Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Bạch Nguyệt Quang Dẫn Con Tới Cướp Chồng, Tôi Xé Giấy Khám Thai Khiến Tổng Tài Hối Hận Quỳ Xin Tha Thứ

Chương 185: Là Chu Quan Trần sai người đuổi cô đi

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Giáo sư Tôn tưởng nhầm, bèn ngoáy tai: “ đuổi ai ?”

“Khương Nguyên.”

Giáo sư Tôn bật : “Chút chuyện hôm qua đến mức đó, Hải Dự chúng hẹp hòi đến thế. Hơn nữa, cô nhân tài cấp quốc bảo, nếu thật sự mệnh hệ gì, đền cái mạng già …”

“Chẳng lẽ ông sẵn sàng vì cô mà đ.á.n.h mất thanh danh một đời? Giáo sư Tôn, thật với ông, cô vợ cũ , bây giờ dây dưa rõ với hai đàn ông, chán ghét cô , làm việc chung với cô .”

Giáo sư Tôn hóa đá tại chỗ, lạy Chúa , tin đồn lớn thế ai cho ông ?

đây chuyện gia đình, mang công việc thật sự ?

Khương Nguyên bỏ mặc hai đàn ông đang cãi ở đó, tự bước văn phòng.

Phòng phục chế đa nam giới, hơn nữa độ tuổi trung bình 40, sáng sớm một đám đàn ông ôm cốc buôn chuyện, ngày thường Khương Nguyên khó hòa nhập, hôm nay thấy cô xong đồng loạt im bặt.

Khương Nguyên chắc chắn đang chuyện , cô giả vờ như .

Một lát , Giáo sư Tôn liền gọi cô đến văn phòng ông.

bước , Giáo sư Tôn đích rót cho cô, mặt luôn nở nụ gượng gạo.

Khương Nguyên chắc chắn chuyện, bèn lẳng lặng chờ đợi.

Giáo sư Tôn tự uống một ngụm nước, ấp ủ cảm xúc: “Cô Khương , sức khỏe thế nào ?”

Khương Nguyên vội : “ ạ, cháu .”

thể chứ? Cô quốc bảo chúng , Viện trưởng Diệp dặn dặn chăm sóc cho tiểu sư ông . lời, về nghỉ ngơi vài ngày , chuyện gì hẵng .”

Khương Nguyên cũng kẻ ngốc, thể ý đuổi khéo trong lời .

cô vẫn chút cam tâm: “Nếu cháu nghỉ ngơi, ai sẽ tiếp quản lô đồ sứ Kim Hạ đó?”

nhanh sẽ giáo sư am hiểu chữ Kim Hạ đến, đến lúc đó phụ trách phục chế, dịch thuật, sửa chữa, cô cũng cần vất vả như nữa.”

cách khác vắt chanh bỏ vỏ.

Cô bất giác nghĩ đến những món đồ sứ phục chế xong, đều giống như những đứa con cô, cô chứng kiến chúng thấy ánh mặt trời, tái hiện vẻ rực rỡ.

bây giờ tất cả đều liên quan đến cô nữa .

Cô gượng : “, cháu ngay đây.”

Giáo sư Tôn giơ tay lên định gì đó, cuối cùng vẫn ngậm miệng .

Khương Nguyên ngoài liền bàn giao, cô cái gọi nghỉ ngơi thời hạn.

Thấy cô bàn giao công việc đang làm dở cho Đặng Dương, đều thắc mắc.

Đặng Dương kéo cô sang một bên, nhỏ giọng : “Cô Khương, sáng nay thấy Chu Quan Trần với Giáo sư Tôn đắn, bảo đuổi cô .”

Quả nhiên, tên khốn nạn !

Chẳng qua hôm qua cô nể mặt Bạch Trữ Tình, liền đối phó với cô như , hơn nữa còn dùng cách nh.ụ.c m.ạ nhân phẩm .

một khoảnh khắc, Khương Nguyên hỏi , dựa mà lấy việc công trả thù riêng.

cô vẫn kìm nén .

Cô gần như thể đoán sẽ gì, chẳng qua cũng giống như những gì trong bệnh viện, cô đùa giỡn hai em nhà đó trong lòng bàn tay.

để tăng thêm trò và chủ đề bàn tán cho khác.

cũng , dù Hoa Quốc đất rộng đông nhân tài lớp lớp, thiếu cô một thì trái đất vẫn .

thể chăm sóc cho Miên Miên, đôi khi vẹn cả con cái và sự nghiệp, quả thực mệt mỏi.

trong lòng vẫn khó chịu.

Đặng Dương tức giận bất bình, áp lực ép buộc từ bỏ việc ủng hộ Khương Nguyên, luôn ôm lòng áy náy, nhất định thể hèn nhát nữa.

“Cô Khương, liên lạc với , tìm Giáo sư Tôn đòi một lời giải thích, dựa Vạn Bảo Trai họ thể chỉ tay năm ngón ở đây.”

Khương Nguyên nhẹ nhàng lắc đầu.

những đồng nghiệp đó, đều những kẻ lõi đời lăn lộn mấy chục năm, ai mà chẳng bo bo giữ .

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/bach-nguyet-quang-dan-con-toi-cuop-chong-toi-xe-giay-kham-thai-khien-tong-tai-hoi-han-quy-xin-tha-thu/chuong-185-la-chu-quan-tran--nguoi-duoi-co-di.html.]

Hơn nữa, cô một phụ nữ trẻ tuổi hai mươi mấy làm cấp họ, chắc họ vui vẻ.

Cầm lấy đồ đạc rời , ở cửa, bảo vệ chặn đòi kiểm tra.

Đặng Dương tức đến đen mặt: “Quá ức h.i.ế.p .”

Khương Nguyên bận tâm, đây quy định, bàn giao rõ ràng cũng cho bản .

Đặng Dương xa, bất lực siết chặt nắm đấm, đầu thấy Chu Quan Trần lưng .

Sắc mặt âm trầm, đôi mắt sâu thẳm như mực, trời nóng bức như , cả dường như đang tỏa hàn khí.

“Ức h.i.ế.p một phụ nữ, sẽ quả báo.” chỉ dám buông lời tàn nhẫn.

Chu Quan Trần khẽ nhếch môi, khinh khỉnh liếc một cái, rời .

Đặng Dương một nữa cảm thấy hèn nhát, nếu đủ dũng cảm, cú đ.ấ.m nên giáng thẳng mặt Chu Quan Trần.

Khương Nguyên trong lòng buồn bực, cô về nhà, mà biển.

Biển cả hiện tại tĩnh lặng bao dung, ánh nắng rải mặt biển xanh thẳm, sóng nước lấp lánh.

Cô tìm một mái che nắng xuống, mua một ly nước giải khát từ từ uống.

Đợi uống miệng mới phát hiện bia, cũng đổi .

Cô cần thứ gì đó để kích thích bản một chút, nếu sẽ phát điên mất.

sinh chút trầm cảm nhẹ, tuy cô kiểm soát khá , khi gặp thất bại vẫn sẽ khó chịu.

Đợi uống hết một lon, cảm thấy , liền mua thêm vài lon tiếp tục uống.

Tửu lượng cao, lâu uống rượu, lon thứ hai uống một nửa, mơ màng.

Trong cơn mơ màng, xuống bên cạnh cô.

Khương Nguyên ngước mắt sang, mặt trời chói mắt, cộng thêm cô đang lâng lâng, chỉ thấy một đàn ông đường nét rõ ràng, còn tưởng Đồ Nam.

Cô yên tâm : “ Nam, vất vả cho .”

đàn ông bên cạnh nhíu mày gì, cầm lấy lon bia cô tự uống.

uống ? Ở đây còn , đưa .”

Khương Nguyên giật , đàn ông đưa, còn nắm lấy cổ tay mảnh khảnh cô.

Khương Nguyên vui, cô rút tay , lảo đảo dậy: “ uống mua thêm cho , đợi đấy.”

hai bước, thấy chân mềm nhũn, ngã lòng đàn ông.

đàn ông cúi đầu cô, trong mắt giận dữ cũng thương xót: “ uống cứ đòi uống, giỏi nhỉ.”

Khương Nguyên gục vai , mắng một tiếng “Đồ khốn nạn”.

Khương Nguyên trong giấc ngủ cảm thấy hôn , kiểu nhẹ nhàng, chỉ sợ làm cô vỡ vụn.

Những nụ hôn dịu dàng tinh tế rơi trán, mí mắt, đôi môi, mang theo thở quen thuộc nhàn nhạt.

tức giận, mở mắt quát mắng, mí mắt như dán chặt, làm cũng mở .

Dần dần, cô cảm nhận nụ hôn đó di chuyển xuống , rơi

sự ẩm ướt nóng rực bao bọc, cô khẽ rên rỉ thành tiếng, ngay đó thấy , đột ngột mở mắt .

mắt ai, tự cô giường, cô quanh, phát hiện một căn phòng xa lạ.

Cô vội cúi đầu cơ thể , quần áo vẫn mặc đàng hoàng , cũng cảm giác khó chịu, lúc mới yên tâm.

định xuống giường, mắt tối sầm, cô đành .

Cái cơ thể tàn tạ cô, vốn dĩ hồi phục , hôm qua suýt c.h.ế.t đuối nên càng yếu ớt hơn, cô cũng tự chuốc lấy khổ, nên uống rượu.

Đang ảo não, cửa phòng đẩy , bước .

Khương Nguyên kinh ngạc đến, đây mà cô dù thế nào cũng ngờ tới.


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...