Bạch Nguyệt Quang Dẫn Con Tới Cướp Chồng, Tôi Xé Giấy Khám Thai Khiến Tổng Tài Hối Hận Quỳ Xin Tha Thứ
Chương 380: Vừa tỉnh lại đã ghen tuông
Ánh mắt Bùi Tịch khẽ lóe lên: "Đương nhiên , đừng nghĩ lung tung."
Khương Nguyên thông minh: " liên quan đến chứng đau đầu đây ? Chúng kiểm tra , ở đây kiểm tra , chúng nước ngoài."
Bùi Tịch giữ chặt cơ thể đang cựa quậy cô, định thì thấy tiếng trẻ con bên ngoài.
Hai cùng cửa, thấy Tuấn Tuấn đẩy cửa định bước .
Phía thằng bé, Tần Thầm tóm lấy nó, đưa nó .
Tuấn Tuấn sống c.h.ế.t chịu, mặt đỏ bừng lên: "Buông cháu , cháu thăm ba."
Tần Thầm chật vật ngẩng đầu lên xin trong phòng: "Xin , đưa thằng bé ngay."
Bùi Tịch khẽ nhíu mày: " , cô và cô về . Còn nữa, gọi chú."
Tuấn Tuấn vùng khỏi Tần Thầm, chạy tới nắm lấy cánh tay : ", chú chính ba cháu."
Mặc dù một đứa trẻ, Khương Nguyên vẫn thù dai: " cháu đích với chú ba cháu ? Bây giờ quên ?"
Tuấn Tuấn cũng , thằng bé cúi đầu, hiếm khi chịu nhún nhường: "Cháu xin , lúc đó cháu hận cô cần cháu, cháu sẽ như nữa , ba tha thứ cho cháu ."
Tần Thầm bước tới kéo đứa trẻ, còn xin Khương Nguyên: "Xin , chúng nên đến làm phiền cô nghỉ ngơi."
Khương Nguyên hề cảm kích, nếu thật sự làm phiền, thì nên bước .
Thấy ầm ĩ đến mức thể thống gì, Bùi Tịch sợ ồn ào đến Khương Nguyên: " ngoài ."
cùng bọn họ ngoài, trong lòng Khương Nguyên dâng lên một trận khó chịu.
cũng chỉ vài giây, cô tự trách hẹp hòi, sự chung thủy Bùi Tịch đối với cô nên nghi ngờ.
Bùi Tịch rời , Trần Mặc Tri bước .
xách theo một túi hoa quả lớn, lấy một quả quýt từ trong đó, bên mép giường bóc cho cô.
Khương Nguyên nhíu mày: " Mặc Tri, em ăn."
"Chua ? Bùi Tịch làm gì cả, chỉ đang dỗ dành đứa trẻ thôi, đối với Tuấn Tuấn luôn , cái tên Lữ Tống chính cố ý để cho Tần Thầm, vì mục đích bảo vệ Tuấn Tuấn đấy."
Sắc mặt Khương Nguyên cứng đờ.
Cô từng nghi ngờ mục đích Lữ Tống theo bên cạnh Tần Thầm, còn tưởng Bùi Tịch cố ý để vùng ở nhà họ Tần, ngờ vì bảo vệ đứa trẻ.
, kẻ hề chính cô.
Trần Mặc Tri tỉ mỉ bóc những sợi gân trắng quả quýt, đó đặt tay cô, còn an ủi cô: "Dù đó cũng đứa cháu trai duy nhất , thể quản."
Khương Nguyên nhét một múi quýt miệng, đầy miệng chua chát, cô đờ đẫn gật đầu: "Em ."
Thành thật mà , Bùi Tịch làm như thật sự chút vấn đề gì, phái tin tưởng nhất chăm sóc đứa trẻ, giải tỏa nỗi lo lắng bản , khiến Khương Nguyên khó chịu, thể vẹn cả đôi đường .
Khương Nguyên đang làm làm mẩy , trong lòng luôn chút khó chịu, đây cũng chuyện gì , tại thể một tiếng?
cũng chẳng , Bùi Tịch c.h.ế.t sống , còn sống mới quan trọng nhất, nếu bản vì những và việc quan trọng mà tạo cách với .
Lúc , Bùi Tịch đẩy cửa bước .
thấy Trần Mặc Tri bóc quýt cho cô, nhíu mày, trực tiếp giật lấy quả quýt trong tay Khương Nguyên nhét miệng : "Khương Nguyên thích ăn quýt, thích bóc thì bóc cho ."
Trần Mặc Tri nhướng mày: "Bùi Tịch, đến mức đó ? Tự ngoài ở cùng Tần Thầm và Tuấn Tuấn nửa ngày, bóc cho Khương Nguyên quả quýt thì ?"
mặt đỏ tim đập nhanh, một bộ dạng đương nhiên: ", , ngoài."
"Bùi Tịch!"
Gợi ý siêu phẩm: Xuyên Không Làm Nương Tử Nhà Nghèo, Dựa Vào Hệ Thống Trở Thành Phú Hộ đang nhiều độc giả săn đón.
Khương Nguyên sợ họ cãi , vội vàng hòa giải: "Bùi Tịch, tối qua Mặc Tri cũng ở bên ngoài canh chừng cả đêm, chuyện khách sáo một chút ?"
Bùi Tịch hừ lạnh: " canh chừng xem khi nào c.h.ế.t, để dễ bề làm kẻ đổ vỏ."
Khương Nguyên suýt chọc : "Bùi Tịch, thể chuyện t.ử tế ?"
đàn ông hừ lạnh: " câu nào t.ử tế? Lẽ nào cứ giống làm bộ làm tịch? Đừng tưởng , chắc chắn lưng, loại tiểu nhân , vô liêm sỉ!"
Trần Mặc Tri nắm chặt nắm đấm: "Bùi Tịch, còn đàn ông ?"
"Kẻ khác lưng mới đàn ông."
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/bach-nguyet-quang-dan-con-toi-cuop-chong-toi-xe-giay-kham-thai-khien-tong-tai-hoi-han-quy-xin-tha-thu/chuong-380-vua-tinh-lai-da-ghen-tuong.html.]
Khương Nguyên ngờ cực đoan như , bộ dạng gà chọi gần như trở về lúc họ ly hôn .
Cô ý an ủi: " Mặc Tri, ngoài , em chuyện với Bùi Tịch."
" cần chuyện nữa, ngoài, hai từ từ mà ăn quýt."
Bùi Tịch sải bước ngoài, tiếng đóng cửa "rầm" một cái làm trái tim Khương Nguyên cũng run lên.
Vẻ tủi mặt cô giấu , suýt nữa thì rơi nước mắt.
Trần Mặc Tri nổi cô tủi như : " ngoài tìm , xem lên cơn điên gì."
Trần Mặc Tri mở cửa ngoài, thấy bóng dáng Bùi Tịch .
nhíu mày, cảm thấy sự việc chút bất thường.
Bùi Tịch mặc dù hẹp hòi, cũng đến mức vì chút chuyện nhỏ mà phản ứng thái quá, chuyện gì ?
Khương Nguyên thấy Trần Mặc Tri một , trong lòng trống rỗng.
cô hỏi Bùi Tịch, chỉ nhờ Trần Mặc Tri làm thủ tục xuất viện cho cô.
Trần Mặc Tri đồng ý: "Em nhất nên viện theo dõi..."
"Em , về nhà nghỉ ngơi cũng thôi, em thích mùi bệnh viện."
Trần Mặc Tri đành giúp cô làm thủ tục, lúc chuẩn rời bệnh viện, hỏi cô: "Em thật sự đợi Bùi Tịch nữa ? thực cũng một bệnh nhân."
Khương Nguyên chút đau lòng: " Thịnh Hoài ở đây, sẽ , em về với Miên Miên ."
Trần Mặc Tri đành đưa về , chị Lý và thấy cô một về nhà, lập tức lo lắng hỏi thăm tình hình Bùi Tịch.
Gợi ý siêu phẩm: Kẻ Giả Mạo Thân Phận Của Tôi đang nhiều độc giả săn đón.
Khương Nguyên một tiếng , cũng sắp xếp chị Lý hầm canh gà thiên ma giúp bổ não.
Dù cô cũng từng thổ huyết cơ thể suy nhược, chơi với Miên Miên một lúc liền về phòng ngủ, cũng qua bao lâu đột nhiên cảm thấy môi tê dại, hình như đang hôn cô.
Khương Nguyên lập tức dọa tỉnh, mở mắt liền thấy Bùi Tịch bên cạnh cô, đôi mắt sâu thẳm dường như lộ vẻ bi thương.
thấy cô mở mắt, Bùi Tịch lập tức đổi biểu cảm, xoa xoa mặt cô: "Còn giận ?"
thì thôi, Khương Nguyên càng cảm thấy tủi , cô lật , thèm để ý đến .
Bùi Tịch hôn tai cô.
Khương Nguyên dứt khoát kéo chăn, trùm kín mít từ đầu đến chân.
Bàn tay to lớn Bùi Tịch luồn chăn, lưu luyến những đường cong cơ thể cô.
Khương Nguyên giống như đứa trẻ quen đút kẹo, cho dù tâm lý kháng cự, cơ thể bán chính .
Cô phát tiếng rên rỉ thoải mái, đôi chân dài cũng quấn chặt lấy đàn ông , dùng cơ thể cho , cô yêu đến nhường nào.
Bùi Tịch nhẹ nhàng cởi bỏ quần áo cô, chiếc răng nanh nhọn hoắt cọ xát môi cô.
Cơn đau nhẹ khiến Khương Nguyên tỉnh táo hơn ít, cô băng gạc đầu : " ."
Đôi mắt đàn ông phủ một tầng sương đỏ, dùng giọng khàn khàn : "Tại ? Vì em gặp Trần Mặc Tri?"
Khương Nguyên lập tức bốc hỏa, lật một cái liền đè xuống.
"Bùi Tịch, đừng , em vì đang thương, một hôn mê cả ngày, làm gì ai tỉnh ... làm chuyện đó?"
ôm eo cô lật , đè lên cô: " thể, Khương Nguyên, nhớ em ."
Chỉ vài chữ như , khiến Khương Nguyên luân hãm.
Cô thừa nhận vô dụng, cô thật sự yêu yêu .
, cả hai đều vô cùng mãnh liệt.
Giống như củi khô cháy đến tận cùng, rằng lâu sẽ biến thành một đống tro tàn, nên mới nắm bắt thời cơ cuối cùng, trở thành pháo hoa rực rỡ nhất.
Lúc Bùi Tịch đưa tay sờ "áo mưa nhỏ", phát hiện dùng hết .
tên lên dây thể bắn, với Khương Nguyên: " cho ngoài."
Khương Nguyên c.ắ.n tai , khoảnh khắc tất cả tình yêu và sự tủi đều bùng nổ như pháo hoa.
Bùi Tịch hôn lên nước mắt cô, trong lòng chút d.a.o động, làm như , thật sự cho cô ?
Chưa có bình luận nào cho chương này.