Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Bạch Nguyệt Quang Dẫn Con Tới Cướp Chồng, Tôi Xé Giấy Khám Thai Khiến Tổng Tài Hối Hận Quỳ Xin Tha Thứ

Chương 417: Mời các tình địch ăn cơm

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Bùi Tịch liền vươn tay , nắm lấy tay Khương Nguyên.

Khương Nguyên gì, chỉ áp mặt lên bàn tay lớn , nhẹ nhàng vuốt ve.

Bùi Tịch cũng mặc kệ Quý Như Băng còn lời gì để , liền tắt điện thoại, đó với Khương Nguyên: “ xuất viện.”

Khương Nguyên chắc chắn đồng ý: “Như ? đừng hòng, ngoan ngoãn ở đây .”

Bùi Tịch làm nũng với cô: “Em nơi xem, chỗ cho ? đều cảm thấy thành con chuột bạch đem nghiên cứu , chỉ thiếu nước cắt lát đặt kính hiển vi nữa thôi. Vết thương ngoài da chúng về nhà dưỡng, bệnh họ cũng gì, cứ để họ từ từ nghiên cứu, chúng cũng đừng ở đây tạo áp lực cho .”

Khương Nguyên vẫn đồng ý.

Bùi Tịch liền nữa, cũng vui, vẫn một khuôn mặt liệt, những quen thuộc với , vẫn thể cảm nhận vui.

Khương Nguyên cũng chiều chuộng .

Cơn đau đầu phát tác tuy chỉ mười mấy phút ngắn ngủi, mười mấy phút mồ hôi thể làm ướt đẫm bộ quần áo, mô hình nhựa bệnh viện chuẩn cho nắm trong tay đều bóp nát.

Đợi đến khi bác sĩ đến khám phòng, Bùi Tịch tự .

Vị bác sĩ cũng kiểu bác sĩ chạy theo thành tích trong bệnh viện, cũng uyển chuyển, thẳng thừng : “Về nhà cũng , dù ở đây cũng nghiên cứu gì, chúng thể mổ não lấy nghiên cứu, về nhà chú ý nghỉ ngơi .”

xong lời , Bùi Tịch đắc ý nhướng mày với Khương Nguyên: “ thể về nhà .”

Khương Nguyên cũng sợ hãi.

Các giáo sư chuyên gia bên viện nghiên cứu đều kỳ quái, giống như kiểu quái nhân khoa học , em xem vị bác sĩ xem, tùy tiện liền lấy não , thể dọa ?

Cô liền làm thủ tục xuất viện cho Bùi Tịch.

đó vẫn xin chỉ thị một phen, hỏi Thịnh Hoài.

khi đều đồng ý, Khương Nguyên mới bắt đầu thu dọn đồ đạc.

bây giờ đổi vui, thèm để ý đến Bùi Tịch.

Bùi Tịch cũng gì, thấy cô đến giúp quần áo, liền đưa tay móc nhẹ ngón tay út cô.

Mắt lúc nào cũng thấy, lúc chỉ mờ nhiều, bây giờ móc ngón tay liền móc trúng, sượt qua từ bên cạnh.

Mũi Khương Nguyên cay cay, cô cớ gì giận dỗi lúc chứ?

Nắm lấy tay , cô : “Về nhà cũng , thể ngày ngày ở bên Miên Miên.”

Bùi Tịch tựa đầu lên vai cô: “ trở về, gây nhiều rắc rối cho em ?”

Khương Nguyên đẩy một cái, sợ làm đau, bản đỏ hoe hốc mắt: “ trở về, em làm ?”

Bùi Tịch xong cũng hối hận, vội vuốt ve tóc cô: “Xin , nên như .”

Khương Nguyên hiểu, họ đều đang liều mạng lấy lòng đối phương, để đối phương bớt đau khổ hơn.

lúc càng quan tâm đối phương, giống như đang nâng niu pha lê trong tay, sợ va đập sợ rơi vỡ.

Đồ Nam họ sắp xuất viện, đích đến đưa họ về nhà.

Xe chạy trong sân, Miên Miên đang chổng m.ô.n.g nhỏ nghịch nước ở đó, thấy Khương Nguyên dìu Bùi Tịch xuống xe, cô bé sững , cái miệng nhỏ mấp máy: “Ba.”

Bùi Tịch - đàn ông đối mặt với cái c.h.ế.t đều bình tĩnh tự nhược , lúc vì một tiếng "ba" cô con gái nhỏ mà đỏ hoe đôi mắt.

sải bước tới, chuẩn xác bế con gái lên, hôn một cái lên mặt cô bé.

“Miên Miên, nhớ ba ?”

Miên Miên ngày ngày ở nhà xem ảnh ba, cũng bao nhiêu xa lạ, cô bé học theo dáng vẻ Bùi Tịch hôn , dõng dạc trả lời: “Nhớ ba.”

Bùi Tịch thốt nên lời nào, câu con gái, thứ đều đáng giá .

bất giác sang Khương Nguyên, trong tầm mờ ảo cô giống như một tiên nữ đang phát sáng.

Bùi Tịch bước tới, ôm lấy cô.

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/bach-nguyet-quang-dan-con-toi-cuop-chong-toi-xe-giay-kham-thai-khien-tong-tai-hoi-han-quy-xin-tha-thu/chuong-417-moi-cac-tinh-dich-an-com.html.]

“Khương Nguyên, cảm ơn em cho một cô con gái tuyệt vời như .”

Khương Nguyên nhẹ nhàng tựa đầu vai , thứ cần cũng hiểu.

Ninh Yên ở cách đó xa huýt sáo với họ: “Ghen tị quá mất, đều yêu đương .”

Khương Nguyên chớp chớp mắt với cô : “ Nam đang độc nha.”

Đồ Nam sợ hãi lùi mấy bước: “, hiện tại vẫn ý định kết hôn.”

Bùi Tịch cũng : “ cần làm mai, Yên thích kiểu , cô thích kiểu thư sinh hoặc mỹ nam cơ.”

Khương Nguyên thầm nghĩ thảo nào cô thích trêu chọc Trần Mặc Tri đến thế.

trong, Khương Nguyên dìu Bùi Tịch , còn xách cả Miên Miên qua.

Miên Miên một cô bé ngoan, rõ ràng mới hơn một tuổi mà ồn ào quấy , sấp bên cạnh ba chơi đồ chơi.

Thỉnh thoảng ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên, gọi một tiếng ba.

Trái tim Bùi Tịch sắp tan chảy , nghĩ đây chính ý nghĩa để kiên trì.

“Khương Nguyên.” Bùi Tịch gọi cô: “Tối nay, mời Thịnh Hoài, Quý Như Băng, Trần Mặc Tri đến nhà ăn bữa cơm .”

Khương Nguyên sững : “ vẫn đang bệnh mà, vài ngày nữa ?”

Bùi Tịch thời gian còn nhiều nữa, sợ Khương Nguyên buồn, liền : “ cũng đến ăn, chỉ gặp họ.”

Thịnh Hoài và Quý Như Phong những bạn vẫn luôn qua những năm nay, Trần Mặc Tri thì , Khương Nguyên ngược họ nảy sinh tình cảm từ lúc nào.

gặp, Khương Nguyên liền sắp xếp.

còn kịp ngoài, Bùi Tịch : “Mời thêm vị Đội trưởng Trần nữa , cảm ơn đàng hoàng.”

Khương Nguyên cảm thấy lắm.

Trần Liệt ước chừng sẽ thoải mái, bây giờ Bùi Tịch lớn nhất, yêu cầu đưa Khương Nguyên thường đều đồng ý.

cô vẫn gọi điện hỏi Trần Liệt, rõ ràng, nếu cảm thấy thoải mái thì cần đến.

Suy nghĩ đàn ông ngược đơn giản hơn nhiều, Trần Liệt suy nghĩ nhiều liền nhận lời.

: “ công tác mua một ít đặc sản địa phương, mang qua cho Miên Miên.”

nhận lời , Khương Nguyên còn gì để , gọi điện thông báo cho mấy .

Hơn 3 giờ chiều, Quý Như Băng đến .

Còn mang theo một con cá Long Đôn nặng hơn 30 cân.

Khương Nguyên kinh ngạc: “ xuống biển ?”

“Cũng gần như , lấy từ biển về, lúc lên bờ vẫn còn thở đấy.”

Chị Lý chút tay thế nào: “ Quý, con cá to thế ăn thế nào đây?”

Quý Như Băng đương nhiên cũng , cách đối phó từ sớm: “ mời chuyên làm cá , lát nữa sẽ qua ngay.”

Xem bữa tối nay đổi thành tiệc , Khương Nguyên liền lấy cá làm món chính, điều chỉnh các món ăn cho phù hợp.

Quý Như Băng hai câu liền thăm Bùi Tịch.

Bùi Tịch chú trọng, chịu gặp trong phòng ngủ Khương Nguyên, liền ở phòng khách nhỏ bên ngoài phòng ngủ, Quý Như Băng thấy ngay ngắn, còn giật nảy .

đây hồi quang phản chiếu đấy chứ?”

độc mồm độc miệng, chỉ giống như đây họ đấu võ mồm , càng như thì càng , nếu ngay cả cũng thể , chẳng

Bùi Tịch bảo xuống: “Bên ngoài ồn ào nhốn nháo lâu như , đang làm gì thế?”

“Mang một con cá 30 cân đến bồi bổ cơ thể cho , sống cho đấy, nếu c.h.ế.t , Khương Nguyên thực sự đấy.”

xong, Quý Như Băng khiêu khích Bùi Tịch.


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...