Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Bạch Nguyệt Quang Dẫn Con Tới Cướp Chồng, Tôi Xé Giấy Khám Thai Khiến Tổng Tài Hối Hận Quỳ Xin Tha Thứ

Chương 244: Cô ấy không phải em gái ruột của tôi

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Thấy cô sang, Chiêm Thải Vi hề né tránh, ngược còn mỉm với cô--

Khương Nguyên khẽ nhíu mày, cô luôn cảm thấy Chiêm Thải Vi kỳ quái, khiến cảm giác rợn tóc gáy.

Đợi nữa, cô cúi đầu bận rộn, dường như những gì Khương Nguyên thấy chỉ ảo giác.

Nhóm Tần Phi cũng dựng xong lều, còn chuẩn một đống đồ ăn, gọi Quý Như Băng và cô qua chơi.

Quý Như Băng hỏi Khương Nguyên: “ tham gia ?”

Khương Nguyên cũng : “ thể.”

Hai liền qua đó.

Tần Thầm đưa cho Khương Nguyên một lon bia, Chu Quan Trần lấy , đổi thành một chai nước ép trái cây.

Tần Thầm để tâm chuyện với khác, Tần Phi thu hết mắt, khẽ nhíu mày.

Khương Nguyên uống nước ép, sang trò chuyện với Quý Như Băng.

Một lúc , ai hô lên một tiếng băng, cùng lên bầu trời.

Đêm nay mưa băng Orion, từng ngôi xẹt qua bầu trời, Khương Nguyên thất thần.

Núi hoang rừng vắng, trăng lạnh thưa, từng những thứ cô thường thấy nhất.

bao giờ giống như bây giờ, lái xe hàng trăm km, nửa đêm nửa hôm đặc biệt chạy lên núi để ngắm .

Quả nhiên, tâm trạng và mục đích khác , cùng một sự vật rơi trong mắt, trong lòng cũng khác .

thoát khỏi cái gọi mệnh " chổi" đó, thực hề làm hại ?

Ngay lúc cô đang thất thần, đột nhiên Tần Thầm hét lớn: “Cháy .”

theo ánh mắt , thấy lều nhóm Khương Nguyên đang bốc cháy, gió núi thổi qua, liền lan về phía bên .

Bây giờ tuy cuối hè khí hậu ẩm ướt, núi xảy hỏa hoạn cũng chuyện nhỏ.

Chu Quan Trần bình tĩnh nhất, thời khắc quan trọng phát huy vai trò một lãnh đạo, một mặt gọi điện cho bảo vệ núi, một mặt bảo đàn ông dập lửa, phụ nữ lấy nước ở đầm nước nhỏ cách đó xa.

mười mấy phút , ngọn lửa dập tắt, trái tim lúc mới buông xuống.

khi điểm danh, phát hiện thiếu mất một .

Quý Như Băng điểm một nữa: “Khương Nguyên ? Ai thấy Khương Nguyên ?”

Quý Như Băng gọi điện thoại cho cô, phát hiện đổ chuông ở gần đó, chính chỗ họ ăn uống.

lẽ lúc dập lửa, cô quá vội nên mang theo.

Quý Như Băng túm lấy Quý Như Tuyết: “Cô lấy nước cùng các , ?”

Quý Như Tuyết liều mạng vùng : “ làm ? Cô lớn thế , còn trông chừng ?”

Tần Thầm cố gắng nhớ : “Hình như đầm nước nhỏ đó hết nước , cô xuống múc nước.”

Chiêm Thải Vi làm chứng cho cô : “ , chủ động đề nghị xuống , còn khuyên cô đừng tự ý hành động, trời tối đường trơn, lỡ xảy chuyện gì thì ?”

“Cô nó ngậm miệng cho , thấy chính cô giở trò.”

Chiêm Thải Vi Quý Như Băng làm cho sợ hãi, trốn lưng Tần Phi.

Tần Phi né sang một bên, gần cô .

Chu Quan Trần cản Quý Như Băng đang kích động : “Bình tĩnh chút.”

thể bình tĩnh một chút nào, tát con tiện nhân .”

Chu Quan Trần nheo mắt : “Tìm quan trọng hơn, những chuyện khác để hãy .”

Quý Như Băng hung hăng lườm Chiêm Thải Vi một cái, dẫn đầu về phía đầm nước.

Chu Quan Trần với những còn : “ tản , hai một đội tìm , liên lạc bằng điện thoại bất cứ lúc nào.”

Chiêm Thải Vi kéo Tần Phi: “Thầy Tần, em cùng .”

Quý Như Tuyết Tần Thầm sẽ cùng Chu Quan Trần, liền : “ ở đây đợi cô , lỡ cô còn báo cho .”

Chu Quan Trần : “Cô và Tần Thầm một đội.”

Tần Thầm khẽ nhíu mày: “Còn thì ?”

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/bach-nguyet-quang-dan-con-toi-cuop-chong-toi-xe-giay-kham-thai-khien-tong-tai-hoi-han-quy-xin-tha-thu/chuong-244-co-ay-khong-phai-em-gai-ruot-cua-toi.html.]

một .”

Tần Thầm đang định gì đó, đàn ông cao lớn vội vã rời .

Còn hai phụ nữ thiết lắm , Quý Như Tuyết vốn định hỏi Tần Thầm sợ đàn ông cướp mất ? cuối cùng nghĩ đến cái giá trả cho sự nhiều lời , liền từ bỏ.

Đầm nước nhỏ để lấy nước một con dốc nghiêng, ba mặt đều rừng cây, Tần Phi và Chiêm Thải Vi chui khu rừng bên tay .

Chiêm Thải Vi dán sát lưng , vốn dĩ đối tượng xem mắt cô còn dám quá chủ động, bây giờ lúc mượn cơ hội để câu dẫn.

Tần Phi cảm nhận sự cọ xát phụ nữ, đồng t.ử lập tức sẫm , bước lên vài bước kéo giãn cách.

Chiêm Thải Vi vội vàng bám theo, cho đến khi…

thấy sườn núi nhỏ bên một chiếc giày.

nhận đó Khương Nguyên, nếu giày ở đây, chắc chắn lăn từ đây xuống, cũng ngã nát cái khuôn mặt hồ ly tinh đó ?

đến phía bên Tần Phi, cô che khuất tầm .

Tần Phi sớm thu hết những hành động nhỏ đáy mắt.

Hơn nữa với chiều cao , còn thể thấy những thứ Chiêm Thải Vi thể thấy.

Đến giày cũng rơi mất, cô chắc chắn chịu ít khổ sở.

sườn núi nhỏ như độ nguy hiểm thấp, cô cùng lắm chỉ trẹo chân chịu chút vết thương ngoài da.

Tần Phi , đương nhiên cũng .

Nhà họ Tần ở Hà Tân phát gia từ bến tàu vận tải đường thủy, nếu thực sự coi họ những con thỏ mềm yếu thì nhầm to .

Khi Khương Nguyên bạn gái Trần Mặc Tri, đương nhiên dốc lực giúp đỡ, khi Khương Nguyên tình địch em gái , thì đừng trách nhẫn tâm.

hề vì Khương Nguyên ngoại tình trong hôn nhân mà thành kiến với cô, ngược luôn khâm phục học thức và bản lĩnh cô, vạn vạn ngờ cô dễ dàng chia tay với Trần Mặc Tri, câu kết với em trai , còn ôm ấp với chồng cũ.

Loại phụ nữ như chịu chút bài học, sẽ kiềm chế.

Bất cứ ai cũng làm tổn thương em gái , đừng hại, cho dù hãm hại cũng bảo vệ.

Còn về Khương Nguyên, chỉ thể cô đáng đời, ai bảo cô em gái ruột chứ.

Tần Phi và Chiêm Thải Vi khỏi rừng, lúc gặp Quý Như Băng mồ hôi nhễ nhại.

“Tìm thấy ?”

Tần Phi lắc đầu: “.”

Quý Như Băng nhíu mày, chui trong.

Tần Phi cản : “Bên chúng vẫn tìm, cùng đến đó .”

Nhiệt độ núi thấp hơn núi vài độ, đêm càng về khuya càng lạnh.

Khương Nguyên trong bóng tối ai đẩy một cái, liền lăn thẳng xuống đáy sườn núi.

Khoảnh khắc đó, cô hề cảm thấy sợ hãi, ngược một cảm giác giải thoát.

Cái c.h.ế.t giống như một sự cám dỗ ngọt ngào, vươn tay về phía cô.

Khương Nguyên đáy thung lũng, những vì bầu trời, cảm thấy chỉ cần vươn tay thể hái .

đó, những vì liền biến thành từng khuôn mặt , bà nội, dì Tú, họ đang mỉm với cô.

Bà nội vẫn mặc chiếc sườn xám màu xanh lam đậm đó, mái tóc hoa râm chải chuốt gọn gàng, bà dang rộng hai tay với cô, nụ hiền từ: “Bảo bối ngoan bà, mau lòng bà nội nào.”

Dì Tú cũng : “Nguyên Nguyên, bà cụ nhớ cháu , mấy ngày nay luôn miệng nhắc cháu, hỏi khi nào cháu đến.”

Khương Nguyên cũng vươn tay : “Bà nội, cháu đến , cháu đến tìm bà đây.”

“Ừ, đến thì nữa, bà bảo vệ bảo bối ngoan bà.”

Mũi Khương Nguyên cay xè, bật .

Cô kể lể nỗi tủi với bà nội, với bà những cửa hàng bà để cho đều Khương Chí Minh lấy mất, họ còn ném cô về quê, thèm ngó ngàng.

Bà nội nhẹ nhàng vuốt ve cô: “Bảo bối ngoan bà khổ quá , cứ ở chỗ bà nội, về nữa.”

Trong tiếng gió núi rít gào, Khương Nguyên mỉm nhắm mắt .


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...