Bạch Nguyệt Quang Trở Lại
Chương 15
Trong mắt cô ánh lên vẻ nghi ngờ, cũng giấu sự khoe khoang mờ ám về mối quan hệ giữa cô với Tô Dự. Khá buồn .
“ cô Trần cứ tự nhiên, .”
“Đợi … Cô Ôn, thể chuyện một lát ?”
một ban công yên tĩnh, chỉ và Trần . Cô cắn môi, ngập ngừng một lát :
“Cô Ôn, cô thể rời xa A Dự ?”
lời vô lý cô chọc :
“Cô Trần thật thú vị, cô nghĩ và Tô Dự đang bên ?”
Cô những lời dường như khó khăn:
“Cô Ôn, cô mối tình đầu A Dự, cũng… vì ngoại hình giống cô nên mới quen .”
“ sợ cô chê , cô Ôn, cô ?” – Ánh mắt cô lộ chút si mê, “Từ cái đầu tiên, cảm thấy thuộc về . cho thấy một thế giới mà từng dám mơ đến, đưa bệnh viện nhất, che chở cho mặt dì Tô. Từng chút từng chút như thế, … yêu .”
“ nghĩ, cũng yêu ? Nếu thì đưa tiền cho xong, làm nhiều việc đến thế?”
“ dần dần đưa bước thế giới . Đôi khi bạn bè hỏi bạn gái , cũng bao giờ phủ nhận. còn từng đưa gặp dì Tô.” – Gương mặt cô vẫn đầy ngọt ngào, đến đây còn với vẻ đắc ý – “Cô , A Dự từng đưa cô gặp ?”
Bạn thể thích: Người Ấy Đã Về Còn Tôi Đã Có Chồng Anh Phát Điên Gì -Thời Noãn - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
“ dì vẫn chấp nhận , A Dự cũng thật sự yêu , theo thời gian, chúng chắc chắn sẽ yêu .” – Cô quả quyết.
“Dù ban đầu thế cô, nghĩ thời gian sẽ xóa nhòa tất cả. ai thể mãi mãi chờ đợi một , cũng đang dần quên cô, cô cảm nhận ?”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“… tại cô về?” – Ánh mắt cô đầy khó chịu, như thể vợ cả đang đối mặt với tiểu tam dám đắc tội.
“ còn yêu cô nữa, thứ tình cảm dành cho cô chỉ chấp niệm, hồi ức tô hồng từ những tháng ngày từng yêu .”
“ nên, cầu xin cô, đừng phá hoại tình yêu nữa ?” – đến đây, cô bật , van nài .
“ yêu nên ! Nếu cô xuất hiện, sẽ thuận lợi trở thành phụ nữ , vợ , nữ chủ nhân Tô thị.”
“Cô Ôn, cô nên về, nên xuất hiện giữa và A Dự, quấy nhiễu chúng .”
cau mày, lắng cô từng lời như lời luận tội. Thì … thực sự làm phiền họ.
Cổ họng ngứa ngáy, khẽ ho một tiếng, lên tiếng bằng giọng khàn:
Bạn thể thích: Đã Ngủ Riêng Rồi Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì? Thương Liệt Duệ & Ôn Nhiễm - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
“Cô Trần yên tâm, sẽ rời . Nếu như hai thực sự yêu , sẽ làm phiền cô và Tô.”
Ừm...
Mặc dù đó thấy buồn khi Tô Dự ép đưa lựa chọn, giờ Trần thẳng thắn oán trách làm ảnh hưởng đến tình yêu họ, lòng vẫn tránh khỏi cảm giác chua xót.
Như thể một lỗ hổng nào đó xé toạc , mà lấp đầy .
tự nhủ trong lòng:
“Ôn Thuần, bỏ lỡ thì bỏ lỡ, cần nữa, sẽ bước con đường phản diện, bốn năm em vượt qua , thì nên gục ngã ở phút cuối . như cô , Tô Dự đang quên , cũng nên thật sự buông tay. về nước , hãy xem như một bài học…”
Cuộc trò chuyện với Trần kéo dài lâu. khi trả lời, cô đến lúc tìm Tô Dự. Cô bảo hai hẹn , nếu đến muộn Tô Dự sẽ giận. xong còn thẹn thùng nắm chặt lấy vạt váy.
Chưa có bình luận nào cho chương này.