Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Bạch Nguyệt Quang Dẫn Con Tới Cướp Chồng, Tôi Xé Giấy Khám Thai Khiến Tổng Tài Hối Hận Quỳ Xin Tha Thứ

Chương 516: Bác sĩ Thịnh có một cô cháu gái lớn thế này

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Câu thứ hai một đoạn dài.

“Bà nội nhớ , cả ngày cứ lải nhải mãi, xin đừng vì em mà về thăm ông bà, nếu cảm thấy phiền phức em thể dọn ngoài.”

tự về ?

Thịnh Hoài vỗ trán một cái.

, chắc chắn chỉ cái cớ, cô chính dùng cái cớ vụng về để câu về.

nhất quyết trả lời, cho cô leo cây.

Thịnh Hoài ném điện thoại ngăn kéo, đến nhà ăn ăn cơm.

lấy thức ăn xong xuống, bất giác lấy điện thoại .

phụ nữ đó thấy lâu như trả lời, chắc chắn bịa lý do để tìm .

đắc ý nhếch môi, đó bấm mở WeChat…

Chẳng cái lông nào.

nên cho cô một bậc thang để xuống , dù cũng con gái, da mặt mỏng.

Thịnh Hoài quên mất cô gái da mặt mỏng còn dám thò chân đũng quần ngay mặt chị gái .

cho cô một bậc thang để xuống, tối nay sẽ về nhà.

Buổi tối, Thịnh Hoài tan làm sớm còn hạ siêu thị mua nhiều hải sản mới về.

ngờ trong nhà trống trơn, chẳng ai ở nhà.

Má Lưu từ căn hộ về : “Ông chủ, bà chủ và tiểu thư Hoan Hoan hái quả ở nông thôn , chắc hơn 8 giờ mới về đến nhà.”

Thịnh Hoài sững sờ!

Bậc thang cái gì chứ, Ngu Hoan cô căn bản cần, thứ cô cần con đường thênh thang lên trời.

“Thiếu gia, ăn gì để làm.”

cần .” vứt câu và đống hải sản, lên xe bỏ .

nên về, thật quá dư thừa.

Lúc dừng đèn đỏ, vẫn còn tức giận, xóa sạch những tin nhắn WeChat Ngu Hoan gửi cho .

chặn , lúc tay run run thì đèn xanh bật sáng.

Thôi bỏ , cứ giữ , dù bây giờ cũng coi như một nhà.

Thịnh Hoài tự dỗ dành bản , một diễn kịch một vai.

mười lăm phút khi , nhóm Ngu Hoan cũng về đến cửa.

Vệ sĩ dỡ đồ xe xuống, má Lưu cũng đón: “Bà chủ, bà về sớm một chút thì , thiếu gia mới .”

“A Hoài về ? Đứa trẻ , cũng gọi điện thoại một tiếng?”

Má Lưu vội : “Còn mua nhiều hải sản nữa, chắc về nhà ăn cơm, kết quả thấy nhà, kịp kịp .”

Bà cụ ngược lo đói, hải sản vội bảo má Lưu làm: “Hoan Hoan thích ăn hải sản, làm hết , còn nấm và rau xanh mang về cũng xào một ít. Còn gà và thịt cừu, ngày mai gọi Thịnh Hoài cùng ăn.”

Ngu Hoan ban nãy vẫn còn đang lo lắng mục đích Thịnh Hoài về nhà, lúc thấy tên , bất giác sang.

Bà cụ khuôn mặt kiều diễm cô gái ánh đèn, đôi mắt to tròn ngơ ngác, trong lòng khỏi cảm thán quá xinh .

Từ xưa đến nay mệnh phụ nữ như bèo dạt mây trôi, quá nhiều điều bất do kỷ, phụ nữ càng như .

Bông hoa cô mọc lên từ bùn lầy tâm tính lương thiện thật đáng quý, nếu bà duyên quen cô, thì nhất định bảo vệ cô thật .

Tối hôm đó, Ngu Hoan ăn một bữa tiệc hải sản thịnh soạn, tôm hùm nặng mấy cân, bào ngư to bằng cái mặt, còn đủ loại hải sản nhỏ khác.

Bà cụ ăn khó hiểu: “Bản A Hoài ăn hải sản mua nhiều thế ?”

Cụ ông tìm cớ con trai: “Chắc chắn khác tặng, nó ăn nên mang về.”

Bà cụ cũng chấp nhận cách : “ lý.”

Ngày hôm , bà cụ liền chiên xào nấu nướng, làm một bàn thức ăn.

Thịnh Hoài bệnh viện bận, thời gian về.

Bà cụ chút thất vọng, cứ thở vắn than dài mãi.

Cũng , hôm nay Thịnh Ức và Thịnh Lý Thần cũng đều về, một gia đình êm ấm dường như vì Ngu Hoan mà chia năm xẻ bảy.

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/bach-nguyet-quang-dan-con-toi-cuop-chong-toi-xe-giay-kham-thai-khien-tong-tai-hoi-han-quy-xin-tha-thu/chuong-516-bac-si-thinh-co-mot-co-chau-gai-lon-the-nay.html.]

Ngu Hoan trong lòng áy náy, liền chủ động : “ để con mang đến cho chú nhỏ nhé.”

Bà cụ cũng thấy , liền thu dọn cho cô một đống lớn đồ đạc, bảo cô lái xe đến căn hộ , ngay cả mật khẩu cũng cho cô .

Ngu Hoan thẳng đến đó, mà đến bệnh viện.

Cô tìm đến khoa tâm thần, lúc giờ tan làm, mấy bác sĩ mặc áo blouse trắng sóng vai bước , Thịnh Hoài giữa một đám hói đầu đeo kính cận dày cộp trông đặc biệt nổi bật.

Mà những liếc mắt một cái thấy Ngu Hoan.

Cô lớn lên quá xinh , làn da trong hành lang u tối cũng trắng đến phát sáng.

“Ai , quá.”

nhà bệnh nhân ? Phòng bệnh nào , ấn tượng gì nhỉ?”

“Chẳng lẽ đến khám bệnh? Cô gái xinh thế mà đầu óc vấn đề ?”

Thịnh Hoài đ.á.n.h cho kẻ câu đó một cái: “Đầu óc mới vấn đề .”

Ngu Hoan bước tới, dịu dàng với Thịnh Hoài: “Chú nhỏ.”

đều phóng ánh mắt kinh ngạc tới, đây cháu gái bác sĩ Thịnh? Lớn thế ?

Thịnh Hoài thích ánh mắt khác cô, kéo sang một bên, giọng điệu vô cùng lạnh lùng: “ em đến đây?”

Ngu Hoan tưởng vẫn còn đang giận , liền cẩn thận bồi: “Bà nội bảo em mang cho chút đồ ăn.”

Thịnh Hoài bề ngoài biến sắc, trong lòng nghĩ, đây chẳng qua cái cớ cô gặp mà thôi.

“Đồ ?”

“Ở xe, nhiều lắm.”

lấy cùng em.”

Ngu Hoan tưởng lấy mang đồ xe chuyển sang xe , đó về nhà.

Thịnh Hoài ghế phụ xe cô: “Đường em , lái xe ?”

Ngu Hoan nhịn hỏi: “Chú nhỏ, lái xe ?”

Ánh mắt Thịnh Hoài vượt qua hai chiếc xe bên cạnh, rơi xe , dối chớp mắt: “ .”

Ngu Hoan cũng thêm gì, lái xe khỏi bãi đỗ.

Căn hộ Thịnh Hoài cách bệnh viện xa, 10 phút đến, khi xuống xe Ngu Hoan xuống mở cốp xe.

Cô lấy đồ xuống, thấy Thịnh Hoài ý định động tay.

“Chú nhỏ, đây canh gà hầm, còn sủi cảo nhân thịt cừu, chỗ dâu tây.”

đưa qua.

Thịnh Hoài ừ một tiếng: “Giúp mang lên .”

Ngu Hoan: …

“Chú nhỏ, tự chịu khó một chút , em còn việc khác.”

Thịnh Hoài nhướng mày: “ em sợ ?”

Khích tướng ? Ngu Hoan ha hả, mắc mưu.

“Em thực sự việc.”

, em cứ để đây, tìm một shipper mang lên giúp .”

“Shipper?” Ngu Hoan kinh ngạc , “ xách nổi ?”

Thịnh Hoài cho cô xem tay : “Em thấy thương ?”

Lúc Ngu Hoan mới phát hiện lòng bàn tay quấn băng gạc.

“Chú nhỏ, thương?”

“Một bệnh nhân đột nhiên phát điên, cầm d.a.o định c.h.é.m một y tá, nắm lấy lưỡi dao, đó khâu mấy mũi.”

Ngu Hoan thôi thấy đau, cô vội vàng xách đồ lên: “ như thế càng bồi bổ cho , em mang lên cho .”

cần , em bận, còn tay trái, chia làm mấy xách lên cũng .”

Ngu Hoan nhảm nữa, hóa thành thủy thủ Popeye, mang hết đồ lên.

Thịnh Hoài chắc cảm thấy ngại, cuối cùng xách một hộp sủi cảo nhỏ, theo m.ô.n.g cô.

cô thành thạo bấm mật khẩu, bất giác nhếch khóe miệng, cảm thấy cô dáng vẻ nữ chủ nhân.


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...