Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Bạch Nguyệt Quang Dẫn Con Tới Cướp Chồng, Tôi Xé Giấy Khám Thai Khiến Tổng Tài Hối Hận Quỳ Xin Tha Thứ

Chương 507: Không được gọi tôi như vậy

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Thịnh Hoài thế nào cả, chỉ khi cho cô uống t.h.u.ố.c thì để cô ngâm nước lạnh thôi.

Đêm nay Ngu Hoan sống c.h.ế.t xong, tóm … tiêu hồn.

Mãi cho đến khi trời tờ mờ sáng cô mới mệt mỏi nhắm mắt .

Một giấc ngủ dậy buổi chiều, bụng cô đói meo, đầu còn hâm hấp sốt.

sốt mới bình thường, con nhà t.ử tế nào ngâm nước lạnh cả đêm chứ, cô thật sự tháng dì cả ghé thăm nữa .

thức dậy giải quyết nhu cầu sinh lý, tiện thể xem điện thoại.

cũng nực , cô mất tích cả một đêm, lấy một cuộc điện thoại nào tìm cô .

Bà Ngu đây quản chặt, vì cô đang chờ giá mà bán, thể phá hỏng độ hảo món hàng.

Đêm qua bà bảo cô ngủ với Thịnh Lý Thần, tự nhiên sẽ nghĩ cô đang ở nhà họ Thịnh.

Còn Thịnh Lý Thần lẽ đuối lý, nên từng tìm kiếm.

Nếu đêm qua cô c.h.ế.t , chắc đợi cảnh sát phát hiện t.h.i t.h.ể mất.

Nghĩ đến đây, cô liền cảm thấy thật đáng buồn, chán đời.

Chải chuốt qua loa một chút, cô trong gương, tóc dài xõa tung, một chiếc áo phông nam cỡ lớn, vặn che khuất đùi.

chân trần giẫm lên tấm t.h.ả.m mềm mại, tìm chút đồ ăn.

Trong bếp sạch sẽ bóng loáng, ngoài sữa tươi thì chẳng gì cả.

đặt đồ ăn ngoài, trong lúc chờ đợi liền xem xét xung quanh.

Tuy chút bất lịch sự, khá tò mò nơi Thịnh Hoài ở trông như thế nào.

Thực cũng bình thường.

Căn nhà hơn 200 mét vuông, rộng, đồ đạc nhiều, ngoài hai phòng ngủ thì những nơi khác thoáng đãng, đặc biệt một góc sách nhỏ, bức tường giá sách hình vòng cung sách.

Ngu Hoan lấy một cuốn, sách y khoa tiếng , lật vài trang, cô cảm thấy nhận tiếng nữa .

bình hoa, ngược , năng lực mạnh.

ở nhà họ Ngu, cô phế vật thì sẽ đánh, quá xuất sắc cũng .

Ngu Hoan ban đầu hiểu đạo lý , cô tưởng những đứa trẻ học giỏi sẽ thiên vị, thế thi đầu tiên năm lớp một, cô mang về hai điểm 100.

Bố nuôi quả thực khen ngợi, hai chị chèn ép cô đến c.h.ế.t.

Trong cơm ruồi, giường hắt nước, thậm chí làm vỡ đồ cũng hùa làm.

Thế , cô phạt nhốt lồng, trong chiếc lồng cách đó đầy mười centimet, nhốt một con ch.ó Ngao Tạng bỏ đói mấy bữa.

ánh mắt hung dữ con súc sinh đó, nanh vuốt nó, cô học cách giấu dốt.

Lớp 40 , chỉ thi thứ 20 đến 18, bài thi phát xuống rõ ràng đều làm, làm 30%, trường Đại học Kinh Bắc mà cô thích nhất thể thi, chỉ thể thi Học viện Truyền thông gần đó.

Trong thời gian học đại học, thành tích bình thường, nhờ khuôn mặt gì cản nổi mà nhiều cơ hội, lấy cớ lười biếng, lén lút học ngoại ngữ và kiến thức tài chính, giống như Thịnh Ức , lấy sắc thờ thì sẽ ngày nhan sắc tàn phai tình yêu phai nhạt, cô cũng sống dáng một con .

ngày đó .

Bên ngoài truyền đến tiếng bước chân, cô bước xem, Thịnh Hoài xách đồ ăn ngoài bước .

thấy đều chút kinh ngạc, Thịnh Hoài càng nhíu chặt mày: “ cô vẫn ?”

vẫn ăn cơm.” Trong cái khó ló cái khôn, cô giật lấy đồ ăn ngoài trong tay .

“Đây cô?”

Ngu Hoan kỹ , suất gà rán đặt, liền gật đầu.

thêm vài : “ tưởng những như các cô ngày nào cũng ăn dưa chuột rau xanh chứ.”

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/bach-nguyet-quang-dan-con-toi-cuop-chong-toi-xe-giay-kham-thai-khien-tong-tai-hoi-han-quy-xin-tha-thu/chuong-507-khong-duoc-goi-toi-nhu-vay.html.]

Ngu Hoan lập tức lạnh mặt: “ loại nào? út loại nào?”

Thịnh Hoài cũng trực giác ý miệt thị trong câu quá rõ ràng, kẻ to mồm giữ mồm giữ miệng như Quý Như Băng, như quả thực .

Thế , xin một cách hề thành ý, tiện tay lấy cuốn sách trong tay cô : “Tiểu thuyết tiếng , cô hiểu ?”

Ngu Hoan gì nữa.

định kiến một ngọn núi lớn trong lòng , thứ thể lay chuyển, thì cô dứt khoát đỉnh núi, đè c.h.ế.t .

Bước lên một bước, cô giơ tay vòng qua cổ , ánh mắt lúng liếng đưa tình : “Cháu hiểu sách, hiểu , út, cho lật ?”

Động tác nhón chân giơ tay cô gái khiến quần áo kéo lên để lộ bờ m.ô.n.g cong vút, cùng với chiếc… màu đen.

khi đến nhà họ Thịnh, bộ đồ lót cô mặc do bà Ngu chọn, màu đen chỉ một sợi dây, vô cùng gợi cảm.

Đêm qua, Thịnh Hoài ném cô bồn tắm quản nữa, lớp sườn xám ôm sát còn càn khôn, cũng luôn mặc như , đêm qua…

Đưa tay kéo quần áo xuống cho cô , ánh mắt Thịnh Hoài mang theo sự đồng tình: “Ngu Hoan, cô thể tự trọng một chút ?”

Trái tim Ngu Hoan giống như một cây kim đ.â.m , những lời đầu tiên cô thấy, hiểu , những lời thốt từ miệng đàn ông cao quý ôn nhuận như Thịnh Hoài, lực sát thương đặc biệt mạnh.

Răng ngọc c.ắ.n lấy một chút thịt môi, nghiến nghiến, cơn đau nhói nhè nhẹ khiến cô tỉnh táo hơn một chút, da mặt cũng dày hơn một chút.

Hai chân quấn lấy eo , dùng sức một cái, cô giống như con khỉ trèo cây, trèo lên đàn ông, hai chân vòng qua eo .

Thịnh Hoài ngờ cô to gan như , trở tay kịp.

Hai gần trong gang tấc, tiếng hít thở phóng đại vô hạn, kéo theo nhịp tim cũng tăng tốc tức thì.

Ngu Hoan mùi sữa tắm muối biển trong phòng tắm , giống, hương bách hợp trầm hương dường như ướp cô thấm vị, bây giờ hòa quyện với thở muối biển, gấp vô chen chúc thở , khiến cảm thấy khí loãng , não bộ thiếu oxy.

Cho đến khi đôi môi đỏ mọng phụ nữ phủ xuống, lướt qua môi , mới hồn.

phụ nữ mắt ánh mắt câu hồn, sắc nước long lanh nơi đáy mắt khiến mê mẩn.

Kỹ năng hôn cũng đến kinh ngạc.

Cảm giác sự thăm dò ngây ngô, thực chất mỗi bước đều câu kéo đến tận sâu thẳm linh hồn .

Trong lòng, dường như mãnh thú phá lồng xông .

ôm phòng ngủ, ném cô trở giường.

Ngu Hoan cả ngày ăn cơm, sốt, khi nảy lên từ đệm giường thì choáng váng, cô vội nhắm mắt .

đàn ông cho cô chút thời gian nào, trực tiếp đè lên quỳ một chân giữa hai chân cô .

Bàn tay lớn bóp lấy chiếc cổ thon thả , đôi môi đỏ mọng ướt át , giọng thô nặng: “Ngu Hoan, cô đang làm gì ?”

Ngu Hoan đang đợi cơn choáng váng qua , hề mở mắt, chỉ khẽ thở dốc: “Tất nhiên , cháu đang quyến rũ , út.”

Gân xanh trán đàn ông giật giật: “ gọi như .”

Ngu Hoan mở mắt , nhẹ nhàng vuốt ve khớp ngón tay thô to đang bóp cổ : “ gọi gì, yêu?”

“Cô… Ngu Hoan, đừng cợt nhả với , cô nên , cô cháu dâu mà giới thiệu cho Thịnh Lý Thần.”

đợi trả lời, cô giành : “ sẽ , mờ ám rõ ràng với Lý Hi Thần, còn đem cháu cho em chơi đùa, căn bản coi cháu con .”

cô và cũng sẽ kết quả gì .”

Tất nhiên cô , cô và ai sẽ kết quả chứ.

Mở to đôi mắt, cô tĩnh lặng .

Mắt cô hình quạt tròn, mí mắt mở, đuôi mắt xếch lên, lúc như nước mùa xuân soi bóng hoa, lúc như mưa mùa thu thanh lãnh.

Bây giờ, cô , rõ ràng trong vắt thấy đáy, lộ nỗi bi thương khó nên lời.

Ngay lúc cho rõ, cô đột nhiên mỉm .

Đôi môi đỏ mọng in lên yết hầu , giọng kiều mềm vài phần mơ hồ: “ út, nhiều quá.”


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...