Bạch Nguyệt Quang Dẫn Con Tới Cướp Chồng, Tôi Xé Giấy Khám Thai Khiến Tổng Tài Hối Hận Quỳ Xin Tha Thứ
Chương 414: Không thể coi thường phụ nữ
Trong bóng tối, tóm lấy Khương Nguyên, bên ngoài giọng bất đắc dĩ Tần Thầm: “Khương Nguyên, xin nha, cũng ép thôi, con trai vẫn trong tay họ, nếu làm theo, họ sẽ g.i.ế.c .”
Khương Nguyên áp giải, mắt tối đen như mực, cô đếm bước chân, ước chừng mười mấy mét, mới dần dần ánh sáng, bên trong mà một thạch thất rộng sáu bảy mươi mét vuông.
Trong phòng Hoa Y Lan, tổng cộng 7 .
Phương Á Quân chiếc giường đá chính giữa, âm u Khương Nguyên.
Với tư cách " vợ cũ" Bùi Tịch, Khương Nguyên luôn thích ông .
Ông thâm trầm, luôn mang đến cho cảm giác lúc nào cũng đang tính kế khác.
Bây giờ, trong ánh mắt thêm một loại dâm tà.
Ông dậy, bước đến bên cạnh Khương Nguyên: “Đây chẳng cháu dâu cũ ? Ngày càng xinh .”
Khương Nguyên né tránh bàn tay ông , hung hăng trừng mắt ông một cái.
Phương Á Quân ha hả: “Còn khá tỳ khí đấy.”
Đừng bỏ lỡ: Xuyên Không Làm Nông Phu Thê, truyện cực cập nhật chương mới.
“Bùi Tịch ? Bùi Tịch ở ?”
đàn ông chậc một tiếng: “ nha, c.h.ế.t từ lâu , cùng Hake chôn vùi xương cốt ở sa mạc .”
“ thể nào!” Khương Nguyên hét lớn, ánh mắt điên cuồng.
Phương Á Quân hài lòng với phản ứng cô.
Nếu ông hận ai nhất, thì chắc chắn Bùi Tịch nha.
Kể từ khi thằng nhóc lấy phận Chu Quan Trần trở về nhà họ Chu, dần dần chèn ép ông trong công ty nhà họ Chu, từng chút một làm tan rã việc làm ăn ông , cuối cùng còn hại c.h.ế.t con trai lớn, ép con trai thứ hai bỏ , còn khiến vợ chồng họ trở mặt, cuối cùng nhà tan cửa nát, bản cũng lưu vong chân trời góc bể.
Bây giờ phụ nữ Bùi Tịch đang ở ngay mặt ông , nếu cô vẫn còn giá trị lợi dụng, ông đều chơi c.h.ế.t cô.
Lúc họ chuyện, Tần Thầm lưng Phương Á Quân.
Cô khuyên Khương Nguyên: “Cô đừng nhắc đến Bùi Tịch nữa, đến đây thì lời chú Phương, đảm bảo cô sẽ lợi.”
Khương Nguyên lạnh: “Tần Thầm, sự kiêu ngạo cô ?”
Bàn tay Tần Thầm leo lên vai đàn ông, từ từ sờ soạng về phía cổ ông , miệng : “Kiêu ngạo? Cái đó tiền phận mới , mà chỉ cần dựa dẫm chú Phương, sẽ … sự kiêu ngạo.”
Phụt!
Cùng với giọng tăng thêm sức nặng và sự tàn nhẫn Tần Thầm, một lưỡi d.a.o lam sắc bén cắt đứt động mạch cảnh Phương Á Quân, m.á.u tươi phun trào.
Phương Á Quân đều ngờ tới kết cục , ông trừng lớn mắt, khó nhọc cổ , Tần Thầm dùng sức, lưỡi d.a.o lam trực tiếp cắm ngập m.á.u thịt ông .
Đây một quá trình nhanh, đợi đến khi thuộc hạ Phương Á Quân phản ứng , nhao nhao tay, thì tiếng s.ú.n.g ở lối vang lên, Ninh Yên và đến .
Phương Á Quân ôm lấy cái cổ vẫn đang phun máu, dùng hết sức lực kéo Khương Nguyên , lôi trong mật đạo.
“Khương Nguyên!” Ninh Yên đá văng một tên địch, đuổi theo cửa mật đạo đóng .
Cô gầm lên với Tần Thầm đang đầy m.á.u tay: “Công tắc ở ?”
Tần Thầm vội lắc đầu: “ .” Thực tế cô cũng mới ở đây còn mật đạo.
……
Trong mật đạo, Phương Á Quân xong .
Ông mang theo t.h.u.ố.c bên , dùng s.ú.n.g chĩa Khương Nguyên ép cô bôi thuốc.
Khương Nguyên vết thương lớn cổ ông : “ thấy ông trốn thoát , lưỡi d.a.o lam đưa cho Tần Thầm dùng để phục chế, mỏng sắc, cho dù đồng cũng thể cắt đứt.”
Hóa , lúc Khương Nguyên đưa túi t.h.u.ố.c cho Tần Thầm, kẹp theo lưỡi d.a.o lam .
Cô và cô sự ăn ý gì, bất kể tự vệ đối phó với khác, đây vũ khí khó phát hiện nhất.
ngờ sự hận thù Tần Thầm đối với Phương Á Quân ngút trời, trực tiếp cứa cổ ông .
Phương Á Quân thở dốc như bễ lò rèn, cũng : “Tiện nhân, cùng c.h.ế.t .”
Khương Nguyên bỗng cảm thấy , cô ngẩng đầu lên, phát hiện vách tường đèn đỏ nhấp nháy, mà một bộ đếm thời gian đang đếm ngược.
Con hiện tại 30.
30 giây, hang động còn 30 giây nữa nổ tung ?
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/bach-nguyet-quang-dan-con-toi-cuop-chong-toi-xe-giay-kham-thai-khien-tong-tai-hoi-han-quy-xin-tha-thu/chuong-414-khong-the-coi-thuong-phu-nu.html.]
sự hoảng loạn Khương Nguyên, đàn ông tựa vách đá lộ một nụ dữ tợn.
Nơi cách lối , ước chừng mười mấy mét.
Cách nơi họ , cũng mười mấy mét.
Ông cho Khương Nguyên một sự lựa chọn vô cùng khó khăn.
Một sống và một đám sống, cô sẽ chọn cái nào.
Khương Nguyên liếc ông một cái, bước đến nơi lúc nãy , tùy tiện gạt một cái, vách đá liền mở .
Cô đầu mỉm với Phương Á Quân: “Ông thua , bất cứ lúc nào, cũng đừng coi thường phụ nữ.”
Phương Á Quân giơ tay lên, ngón tay móc cò súng, run rẩy vài thể bóp cò xuống .
Bạn thể thích: Kẻ Giả Mạo Thân Phận Của Tôi - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Ông cảm thấy m.á.u trong cơ thể sắp chảy cạn , mắt cũng ngày càng tối đen.
Ông quả thực thua, thua ở chỗ coi thường phụ nữ.
Vì coi thường phụ nữ, vợ kết tóc bán ông ; vì coi thường phụ nữ, ông món đồ chơi trong lòng bàn tay Tần Thầm cắt cổ; vì coi thường phụ nữ, Khương Nguyên dễ dàng giải mã cạm bẫy ông , phá vỡ sự điên cuồng cuối cùng đồng quy vu tận với những bắt giữ ông .
Ông thua , thua một cách triệt để…
Khương Nguyên chạy ngoài liền hét lớn: “Trong bom, mau ngoài.”
Cảnh sát đặc nhiệm gần như bắt giữ bộ kẻ địch thấy, lập tức rút lui về phía cửa hang.
Khương Nguyên cũng chạy ngoài, vì quá căng thẳng , trượt chân một cái, suýt nữa ngã nhào.
Trong bóng tối một bàn tay lớn mạnh mẽ vươn tới, kéo cô .
Khương Nguyên ngẩng đầu, mượn ánh sáng yếu ớt bên ngoài, cô thấy một khuôn mặt quen thuộc.
Đôi mắt trừng lớn cô tràn đầy niềm vui sướng: “Lữ Tống!”
Lữ Tống kéo cô chạy ngoài, hai chạy đến cửa hang, phía liền truyền đến tiếng nổ trầm đục.
Hang động bốc lên khói s.ú.n.g lưng họ, tiếng nổ ầm ầm nối tiếp , luồng khí khổng lồ sinh ập đến, cho dù cách xa cũng thể cảm nhận sự nóng rực và sức mạnh lật tung trời đất đó.
Cuối cùng cũng đến khu vực an , Lữ Tống mới buông cô .
Lúc Ninh Yên chạy tới, đ.á.n.h giá Khương Nguyên từ xuống , thấy mặt cô m.á.u liền căng thẳng hỏi: “Em thương ?”
Khương Nguyên lau một cái: “ , Phương Á Quân.”
Cô cũng màng chuyện khác, nắm chặt lấy Lữ Tống, sợ chạy mất : “ về , Bùi Tịch ? ?”
Lữ Tống lúc mới như nhớ điều gì, vỗ đùi một cái: “Hỏng , chúng mở cạm bẫy bên , Tịch liền trèo qua từ vách núi bên , cứu chị từ phía bên .”
Đầu Khương Nguyên ong lên một tiếng, đợi phản ứng chạy về phía ngọn núi phía .
Ninh Yên đá Lữ Tống một cước, cũng đuổi theo.
Lữ Tống khập khiễng bám theo .
Bây giờ dư chấn vụ nổ vẫn còn, khắp nơi đất đá văng tung tóe và khói bụi, phía bên đặc biệt nghiêm trọng.
Khương Nguyên chạy tới, phát hiện gần như sụp đổ , đất đá lấp kín cửa hang.
Trái tim cô lập tức chìm xuống đáy vực, chạy tới gọi đào.
“Bùi Tịch, ở trong đó ? Bùi Tịch!”
Cô nghĩ đến vô khả năng họ chia xa: ở Y Lan một trở , hoặc trở về thể chữa khỏi bệnh đau đầu, cô ở bên trải qua những ngày tháng cuối đời, cuối cùng tiễn đoạn đường cuối cùng, duy nhất ngờ tới vượt qua muôn vàn khó khăn trở về bên cô, vì cứu cô mà chôn vùi xương cốt trong núi xanh.
Ninh Yên vốn định ngăn cản, thấy Khương Nguyên kiên quyết như , cô bước tới giúp cô dọn dẹp những tảng đá.
Lữ Tống đến cũng giúp một tay, nhanh một đám giúp.
Mắt thấy chỉ còn một lớp vách đá, Ninh Yên bỗng hét lớn một tiếng cẩn thận.
Cô kéo Khương Nguyên lùi , đống đá vụn đó lả tả rơi xuống những viên đá nhỏ, giống như ai đó đạp mạnh.
Ầm ầm ầm!
Đá vụn sụp đổ bụi đất bay mù mịt, mùi đất tanh và mùi t.h.u.ố.c s.ú.n.g sặc sụa ập mặt.
Khương Nguyên sớm che kín miệng mũi, cô nhắm mắt như những khác, ngược mở to mắt về phía đó.
Trong màn bụi bay mù mịt, lờ mờ thấy hình dáng cao lớn một đàn ông.
Chưa có bình luận nào cho chương này.