Bạch Nguyệt Quang Dẫn Con Tới Cướp Chồng, Tôi Xé Giấy Khám Thai Khiến Tổng Tài Hối Hận Quỳ Xin Tha Thứ
Chương 316: Anh nuôi người đàn ông khác em sẽ ghen đấy
“Chu Quan Trần, đó!” Tần Thầm hét lớn ở phía .
Khương Nguyên dừng bước, đàn ông bên cạnh.
siết c.h.ặ.t t.a.y cô: “ thôi.”
Tần Thầm ở phía tiếp tục gào lên: “Chu Quan Trần, sẽ hối hận cả đời đấy.”
đàn ông thong thả bước xuống bậc thềm, còn nhẹ nhàng đỡ Khương Nguyên một cái: “Cẩn thận.”
Khương Nguyên sắc mặt , thấy bất kỳ d.a.o động cảm xúc nào mới quyết định xuống cùng .
Biểu cảm Tần Thầm trở nên vặn vẹo.
Cô màng hiềm khích đây, mặt dày cầu xin , mà từ chối.
Tần Thầm cam tâm thất bại như , mấy năm thua trong tay con khốn Bạch Trữ Tình, mấy năm thua trong tay một quả trứng .
Cô c.ắ.n răng, đuổi theo vài bước: “Khương Nguyên, cô thật sự ích kỷ như ? Rõ ràng bản thể cho thứ , cùng cô sa ngã ?”
đợi Khương Nguyên phản ứng, đàn ông bên cạnh dừng , từ từ đầu.
Khương Nguyên cũng đầu theo , ánh mắt luôn khóa chặt gương mặt .
Tần Thầm cuối cùng cũng thấy đầu, đáy mắt xẹt qua một tia vui mừng.
“Cuối cùng cũng nghĩ thông suốt , ?”
đàn ông cao lớn giữ vẻ mặt lạnh lùng, giọng cũng trầm xuống đáng sợ: “ dừng , chỉ để cho cô , Bùi Tịch, Chu Quan Trần… Còn nữa, đừng tìm Khương Nguyên gây rắc rối, nếu đừng trách khách sáo.”
xong, đột nhiên bế bổng Khương Nguyên lên.
Trong tiếng kinh hô Khương Nguyên, trầm giọng : “Em chậm quá, sẽ khiến khác hiểu lầm đấy.”
Khương Nguyên ôm chặt cổ , còn dùng sức siết : “Khó khăn lắm mới rơi tay em, đương nhiên oán báo oán thù báo thù, dễ gì mà tha cho , bây giờ hối hận cũng muộn .”
Chu Quan Trần ghé sát , hôn lên khuôn mặt xinh xắn cô: “ em , Nữ vương bệ hạ .”
Tiếng hai liếc mắt đưa tình lớn, đủ để lọt tai Tần Thầm.
Cô từ hụt hẫng chuyển sang phẫn nộ, cuối cùng tức đến mức gân xanh hai bên thái dương giật giật, hai bàn tay nắm chặt run rẩy.
Quả nhiên, đồ giả mạo thì vẫn đồ giả mạo, Quan Trần cô sẽ để cô , cũng sẽ để cô khó xử như .
Cô dùng hết sức lực để chống đỡ bản : “Đừng gục ngã, Tần Thầm, mày thể gục ngã, đừng để khác chê .”
Đột nhiên, một bàn tay vươn tới, đỡ lấy cơ thể đang lảo đảo cô .
Gợi ý siêu phẩm: Trùng Sinh Thập Niên 70: Cô Vợ Nhỏ Kiêu Kỳ Mang Thai Vả Mặt Bạch Liên Hoa đang nhiều độc giả săn đón.
Cô từ từ đầu , thấy vẻ mặt đầy lo lắng Lữ Tống.
“Cô… chứ?”
“ thấy ?”
Giọng Lữ Tống khàn: “Xin , đều tại , ngờ nông nỗi .”
lộn xộn, Tần Thầm hiểu hết.
Cô thê lương: “Liên quan gì đến ? do gây , cứu , mãi mãi ơn .”
“ , Tịch…”
Tần Thầm thêm gì nữa, lảo đảo bước xuống bậc thềm, gió nhẹ thổi qua, mang theo những giọt nước mắt kiêu ngạo cô .
…
Trong xe, Khương Nguyên thấy Lữ Tống theo bên cạnh Tần Thầm.
Cô bất giác sang Chu Quan Trần: “Khả năng nuôi thêm một Lữ Tống em vẫn .”
nhẹ nhàng xoa nắn bàn tay nhỏ bé cô: “ cần , hướng phát triển hơn .”
“ theo bao nhiêu năm nay, quen thuộc với thứ , lo lắng ?”
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/bach-nguyet-quang-dan-con-toi-cuop-chong-toi-xe-giay-kham-thai-khien-tong-tai-hoi-han-quy-xin-tha-thu/chuong-316--nuoi-nguoi-dan-ong-khac-em-se-ghen-day.html.]
khẽ lắc đầu: “ , tin sẽ phản bội .”
“ thì , nếu khó khăn gì nhất định , em tuy sánh bằng Tần gia, cũng thể để các c.h.ế.t đói .”
kéo tay cô lên môi hôn một cái: “Cô giáo Khương nuôi một đủ , nuôi thêm đàn ông khác sẽ ghen đấy.”
Khương Nguyên trừng lớn mắt, sờ soạng .
đàn ông rõ ràng hưởng thụ, tỏ vẻ bất đắc dĩ: “Cô giáo Khương, nghiệm thu hàng thì cũng đợi về nhà chứ.”
“ , em thấy thứ bẩn thỉu nào nhập , giống chút nào.”
Đôi mắt sâu thẳm, mang theo tia sáng khác lạ: “Đương nhiên, bắt đầu từ hôm nay, còn Chu Quan Trần nữa, Bùi Tịch.”
Bùi Tịch, Khương Nguyên nhẩm gọi cái tên , , đây một khởi đầu mới, cô mong đợi.
Miên Miên sớm vươn tay về phía , bế lấy con bé hôn chụt hai cái rõ kêu.
Lâu như gặp, Miên Miên học thêm ít trò, thể vịn chân lên, lảo đảo lắc lư, vô cùng đáng yêu.
ôm con chịu buông, lúc ăn cơm cũng ôm ngực.
Hôm nay Vịnh Thúy Vi náo nhiệt, Quý Như Băng, Trần Mặc Tri, Thịnh Hoài đều đến.
Trần Mặc Tri trầm ngâm Chu Quan Trần, , bây giờ gọi Bùi Tịch , ôm Miên Miên, dáng một nam chủ nhân, bất giác cảm thấy hụt hẫng.
Mới bao lâu chứ, chủ nhà, tiếp đãi đám ranh con bọn họ, mà bây giờ đảo ngược .
Khương Nguyên định bế Miên Miên qua: “Đưa con cho em.”
“ cần, Miên Miên thích ba.”
Quý Như Băng bộ dạng đắc ý thấy ngứa mắt: “Gì chứ, Miên Miên rõ ràng thích cha nuôi đây.”
Trần Mặc Tri uống giấm cũng say, cũng trở nên ấu trĩ: “ Miên Miên thích nhất .”
Thịnh Hoài ba tên ngốc: “Thích trẻ con thì tự mà đẻ, giành làm gì?”
Quý Như Băng một câu liền phản ứng gay gắt: “ tưởng bọn giống chắc, cướp bạn gái cháu trai lớn, quầng mắt thâm xì kìa, cô bé vắt kiệt sức hả?”
đều tò mò vểnh tai lên, Khương Nguyên càng nhớ đến cô gái xinh đêm đó, cô thấy cô gọi Thịnh Hoài út.
rõ ràng Thịnh Hoài nhắc đến, nâng ly rượu lên: “Đang tẩy trần đón gió cho Quan… Bùi Tịch cơ mà, làm gì? Nào cạn ly.”
Bùi Tịch (Chu Quan Trần) cũng lên, quanh một lượt: “Cảm ơn vẫn còn coi bạn.”
Quý Như Băng lập tức càu nhàu: “ thèm làm bạn với , lừa mấy năm trời coi bạn ? cho Thịnh Hoài mà cho .”
Thịnh Hoài giải thích Bùi Tịch: “ từng với , tự đoán đấy.”
“ đoán ? Tại đoán ? Đừng lừa nữa.”
Thịnh Hoài giấu giếm nữa: “Bởi vì đây Quan Trần từng với một em trai sinh đôi, Quan Trần mất tích trở về mất trí nhớ, tính cách cũng đổi, ngay cả giá trị vũ lực cũng tăng lên, liền đoán mặt thể em trai Bùi Tịch .”
Quý Như Băng ngửa cổ uống cạn ly rượu: “ , thua, lão Chu từng với em sinh đôi.”
Bùi Tịch tiếp lời: “Dù nữa, cũng cảm ơn .”
“Đừng cảm ơn , đến đây vì , vì Nguyên Nguyên.”
Đừng bỏ lỡ: Trọng Sinh Mạt Thế: Quân Trưởng Sủng Ngọt Mạnh Nhất, truyện cực cập nhật chương mới.
Trần Mặc Tri : “ cũng , đời chúng thể trở thành bạn bè .”
Khương Nguyên vội vàng hòa giải: “ ăn thức ăn , nguội hết .”
Bùi Tịch liền hỏi một câu: “Món nào em làm?”
Khương Nguyên chỉ đĩa rau xào theo mùa, kịp gì thấy ba đôi đũa gắp xuống…
Đợi tiễn khách xong, hơn 11 giờ đêm.
Vốn dĩ Trần Mặc Tri và Quý Như Băng đều giả say chịu về, cuối cùng Bùi Tịch vác lên xe, Thịnh Hoài đưa về.
Khương Nguyên về phòng ngủ , cô vẫn luôn căng thẳng.
ánh trăng mờ ảo bên ngoài, cô cảm thấy đêm nay nhất định sẽ xảy chuyện gì đó.
Chưa có bình luận nào cho chương này.