Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Bạch Nguyệt Quang Dẫn Con Tới Cướp Chồng, Tôi Xé Giấy Khám Thai Khiến Tổng Tài Hối Hận Quỳ Xin Tha Thứ

Chương 165: Mọi thứ liên quan đến anh cô đều không cần

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

dáng vẻ cứng họng Chu Quan Trần, Khương Nguyên một nữa cảm thấy vô vị.

Tại còn hỏi, cam tâm ?

làm xa lạ, như ngược càng tỏ cô quan tâm đến mức nào.

Thấy Khương Nguyên định cửa, Chu Quan Trần nắm lấy cổ tay cô: “Khương Nguyên, thể giải thích.”

Khương Nguyên rút tay về, mỉm lắc đầu.

“Lúc cần giải thích thì , bây giờ giải thích thì ? Chu Quan Trần, thể giúp phục chế bình tỏi. 10 triệu, thiếu một xu cũng .”

10 triệu, thể giá trời, cái bình đó, nếu đem đấu giá cũng chỉ từ 80 triệu đến 100 triệu.

đối với Vạn Bảo Trai mà , đây một loại văn hóa, một sự kế thừa, cho nên do dự mà đồng ý ngay.

, 10 triệu, bây giờ cô cùng .”

Khương Nguyên mang theo dụng cụ , cùng ngoài.

đàn ông hỏi: “Vịnh Thúy Vi?”

“Nơi bẩn cần, nếu thành tâm cho , thì bán đưa tiền cho .”

Câu giống như một nhát dao, đ.â.m thẳng tim .

Cô thật sự quá tuyệt tình!

chạm đến dây thần kinh, vị đại thiếu gia khẽ nhướng mày: “Khương Nguyên, và Bạch Trữ Tình từng gì với , ngược cô, con cũng sinh với khác , cô tư cách gì mà ?”

xong, cũng đợi Khương Nguyên trả lời, đầu đóng sầm cửa bỏ .

Áy náy thì , chiếc sừng đầu cũng một rào cản thể vượt qua.

Đôi khi, cũng phân biệt cái nào chiếm tỷ trọng lớn hơn, sắp phát điên đến nơi .

Khương Nguyên sững sờ, từ góc độ Chu Quan Trần mà , hình như cũng đạo lý đó.

như , còn những chuyện lộn xộn đó làm gì, làm xa lạ hơn ?

khi xuống lầu, cô lên xe , đây chiếc xe cô mới mua, xe địa hình cỡ lớn hiệu suất , chở Miên Miên và dì Tú cũng tiện.

Chu Quan Trần vẫn đang tức giận chờ Khương Nguyên lên xe, phát hiện một chiếc Grand Cherokee màu trắng lướt sát qua xe vút , qua cửa sổ xe hạ một nửa, phụ nữ đeo kính râm, đôi môi đỏ mọng, mang một vẻ hoang dã hiếm thấy.

nhếch môi, cũng đạp chân ga đuổi theo.

Hai đua xe con đường đông đúc xe cộ, nguy hiểm khiến phấn khích, Chu Quan Trần luôn dám bám cô quá sát, sợ cô xảy tai nạn.

Tình trạng sức khỏe Khương Nguyên cũng cho phép cô làm những việc quá kích thích, khi đến cửa Vạn Bảo Trai, cô toát mồ hôi hột.

sự bực dọc tích tụ trong lòng ngược tan biến, cô nhẹ nhõm nhảy xuống xe, Chu Quan Trần ở cách đó xa.

đàn ông nhướng mày với cô: “Đợi hôm nào chúng tìm một sân bãi chuyên nghiệp đua một trận.”

Khương Nguyên sợ: “Sẵn sàng phụng bồi.”

Họ kẻ bước , trong tiệm đều kinh ngạc sang.

Đại thiếu gia và thiếu phu nhân cũ, , Khương đại sư, đây ... tái hợp ?

Hai bước phòng làm việc, một đám đang vây quanh chiếc bình tỏi để nghiên cứu.

thấy Khương Nguyên, sững sờ, đều lượt nhường chỗ cho cô.

Chu Quan Nghiêu cũng tới: “Đại... Cô Khương, xem chỉ cả mới mời cô.”

Khương Nguyên nhớ dáng vẻ hôm đó, ngược cho một sắc mặt : “ bạn Khổng Phương sức hút hơn cả .”

đều sững sờ, ngay đó hiểu ý cô, ngờ cô một khiếu hài hước lạnh lùng như , bầu khí lập tức nhẹ nhõm ít.

“Cô Khương, cô xem chiếc bình , Thái Quát cái tên tự xưng Đại sư Hương Thái chính cũng hiểu phục chế thế nào, thấy a, chính đồ giả.”

đồ giả.” Khương Nguyên những mảnh vỡ chiếc bình tỏi, , cơ sở vỡ đây khuyết thêm một miếng, thật khiến đau đầu.

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/bach-nguyet-quang-dan-con-toi-cuop-chong-toi-xe-giay-kham-thai-khien-tong-tai-hoi-han-quy-xin-tha-thu/chuong-165-moi-thu-lien-quan-den--co-deu-khong-can.html.]

“Đồ giả?” một vị thợ phục chế họ Hoàng xoa cằm: “ xem qua tác phẩm phục chế , quả thực giống hệt thủ pháp Đại sư Hương Thái.”

“Đó học lỏm từ sư phụ .”

“Sư phụ cô?” Chu Quan Nghiêu khó hiểu hỏi: “Đó ai?”

Khương Nguyên ngẩng đầu lên: “Đại sư Hương Thái đó, sư phụ tên Hương Thái, đồ ông .”

Chu Quan Trần hươu vượn một cách nghiêm túc, hiểu tại vứt bỏ cái danh hiệu nổi tiếng khắp bốn phương .

Chuyên gia phục chế cấp quốc gia tuy dọa , chẳng mấy ai từng thấy bản lĩnh cô, còn thị trường thương mại, Đại sư Hương Thái cái tên vang danh xa gần.

Chỉ vì những năm qua ông nội tiếp thị quá mức ? ... cô giữ một chút gì liên quan đến ?

Lời Khương Nguyên cắt ngang dòng suy tư : “ , chắc hẳn đều xem qua, phục chế chỉnh khó, cái khó trong tình huống phục chế hai làm để phỏng men.”

đều gật đầu, họa tiết phượng hoàng cuộn tròn đấu thải màu sắc rực rỡ, màu xanh da trời, màu đỏ lựu cùng nhiều màu sắc pha trộn, chỉ riêng việc pha chế màu vẽ, một việc phức tạp.

Khương Nguyên tính toán kỹ lưỡng trong lòng: “ , giao cho .”

ngờ cô dám nhận, sư phụ Hoàng : “Cô Khương, cô thể làm việc cùng chúng ở đây, cũng để chúng mở mang tầm mắt ?”

Khương Nguyên trầm ngâm một lát, đồng ý.

Giống như Chu Quan Trần nghĩ, cô mở rộng thị trường thương mại, thì bắt buộc cho thấy bản lĩnh .

Chu Quan Trần Vạn Bảo Trai làm việc, trong lòng đập mạnh hai nhịp.

Mặc dù giữa hai nhiều vấn đề, chỉ đơn thuần cô, đủ khiến tim đập tăng tốc.

Khương Nguyên vùi đầu công việc, vì cô con, mỗi ngày thời gian làm việc vượt quá năm tiếng, trong giờ làm việc cô một lời, cũng thể khác quấy rầy.

Chu Quan Trần cũng bận, chỉ mỗi công việc ở Vạn Bảo Trai, hễ thời gian lén Khương Nguyên vài cái.

Dáng vẻ cô tập trung làm việc như đang phát sáng, đôi mắt long lanh, những ngón tay thon dài khéo léo, thật may mắn bao, mới thể để một đôi tay như nấu cơm hầm canh cho suốt ba năm.

Chỉ tiếc ...

Khi bưng một ly sữa bước , Khương Nguyên lạnh lùng : “Mang , uống.”

Chu Quan Trần đặt ly xuống, phôi đất sét sứ cô nung xong mặt: “Nhanh .”

“Cũng tạm, may mà đất sét sứ lò quan Cảnh Trấn các , việc tiết kiệm ít công sức.”

Cô xoa xoa bờ vai đau nhức: “ , hôm nay đến đây thôi, khóa cửa cẩn thận, ngày mai đến.”

, cô cầm lấy đồ đạc định rời .

“Đợi .” Chu Quan Trần nắm lấy cổ tay cô.

Khương Nguyên bất mãn vùng : “Còn chuyện gì nữa?”

đàn ông khó khăn dời tầm mắt, yết hầu cuộn lên cuộn xuống: “Cô chắc chắn ngoài như thế ?”

làm ? Lẽ nào còn sợ ăn cắp đồ các đòi khám xét ?” Khương Nguyên thèm để ý đến , vẫn tiếp tục .

chặn ở cửa, chỉ chỉ n.g.ự.c cô: “Chỗ đó, ướt .”

Khương Nguyên cúi đầu, lúc mới phát hiện sữa rỉ .

Rõ ràng cô lót miếng lót thấm sữa mà...

Cô nhanh chóng , hít sâu một .

Từ phía , truyền đến giọng mang theo chút do dự đàn ông: “ cần giúp cô ?”

Giúp? Giúp thế nào? “Đồ lưu manh, cút ngoài.”

Chu Quan Trần lòng chửi, đại thiếu gia cũng nổi tì khí, mạnh bạo nắm lấy cánh tay cô, kéo ngoài.

Khương Nguyên sức vùng vẫy: “ định làm gì?”

Ánh mắt tà mị lướt qua n.g.ự.c cô: “Lưu manh thì còn thể làm gì, đương nhiên làm chuyện mờ ám !”


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...