng hôn nhẹ lên má . kịp phản ứng, chỉ kịp đưa một tay nắm tay : “Ôn Ôn đừng nghịch, ngoan ngoãn yên, đang lái xe.”
“ !” rút tay về, lòng thầm lẩm bẩm, bình thường ai mới nghịch chứ?
đầu ngoài cửa sổ, phát hiện cảnh vật giống đường về nhà.
“Tô Dự, định đưa em ?”
Gợi ý siêu phẩm: Cưới Chớp Nhoáng Tần Gia, Tôi Thành Đoàn Sủng Trong Hào Môn đang nhiều độc giả săn đón.
liếc , ánh mắt sâu thẳm như chim quạ: “Lát nữa em sẽ .”
Chiếc xe chạy qua ngôi trường đại học chúng từng học, dừng khu căn hộ nơi chúng từng sống chung.
Hai bên con đường trong khu những cây ngô đồng bắt đầu ngả vàng, lá khô rơi đầy mặt đất. Ánh hoàng hôn rọi qua kẽ lá, vài bộ lác đác ngang qua, khung cảnh chút ấm áp, chút cô đơn, chút khói lửa nhân gian, dễ khiến chìm hồi ức.
vòng qua tháo dây an cho , mở cửa xe: “Xuống xe thôi, tiểu thư Ôn Ôn.”
nắm tay bước xuống, vẫn mơ hồ: “ đưa em đến đây?”
trả lời, mười ngón tay đan chặt lấy , cùng nơi từng tổ ấm hai đứa.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Gợi ý siêu phẩm: Em Kế Kiều Diễm Của Nữ Chính Trong Truyện Thập Niên đang nhiều độc giả săn đón.
mở cửa, bước . thứ trong nhà vẫn y nguyên như bốn năm lúc rời . ngỡ ngàng từng bước, từng bước quanh, nước mắt bất giác rơi.
Chiếc bàn ăn bằng gỗ từng chọn, đó chiếc bình thủy tinh thường cắm hoa Tô Dự tặng.
sofa những chiếc gối ôm hai đứa cùng chọn, phong cách lạnh lùng xen lẫn hình thú đáng yêu tạo nên cảm giác đối lập đặc biệt.
bệ cửa sổ, những chậu lan dây và sen đá vẫn xanh . Trong tủ áo, áo sơ mi trắng thời đại học xen kẽ với váy .
giường vẫn chăn màu hồng do độc đoán lựa chọn. Mỗi thấy hình cao lớn chăn hồng, đều trêu ngoan quá. Từ lúc đầu đỏ mặt hổ đến giờ thì quen .
Trong phòng sách, tiểu thuyết ngôn tình xếp ở tầng dễ lấy nhất giá sách . những quyển sách học thuật dày cộp khó hiểu .
Trong các góc phòng khung ảnh và một mảng tường phủ đầy hình chúng : hôn , hôn , nắm tay, tựa vai, giận, , , đầu trượt tuyết, nụ hôn pháo hoa…
:
“ luôn tin em sẽ về bên , nên giữ gìn thứ như cũ. sợ em về hỏi tại còn gì cả. mua căn nhà . Mỗi thấy quá khó khăn, đều về đây ở vài ngày. Ngửi mùi chăn em, những vật dụng em thích, cảm giác như em vẫn đang ở đây. dọn dẹp vài , cảm giác em để càng lúc càng ít. May mắn … giờ em về . , giữ em ở cả đời.”
, thấy rút một hộp nhẫn từ đó.
“ lên kế hoạch cho nhiều màn cầu hôn, thể ở công viên giải trí, hoặc mặt gia đình bạn bè… Thậm chí còn nghĩ nên cầu hôn ngay ở sân bay mặt bạn trai cũ em . cuối cùng vẫn chờ nổi, chọn nơi từng tổ ấm chúng . hiểu vì , cảm thấy ở đây nhất. Ôn Thuần, luôn nghĩ lý trí và kiềm chế, ngờ trúng ngay tiếng sét ái tình. Từ đầu gặp em, đến nửa phút, trái tim loạn nhịp. chìm đắm em rõ lý do, hạnh phúc đến tận cùng. Và cũng vì , khi em rời , nỗi đau cũng chạm đến tận cùng. từng xóa bỏ em khỏi lòng, càng xóa càng sâu. đành từ bỏ lý trí, chìm đắm càng sâu. Tám năm , như con bạc thuốc chữa, đặt cược tất cả lên em. Vì , Ôn Thuần, em thể cho con bạc một cơ hội thắng ?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.