Bạch Nguyệt Quang Dẫn Con Tới Cướp Chồng, Tôi Xé Giấy Khám Thai Khiến Tổng Tài Hối Hận Quỳ Xin Tha Thứ
Chương 528: Ngoan, cười một cái nào
Ngu Hoan tấm thiệp cưới đỏ chót mặt, một khoảnh khắc cô xé nát ném thẳng mặt .
Tại chịu buông tha cho cô?
Cứ nhất quyết bắt cô chứng kiến hạnh phúc ?
Ngu Hoan cấu chặt lòng bàn tay, cố nặn một nụ : “Chúc mừng.”
Thịnh Hoài khẽ nhíu mày: “Em mà với Hứa Như Ý , đừng với .”
Cổ họng Ngu Hoan dâng lên vị rỉ sét: “.”
Thịnh Hoài cô làm cho nghẹn họng, rõ ràng chẳng chuyện gì, cứ cảm thấy gì đó .
“Em vui ?” hỏi.
Ngu Hoan tức đến bật : “Vui, đặc biệt vui.”
“Vui , chuyện tiếp theo sắp với em, lẽ em sẽ còn vui hơn.”
Ngu Hoan chịu nổi nữa.
“Đừng nữa, hứng thú .”
Gợi ý siêu phẩm: Đã Ngủ Riêng Rồi Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì? Thương Liệt Duệ & Ôn Nhiễm đang nhiều độc giả săn đón.
Sắc mặt ôn hòa Thịnh Hoài sầm xuống vài phần, cô bây giờ mất kiên nhẫn với đến mức .
Thịnh Hoài thằng nhóc vắt mũi sạch, đáng vì chút chuyện nhỏ mà đầu bỏ , kiên nhẫn : “Hoan Hoan, nếu cho em cơ hội tìm bố ruột, em tìm ?”
“.” Cô mang theo cảm xúc, từ chối thẳng thừng việc giao tiếp với .
“Tại ? Mỗi đều cội nguồn, chừng những năm qua họ cũng đang tìm em, vì em mà trằn trọc khó ngủ, thậm chí...”
“Nhiều đứa trẻ như , ai cũng tìm nhà , tại ? Chứng tỏ họ căn bản yêu . lúc cần họ nhất, họ xuất hiện, thì bây giờ cũng đừng xuất hiện nữa, nhỡ tìm về để gả đổi sính lễ lấy vợ cho con trai hoặc để dưỡng lão cho họ, chẳng oan uổng lắm ?”
Cô mang theo sự oán hận, đối với bố cũng đối với Thịnh Hoài.
định thêm gì đó, Mạnh Lê tới tìm cô việc, Ngu Hoan liền bỏ thẳng.
Thịnh Hoài bỏ mặc ở đó, suy nghĩ lâu, quyết định để mặt chuyện.
, thiệp mời để bàn.
Đợi Ngu Hoan , liền thấy một mảng đỏ chói mắt.
Cô cũng thèm , ném thẳng thùng rác.
…
“Sống uổng phí ngần tuổi đầu chẳng tích sự gì, vẫn để già đích ngựa.”
Thịnh Hoài khổ, vô dụng, mà quá để tâm.
Quá mức để tâm, luôn cảm thấy làm gì cũng tổn thương.
Bà cụ hẹn Ngu Hoan gặp mặt ở bên ngoài.
thấy bà cụ, Ngu Hoan luôn kìm sự áy náy.
bà cụ cũng áy náy, vuốt ve khuôn mặt Ngu Hoan: “ gầy ?”
Ngu Hoan quả thực gầy một chút, đặc biệt từ khi gặp ở bữa tiệc khai trương Vân hôm đó, cô liền ăn ít ngủ ít, chỉ trong một tuần ngắn ngủi sút mất 2,5 kg, khiến Mạnh Lê ngày nào cũng ăn cỏ ghen tị c.h.ế.t .
cô thể thừa nhận mặt bà cụ: “ gầy ạ, bà nhầm .”
Bà cụ thở dài: “Đều tại bà nội, nếu bà se nhầm duyên đẩy cháu một hố lửa khác, cháu và Thịnh Hoài...”
“Bà nội.” Ngu Hoan nắm lấy tay bà, giọng dịu dàng, “Nếu hôn ước với Thịnh Lý Thần, cháu căn bản thể tiếp cận Thịnh Hoài, cháu quyến rũ , cháu một đê tiện, cháu với bà.”
Những điều , bà cụ từng nghĩ tới.
khi thực sự thiên vị một , chính việc cô làm bà đều thể tự bào chữa, tìm lý do cho cô .
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/bach-nguyet-quang-dan-con-toi-cuop-chong-toi-xe-giay-kham-thai-khien-tong-tai-hoi-han-quy-xin-tha-thu/chuong-528-ngoan-cuoi-mot-cai-nao.html.]
Hơn nữa, cô bé Ngu Hoan lúc đó thực sự dễ dàng gì, cô chọn cách tự cứu chứ cầu cứu bà, trắng cũng tin tưởng bà.
Bà cụ lén lút xâu chuỗi , cũng cảm thấy lúc đó kiểu tâm lý nuôi thú cưng, ơn cứu mạng nhiều cách để trả, kiểu bà chẳng tâm lý Giả mẫu thích những cô gái trẻ trung xinh vây quanh ?
thở dài một thườn thượt: “Bỏ , bất kể ai thì cũng quá khứ , bà nội đến tìm cháu, chuyện khác.”
“Bà nội, bà ạ.”
“Bà kể cho cháu một câu chuyện... Gia đình đó khi làm mất đứa trẻ, bà nội đưa đứa trẻ về nước vì sợ con trai con dâu trách mắng, kéo dài nửa tháng mới cho nhà , bỏ lỡ thời gian tìm kiếm nhất.
con dâu lúc đó m.a.n.g t.h.a.i 6 tháng, tin con gái mất tích, đau buồn quá độ ngất xỉu, đứa bé trong bụng cũng còn, đó bà nội trầm cảm thành bệnh tâm thần, ông nội qua đời vì bệnh ung thư, đôi vợ chồng đó ly hôn, thể nhà tan cửa nát, họ bao giờ từ bỏ việc tìm kiếm con gái , đó mới ngoài 50 tuổi, mà gầy gò ốm yếu, tóc bạc trắng đầu.”
thở Ngu Hoan nhẹ.
Cô thông minh như , thể bà cụ đang về chuyện gì chứ?
Cô luôn cảm thấy một đứa trẻ yêu thương, nên họ ngay cả khi cô lạc cũng chịu tìm, thậm chí cô còn nghĩ họ cố tình vứt bỏ cô.
ngờ từ ngày cô mất tích, thế giới họ đổ mưa, một cơn mưa kéo dài suốt 18 năm.
Nước mắt thể kiểm soát nữa, cô dùng hai tay ôm mặt, bờ vai run lên từng hồi.
Đột nhiên, cảm thấy mặt , cô tưởng bà cụ, liền ôm lấy eo.
Cảm giác rắn chắc, mùi hương quen thuộc, cô Thịnh Hoài.
cô thực sự còn chút sức lực nào, cứ để một lát , cho cô ôm một lát.
Gợi ý siêu phẩm: Trọng Sinh Quân Hôn: Mang Song Thai Theo Chồng Tòng Quân Khiến Cả Đại Viện Ghen Tị đang nhiều độc giả săn đón.
Cô lâu, dường như trút hết tủi 18 năm qua ngoài.
Thịnh Hoài nhẹ nhàng vuốt ve đầu cô: “ đủ thì đợi lúc gặp họ đừng nữa, đều quá khổ , chúng một cái nào.”
Ngu Hoan cảm thấy mắt đau rát, cô sụt sịt mũi, một tiếng "Xin ".
Thịnh Hoài chỉ tay về phía nhà vệ sinh: “ chỉnh trang một chút .”
Cô bước , dùng nước lạnh rửa mặt, lúc bước ngoài trừ đôi mắt đỏ hoe, cảm xúc cơ bản trở bình thường.
Tất nhiên, cũng khôi phục sự lạnh nhạt với Thịnh Hoài.
“Bà nội ?”
“Bà lớn tuổi , chịu nổi cảm xúc lên xuống thất thường, bảo bà về nhà .”
Ngu Hoan chút tự trách: “Đáng lẽ nên để bà nội với .”
“ thì với em lắm, em thèm để ý đến .”
Ngu Hoan sững : “ đến tìm chuyện ?” Cô tưởng chỉ đưa thiệp mời.
“Nếu thì ? Khi nào gặp Giáo sư Cố--chính em, bà tên Cố Nhạn Hồi, giáo sư khoa Triết học Đại học Kinh Bắc.”
đầu tiên Ngu Hoan khái niệm về gia đình và bố , giọng cô run rẩy khàn khàn: “ thể kể cụ thể cho về họ ?”
Thịnh Hoài chuẩn sẵn ảnh, mở điện thoại cho cô xem từng bức một.
Bắt đầu từ ảnh cưới bố , đó gia đình ba họ, bố cô cao lớn trai, cô quyến rũ xinh , cô mặc một chiếc váy voan nhỏ, mái tóc xoăn bế trong lòng.
Cảm giác hạnh phúc đó gần như tràn khỏi màn hình.
Ngu Hoan xem từng bức một, từ lúc cô sinh đến khi lạc nhiều nhiều, mỗi bức cô đều mặc những bộ quần áo khác , mềm mại thơm tho, giống như một cô công chúa nhỏ tinh xảo.
Thịnh Hoài : “Còn nhiều video, cần thời gian để từ từ xem. Bây giờ ông Hứa đến Kinh Bắc, đang ở chỗ Giáo sư Cố, khi nào em thời gian, hãy gặp họ một .”
Ngu Hoan bây giờ trong lòng chỉ sớm gặp họ, thấp thỏm.
Cô sớm còn cô công chúa nhỏ trong ảnh nữa, một cô gái bước từ bùn lầy, đầy rẫy những toan tính, họ sẽ thích ?
Thịnh Hoài thấu sự e ngại cô, dịu dàng : “ khi ly hôn họ tái hôn, chỉ vì tìm em. thấy một như em, họ nhất định sẽ vui.”
Ngu Hoan sang, ý tình trạng cô họ đều và chấp nhận ?
Hít sâu một , cô : “ thì ngày mai , ngày mai gặp.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.